Truyện:

Chương 129 Quỳnh Tương Ngọc Dịch Hội (9)

🎧 Đang phát: Chương 129

– Anh em, bắt đầu thôi!
Chu Đại Năng vẫy tay, hai bàn tay to vỗ lên bàn.
Các trại chủ ai nấy đều rung đùi đắc ý, vẻ mặt hưng phấn lạ thường.
Miêu Nghị có vẻ không hiểu chuyện gì, chợt thấy giữa trán các trại chủ lóe lên ánh sáng xanh, pháp lực cuồn cuộn dao động, yêu khí tỏa ra mênh mông.Sương mù đen mỏng tụ lại trên đỉnh đầu họ.Cảnh tượng bảy mươi hai trại chủ cùng lúc thi triển yêu pháp thật sự kinh người.
Miêu Nghị chưa kịp phản ứng thì dưới chân đã rung chuyển.Hắn vội vàng quay đầu nhìn xung quanh.
Mặt đất rung ầm ầm, từ từ dâng lên.Bụi bay mù mịt.Chỗ đất mọi người đang ngồi giống như đang xây một đài cao.Dưới yêu pháp của các yêu quái, đài cao dần dần nhô lên, càng lúc càng cao.
Đến khi đài cao vượt khỏi mặt đất hơn ba mươi thước thì sự rung chuyển mới dừng lại.
Các yêu quái thu pháp lực, nhìn nhau cười lớn.Bọn chúng có vẻ rất vui sướng.
Miêu Nghị cũng cười hắc hắc, nhưng trong nụ cười có vẻ khó hiểu.Hắn không biết đám yêu quái này đang giở trò gì.
Nhìn xung quanh, bụi đang tan dần trong gió.Đài cao đã trở thành vị trí cao nhất của Đồng La trại, sừng sững trên đỉnh núi, cao vút, thu trọn dãy núi trùng điệp dưới màn đêm lấp lánh vào trong mắt.
Gió mát, trăng sáng, sao đầy trời, cây cối dưới ánh trăng trở nên lung linh.Đom đóm bay lượn, lại có rượu ngon mỹ vị, ca kỹ vũ công biểu diễn, bạn bè cùng thưởng thức.Thật là một cảnh tượng như trong mơ.
Ngay cả Miêu Nghị cũng thấy tâm thần sảng khoái.Hắn hiểu vì sao đám yêu quái phải liên hợp thi pháp dựng lên đài cao này.Thật đúng là thú vui tao nhã, có chút ý vị ngắm trăng trên cao.
Tiếng ca múa vang lên bên tai.
Giữa đài cao, một đám hồ ly tinh hở ngực, chân không che đậy, đang nhảy múa vũ điệu mê hoặc.
Ngực cao nhấp nhô, quyến rũ xinh đẹp, không chút kiêng kỵ, yêu khí mười phần, nhưng không thể phủ nhận là rất đẹp mắt.
Trời đất bao la, đêm khuya, bầy yêu tùy ý vui chơi.Trong tu sĩ loài người, mấy ai có thể thấy cảnh này ở Tinh Tú Hải mênh mông, càng không nói đến việc hòa mình vào niềm vui của bầy yêu.Miêu Nghị gan lớn bằng trời có lẽ là người duy nhất.
Phong cảnh đặc biệt chỉ có người gan dạ dám mạo hiểm mới có thể thấy được.Cái gọi là phong cảnh vô hạn ở nơi hiểm trở cũng chỉ là như vậy.
Chuyến đi này dù không thu hoạch được gì, Miêu Nghị cũng coi như không uổng phí.
– Hay!
Một vị trại chủ đang xem ca múa vỗ tay khen hay, nâng chén rượu về phía Chu Đại Năng, hai bên cùng uống.
Không ít trại chủ ăn mặc kỳ quái nhìn không chớp mắt, nghiêng đầu lắc lư theo điệu múa của hồ ly tinh, thưởng thức rất có hứng thú.
Đáng tiếc, Miêu Nghị không có tâm trạng đó.
Câu “không phải người của ta, ắt có lòng khác” lúc này rất thích hợp với hắn.Nói hắn mang lòng độc ác cũng không quá đáng.
Hắn đang tìm kiếm cơ hội.Ánh mắt hắn lóe lên, trong lòng quyết đoán.
