Đang phát: Chương 1303
– Ha ha ha ha…
Không đợi Diệp Mặc đi ra, tiếng cười lớn của Tam thần chủ Giao Hoán Chấn đã vang lên.Thấy Diệp Mặc đứng dậy, y vội bước đến chắp tay nói:
– Diệp huynh, Giao mỗ không phụ lòng tin tưởng, cuối cùng đã có được thứ Diệp huynh cần rồi.Huynh xem có đúng không?
Giao Hoán Chấn lấy ra một hộp ngọc lạnh thấu xương đưa cho Diệp Mặc.Vừa tiếp nhận, Diệp Mặc đã biết đây đích thực là ‘Băng la’ thật.Thần thức quét vào trong, hắn biết đây không chỉ là một gốc ‘Băng la’ đã trưởng thành, mà còn là một gốc mới hái xuống mấy ngày.
Diệp Mặc vội thu ‘Băng la’ lại, vô cùng vui mừng và cảm kích:
– Giao huynh, huynh thật sự đã giúp tôi một ân lớn.Sau này huynh cần tôi giúp gì, cứ việc phân phó, tôi nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.
Diệp Mặc thật sự rất cảm kích.Tam thần chủ này thoạt nhìn không tốt, nhưng làm việc nhanh chóng, gọn gàng và linh hoạt.Y thấy mình không đến Thần Thú sơn mạch, liền tự mình đưa đồ tới.Dù Diệp Mặc biết người như Tam thần chủ đến Tây Tu thành chắc chắn không ai dám gây khó dễ, nhưng dù sao Thần Thú sơn mạch và Tây Tu thành cũng là hai thế lực không mấy hòa hợp.
Tầm quan trọng của ‘Băng la’ đối với hắn không cần nói cũng biết.Hiện tại hắn lại có thêm mấy cái linh mạch cực phẩm, nếu không có bất ngờ gì, hắn vẫn có thể miễn cưỡng tu luyện tới Kiếp Biến đỉnh.Nhưng một khi tấn cấp Kiếp Biến đỉnh, hắn sẽ cần đan dược tấn cấp Hóa Chân.Hôm nay Giao Hoán Chấn mang ‘Băng la’ tới cho hắn, chẳng khác nào miễn phí tấn cấp Hóa Chân cho hắn.
Giao Hoán Chấn cảm nhận được Diệp Mặc nhiệt tình hơn hẳn lúc trước, thậm chí có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói:
– Giao mỗ tôi có thể kết giao với một nhân vật lớn như Diệp huynh đã là vinh hạnh lớn rồi.Lần này tôi tới là vì muốn đưa linh dược cho huynh, hai là muốn nhờ huynh luyện chế vài viên ‘Chân tủy đan’.
Giao Hoán Chấn nói thẳng, không hề quanh co.Người còn chưa ngồi xuống đã nói ra mục đích của mình.
Thấy Tam thần chủ của Thần Thú sơn mạch tự mình đến Tây Tu thành, mấy người Vương Tà đã vô cùng kinh ngạc, hiện tại còn nghe thấy y muốn nhờ Diệp Mặc luyện chế ‘Chân tủy đan’, nhất thời đều kinh hãi.
– Diệp huynh có thể luyện chế được ‘Chân tủy đan’?
Vương Tà hít một hơi lạnh hỏi.
Tam thần chủ chắp tay nói với mấy người Vương Tà:
– Giao mỗ xin chào mấy vị.Lần này tôi tới là vì có việc gấp muốn gặp Diệp huynh, nên đã không báo trước, mong Việt thành chủ và mấy vị thứ lỗi.
Việt Mẫn đáp lễ lại:
– Không có gì, không có gì…
Nói xong cô kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.Chuyện kinh hãi nhất không phải là việc Tam thần chủ đến Tây Tu thành, mà là Diệp Mặc thật sự có thể luyện chế được ‘Chân tủy đan’ hay không.
‘Chân tủy đan’ là đan dược dùng để tu sĩ Hóa Chân khôi phục chân nguyên, và là đan dược trị thương cực phẩm.Tu sĩ Hóa Chân tuy là tồn tại cường đại nhất Tu Chân Giới, nhưng cũng có một nhược điểm cực lớn, đó là khi chân nguyên khô kiệt hoặc trọng thương, cần phải tiêu hao rất nhiều linh thạch và thời gian để khôi phục.’Chân tủy đan’ có thể bù đắp cho khuyết điểm này, đáng tiếc lại là đan dược Thiên cấp cấp chín, người bình thường căn bản không thể luyện chế được.
Mấy người Việt Mẫn chấn động vì nếu Diệp Mặc có thể luyện chế ‘Chân tủy đan’, vậy hắn chính là một Đan Vương cửu phẩm.
– Diệp huynh, huynh là Đan Vương cửu phẩm…
Ngưu Nhữ Dương ít nói cũng vô cùng khiếp sợ.Một Đan Vương cửu phẩm đang ở trước mặt bọn họ, điều này còn chấn động hơn việc Diệp Mặc có thể xông qua ‘Thiên Cương ba mươi sáu Vực’.
Giao Hoán Chấn lúc này mới hiểu những người ở đây không biết việc Diệp Mặc là Đan Vương bát phẩm đỉnh, liền có chút đắc ý:
– Diệp huynh bây giờ là Đan Vương bát phẩm đỉnh, tấn cấp lên Đan Vương cửu phẩm chỉ là chuyện nhỏ.Không có vấn đề gì, quay lại việc chính, linh dược dùng để luyện chế ‘Chân tủy đan’ của tôi còn nhiều.Huynh chỉ cần chuyên tâm luyện chế là được, luyện chế hỏng thì chúng ta làm lại.
Diệp Mặc nghe được lời Giao Hoán Chấn nói, khóe miệng co giật.Lời như vậy chỉ có ba đại thần chủ của Thần Thú sơn mạch mới có thể nói ra.Ai dám nói linh dược luyện chế ‘Chân tủy đan’ còn nhiều chứ? Chẳng lẽ không sợ bị người khác cười nhạo sao?
Lúc này Diệp Mặc đã có ‘Băng la’, tâm tình rất tốt.Hắn mời Giao Hoán Chấn ngồi xuống, sau đó chắp tay nói với mọi người:
– Không sai, tôi hiện giờ chưa phải Đan Vương cửu phẩm, chỉ là Đan Vương bát phẩm, nhưng giúp Giao huynh luyện chế ‘Chân tủy đan’ thì không có vấn đề gì.
Lời này của Diệp Mặc không hề tỏ vẻ khoe khoang.Lúc trước hắn ở ‘Tây Nguyệt’ luyện chế đan dược vài ngày, linh thảo cấp chín đã lãng phí gần hai mươi gốc.Muốn tấn cấp lên Đan Vương cửu phẩm cũng chỉ cần một thời gian ngắn nữa, vì thế hắn mới dám nói có thể luyện chế ‘Chân tủy đan’.
Thật sự là Đan Vương cửu phẩm? Mấy người Vương Tà hít sâu một hơi.Một Đan Vương cửu phẩm đang ngồi ngay trước mặt bọn họ, bọn họ lại không hề hay biết.Ngược lại một kẻ thô lỗ như Tam thần chủ lại là người đầu tiên biết chuyện này, quả thực đáng chê cười.
Nhưng lập tức mọi người trở nên kích động.Đan Vương cửu phẩm đấy, nếu có thể kết giao được, chỉ cần một lò đan dược thôi cũng đủ cho họ rồi.
Tu sĩ Hóa Chân tu luyện rất gian nan, ngoài việc tài nguyên khan hiếm, còn thiếu thốn đan dược Thiên cấp cấp chín.Nếu có đan dược Thiên cấp cấp chín, họ còn lo lắng gì đến việc tu luyện?