Hắn quyết định đánh cược một lần.Nếu không hành động, đợi đến khi Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội kết thúc, mọi người rời đi thì hắn sẽ không còn cơ hội nữa.Đêm nay tuyệt đối là cơ hội cuối cùng của hắn.
Bàn tay hắn đặt trên bàn từ từ hạ một ngón tay xuống phía dưới.”Tiểu tử” trong nhẫn trữ vật bò ra từng con một, lặng lẽ bò ra bốn phía dưới sự che chắn của bàn.
Sau khi kết thúc một đoạn ca múa được dàn dựng tỉ mỉ, Chu Đại Năng vung tay, các ca kỹ vũ công duyên dáng hành lễ rồi chậm rãi lui ra.
– Các vị! Cảnh đẹp như mơ, chính là thời điểm tốt để nâng chén ngắm trăng, bình phẩm quỳnh tương ngọc dịch, xem rượu nhà ai ngon nhất!
Lời nói đầy khí thế của Chu Đại Năng vừa dứt, bầy yêu ầm ầm khen hay.Nhiều người còn khoa tay múa chân, bộ dạng như muốn đánh nhau, rất hung hãn.
Miêu Nghị thầm kinh hãi.Uống rượu cũng có thể hăng hái như vậy sao? Nếu mình đánh lén thất bại, có khi bị đám lão yêu quái này đánh cho tan xác mất.
– Các vị, không biết nên bắt đầu từ nhà nào trước?
Chu Đại Năng nhìn quanh hỏi lớn.
Lúc này, có người lấy ra một vò rượu từ trong nhẫn trữ vật, đứng lên nói lớn:
– Ta không nhường ai!
Rầm!
Một vị trại chủ khác vỗ bàn đứng lên, cũng lấy ra một vò rượu, tranh cãi:
– Bắt đầu từ ta trước!
– Ta ủ ba trăm năm rồi, cất giữ đến nay, các vị không muốn nếm thử sao?
– Chuyện cười! Ta ủ bốn trăm năm đây này!
Một đám người tranh nhau, sợ rượu của mình không được đánh giá trước, bị lép vế.
Miêu Nghị nhìn xung quanh, nghĩ thầm nếu bọn họ đánh nhau ngươi chết ta sống vì rượu thì mình sẽ có lợi.
Hắn hơi suy nghĩ nhiều rồi.Mỗi lần Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội đều như vậy, tự nhiên có quy tắc cũ để giải quyết.
Thấy mọi chuyện sắp đi quá giới hạn, quy tắc cũ là rút thăm để giải quyết vấn đề trước sau lại được đưa ra.
Cách này có người vui mừng, có người buồn bã, luôn có người trước người sau, không thể đổ tất cả rượu vào uống chung được.
Người rút được trước thì cười lớn, người rút được sau thì mặt đen lại.
Một trại chủ đắc ý đứng lên, một tay nâng vò rượu, cao giọng nói:
– Huyết Đề Tử năm trăm năm, Oa Oa Sâm tám trăm năm, Vô Tâm Quả hai ngàn năm, ủ một trăm năm mươi năm thành quỳnh tương ngọc dịch này, đặc biệt mời các vị huynh đệ tỷ muội bình phẩm.
Mọi người lập tức lấy một chiếc chén ngọc nhỏ trong số bảy mươi hai chiếc chén bày sẵn trên bàn ra, đặt trước mặt.
Miêu Nghị nhìn trước ngó sau rồi cũng bắt chước theo, đặt một chiếc chén ngọc nhỏ trước bàn.
Người nọ nhìn quanh một lượt, vò rượu trong tay đột nhiên bay lên, bay đến giữa sân rồi vỡ tan.
Mảnh vỡ rơi xuống đầy đất, còn có một dòng hổ phách óng ánh lơ lửng trên không trung, chính là rượu trong vò.Dưới ánh lửa, nó trở nên vô cùng nổi bật.
Một mùi thơm ngát mê người cũng theo đó lan tỏa.Mọi người hít sâu một hơi, không ít người khen ngon.

☀️ 🌙