Đừng nghĩ ở đây có bốn năm tu sĩ Hóa Chân, nhưng có đan dược tấn cấp hóa chân thì cũng chỉ có một mình Vương Tà.Những người còn lại đều thông qua linh thảo nghịch thiên để tấn cấp lên Hóa Chân.Nhưng loại linh thảo nghịch thiên này có được bao nhiêu? Hơn nữa trực tiếp sử dụng linh thảo để tấn cấp Hóa Chân rất nguy hiểm, vì dược tính quá mãnh liệt, chỉ cần một chút rủi ro thôi sẽ thân tử đạo tiêu.
Cũng may đây là Tây Tích Châu, nơi sản sinh ra linh thảo, các loại linh thảo cao cấp rất nhiều, bằng không hiện tại tu sĩ Hóa Chân căn bản có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Việt Mẫn chợt nhớ tới điều gì đó, hỏi Tam thần chủ:
– Tam thần chủ, ngài đột nhiên cần Diệp huynh luyện chế ‘Chân tủy đan’, có phải muốn đi Sa Hà không?
Tam thần chủ trả lời với vẻ buồn bã:
– Không sai, Đại thần chủ của Thần Thú sơn mạch chúng tôi bị trọng thương ở phong ấn Sa Hà, không thể khôi phục chân nguyên.Vì thế tôi muốn nhờ Diệp huynh luyện chế ‘Chân tủy đan’, sau đó sẽ lập tức chạy tới phong ấn ở Sa Hà.
La Vũ Kiếm đứng lên nói với Diệp Mặc:
– Diệp huynh, đúng là như vậy, không lâu trước tôi cũng nhận được phi kiếm truyền tin.Tam thành chủ của Tây Tu thành chúng tôi cũng đã trọng thương, nên chúng tôi muốn mời huynh xuất thủ.
– Diệp huynh cũng muốn đi Sa Hà?
Tam thần chủ nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.Y biết tu vi của Diệp Mặc cao siêu, còn là một Đan Vương, nhưng Diệp Mặc dù sao cũng không phải là tu sĩ Tây Tích Châu, sao có thể xuất thủ vì chuyện này?
Diệp Mặc chưa kịp trả lời thì bên ngoài ‘Tây Nguyệt lâu’ vang lên tiếng gọi thanh thúy của một cô gái:
– Giao Hoán Chấn, nếu sau ba hơi thở nữa ngươi không ra đây, ta sẽ phá cái lâu này thành mảnh nhỏ.
Nghe được thanh âm này, Giao Hoán Chấn biến sắc, không kịp chào hỏi Diệp Mặc, nhanh chóng đi ra ngoài.
Mấy người còn lại cùng Diệp Mặc lập tức theo ra ngoài.Ai dám ở Tây Tu thành phá hủy lâu mà Diệp Mặc đang ở? Huống chi ở đây còn có hai vị thành chủ của Tây Tu thành, hội chủ Hành Tu Hội, còn có trưởng lão cung phụng của Tây Tu thành đệ nhất thương hội.
…
Bên ngoài ‘Tây Nguyệt lâu’ có hai cô gái xinh đẹp đang đứng, tuổi không lớn lắm, nhưng Diệp Mặc biết cô gái áo hồng phía trước không phải là người trẻ tuổi, hơn nữa tu vi của cô ta không thấp hơn Việt Mẫn, cũng là Hóa Chân tầng bẩy đỉnh.
Cô gái mặc quần áo xanh nhạt đứng phía sau Diệp Mặc cảm giác mới chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng tu vi đã là Hư Thần tầng một.Tư chất này cũng không kém Cảnh Anh Ly mà ngày trước hắn quen ở Nam An Châu.
Ngoài tư chất nghịch thiên, dung mạo của cô gái này cũng không kém Tô Tĩnh Văn, yên lặng đứng sau cô gái áo hồng, không nói một lời, mang theo một cỗ khí tức băng lãnh.
– Phi Hoàn tỷ…
Sắc mặt Giao Hoán Chấn vô cùng khó coi, thi lễ với cô gái áo hồng.Diệp Mặc thấy kỳ lạ, Tam thần chủ này vì cầu mình nên mới cung kính, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy y cung kính với người khác như vậy.
Cô gái áo hồng cười lạnh khinh thường:
– Giao Hoán Chấn, đừng nhận thân lung tung.Giao ‘Băng la’ của ta ra đây, sau đó tự trói mình đến Tuyết Lâm Hàn Trì bồi tội, bằng không Mục Phi Hoàn ta hôm nay sẽ chém lấy cái đầu của ngươi.
Nói xong cô trực tiếp phóng ra hai pháp bảo trắng như tuyết, là một đóa băng hoa trên Minh Nguyệt Song Trảm.
Pháp bảo vừa phóng ra, không gian xung quanh nháy mắt trở nên vô cùng băng lãnh.Sau một lát, không khí rung động.
Một số tu sĩ đứng ngoài xem phải lùi lại để tránh bị liên lụy.’Vực’ của Diệp Mặc đã đại thành, khi khí thế băng lãnh của cô gái áo hồng vừa phát ra, hắn đã biết đây là một loại băng ‘Vực’.Với tu vi Hóa Chân sơ kỳ như Giao Hoán Chấn tuyệt đối không phải là đối thủ.
Diệp Mặc dự định xem náo nhiệt, đến lúc cần thì giúp Giao Hoán Chấn một chút.Nhưng hiện tại đã liên quan tới ‘Băng la’, hắn đành phải đứng ra.Vì ‘Băng la’ của Giao Hoán Chấn đã nằm trong tay hắn.Nếu để y chịu tiếng xấu thay mình, Diệp Mặc không quen.Huống chi hiện tại Giao Hoán Chấn không chỉ chịu tiếng xấu, mà chỉ cần không cẩn thận sẽ bị trọng thương dưới loại băng ‘Vực’ này.
Hắn đi tới trước mặt cô gái áo hồng nói khách khí:
– Vị đại tỷ này, có chuyện gì xin mời vào trong nói chuyện.Giao huynh nếu có chỗ mạo phạm, tôi xin bồi tội thay.
Diệp Mặc cố ý chắp tay vì đã đoán ra ‘Băng la’ của Giao Hoán Chấn là do y trộm từ chỗ cô gái này.Hiện tại ‘Băng la’ đã ở trong tay hắn, hắn phải ra mặt, nhận trách nhiệm về mình.
Cô gái áo hồng thấy Diệp Mặc đi ra, hừ lạnh:
– Ngươi là cái thá gì mà dám gọi ta là đại tỷ? Ta nhổ vào.
Cô chưa nói hết câu thì băng ‘Vực’ đã tràn tới Diệp Mặc.Một kẻ còn trẻ tuổi như Diệp Mặc tối đa chỉ là một tu sĩ Hư Thần.Một tu sĩ Hư Thần ở trong băng ‘Vực’ của mình mà không bị trọng thương thì cô cũng không để ý.Cô để ý Diệp Mặc cùng một phe với Giao Hoán Chấn, hiển nhiên không phải là thứ tốt, giết thì giết thôi.
Diệp Mặc cảm thụ khí thế của băng ‘Vực’ hướng tới mình, sắc mặt biến đổi.Cô gái này thực độc ác.Nếu là người thường gặp phải loại băng ‘Vực’ này sao có thể giữ được mạng? Dù giữ được mạng cũng sẽ trọng thương, thậm chí cả kiếp này coi như xong.
Lửa giận của Diệp Mặc dâng cao, khí thế trên người tăng vọt, ‘Vực’ cũng không ngừng mở rộng.Đồng thời Tử Đao cũng được hắn lấy ra, đây là lần đầu tiên hắn giao thủ với tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ.
Cô gái áo hồng thấy Diệp Mặc vẫn dám lấy pháp bảo, lộ ra ánh mắt khinh thường, sát khí trong mắt càng đậm.Khi cô còn muốn khống chế băng ‘Vực’ xé tan Diệp Mặc thì một tiếng ‘Ken két’ truyền đến, sắc mặt cô lập tức đại biến.
