Đang phát: Chương 128
Nói là đáng tiếc cho long câu, nhưng nghe giọng điệu, dường như có chút tiếc nuối vì Hắc Thán trở thành vật cưỡi của Ngưu Hữu Đức.
Chu Đại Năng cảm khái một tiếng rồi thôi, gọi một thủ hạ đến dặn dò trông coi vật cưỡi của Miêu Nghị cẩn thận, sau đó quay lại mời:
– Ngưu huynh đệ, mời!
Miêu Nghị cũng đưa tay mời trước.
Chu Đại Năng không khách sáo nữa, vung tay lên dẫn Miêu Nghị vào động phủ.Vì dáng người thấp bé, áo choàng của y quét cả đất.
Phòng khách động phủ khá rộng, đuốc cắm trên vách đá khiến nơi đây sáng như ban ngày.
Chu Đại Năng đi vòng ra sau chiếc bàn dài, ngồi vào vị trí chủ tọa.Ở đây, bất kể tu vi cao thấp, y là chủ nhân nên xứng đáng ngồi vị trí này.
Dù không thích Miêu Nghị, nhưng trước khi ngồi, y vẫn đưa tay mời, ý bảo cứ tự nhiên, làm tròn vai trò chủ nhà.
Hai bên trái phải của chủ vị, một hàng bàn dài đã được dọn sẵn, bày biện đủ loại rượu thịt, hoa quả đủ màu sắc.
Các trại chủ đã ngồi vào vị trí, nâng chén cười nói, tiểu yêu liên tục qua lại rót rượu.
Giữa sân, hai hồ mị tử đang uốn éo nhảy múa, khêu gợi ánh nhìn.
– Ngưu đại nhân dùng bữa.
Một tiểu yêu rót rượu cho Miêu Nghị, khách sáo rồi lui xuống.
Miêu Nghị nâng chén ngọc ngửi, rượu trong vắt, thơm nồng, khiến anh không khỏi uống một ngụm nhỏ, mắt sáng lên.Rượu ngon hiếm có, đám yêu quái này quả là biết hưởng thụ.
Anh không biết điều này có liên quan đến sở thích uống rượu của Viên thống lĩnh.Nếu Viên thống lĩnh đến sơn trại nào mà không có rượu ngon, hẳn sẽ mất hứng.
Để chiều lòng cấp trên, bảy mươi hai trại chủ đã dày công luyện được bản lĩnh ủ rượu ngon, xứng danh quỳnh tương ngọc dịch, không nơi nào ở Tinh Tú Hải sánh bằng.Đến lúc này, Miêu Nghị mới thật sự tâm phục khẩu phục.
Nhìn những tảng thịt nướng hoặc hầm đặt trên mâm, anh phát hiện không có đũa.Nhìn mọi người xung quanh, ai cũng xé thịt bằng tay.
Anh ngại hỏi xin đũa, sợ lộ tẩy.
Không còn cách nào khác, anh cũng xé một cái chân chim không rõ loại gì.Nhưng vừa cắn một miếng, anh suýt chút nữa phun ra.Thịt chỉ nướng sơ bên ngoài, bên trong còn tanh máu, không khác gì ăn thịt sống.
Nhìn các trại chủ khác uống rượu lớn, ăn thịt no say, có vẻ ngon miệng, anh đành cố nuốt xuống bụng, không muốn bị phát hiện.
Ăn một miếng là anh không muốn ăn thêm, không có khẩu vị tốt như đám yêu quái kia.
Anh lấy một quả đỏ rực chưa từng thấy cắn thử, giòn ngọt, rất hợp khẩu vị, vị lạ mà ngon, đáng để ăn thêm.
Nhìn xung quanh, các trại chủ hoặc tụm năm tụm ba nâng chén trò chuyện, hoặc đi lại bắt tay nhau, rất vui vẻ, hào sảng.
Không khí náo nhiệt.Miêu Nghị lần đầu tiên thấy nhiều yêu quái như vậy, cũng là lần đầu tiên ngồi uống rượu với họ, có chút phấn khích.
Nhưng anh thấy kỳ lạ, thân phận mình là người của Bích Du Thủy Phủ, sao không ai đến bắt chuyện?
Ban đầu, anh còn âm thầm cảnh giác, sợ lộ tẩy.Giờ thì hay rồi, chẳng ai thèm để ý đến anh, hóa ra anh tự nghĩ nhiều, việc trà trộn vào đây dễ dàng đến vậy sao?
Một mình ngồi đây có vẻ lạc lõng quá, dễ bị nghi ngờ chăng?
Miêu Nghị nhìn quanh, thấy mọi người giao thiệp với nhau, anh bèn đứng dậy.
– Lão Hắc, nghe nói ngươi có mỹ cơ, sao không dẫn đến cho mọi người chiêm ngưỡng?
Cách đó không xa, mấy trại chủ đang chụm đầu trêu một người.
Miêu Nghị cầm chén rượu đi tới, cười ha hả nói:
– Đúng vậy, sao không mang ra cho mọi người xem?
Mấy người quay lại nhìn anh, có người cười như không cười, có người không thèm để ý, có người cười gật đầu rồi bỏ đi.
Miêu Nghị đứng ngây ra đó, không nói nên lời.Ý các ngươi là gì đây?
Anh nhìn quanh rồi lại đi về phía một nhóm người khác, chủ động hỏi:
– Các vị trại chủ đang bàn chuyện gì vậy?
Ai ngờ mọi chuyện diễn ra y hệt như trước, vừa thấy anh, mọi người đều lạnh nhạt bỏ đi.
Thậm chí có người còn cười khẩy hỏi:
– Liên quan gì đến ngươi?
Ban đầu, Miêu Nghị không muốn lộ tẩy nên mới chủ động bắt chuyện, giờ bị người ta làm lơ như vậy, anh có chút khó chịu.Tại sao mình lại bị ghét bỏ, xa lánh đến vậy? Chỉ là một đám yêu quái mà cũng dám tổn thương lòng tự trọng của mình…
Với ý nghĩ không bỏ cuộc, anh quên mất mục đích đến đây, đi khắp nơi chủ động bắt chuyện với các trại chủ.
Nếu cảnh này lọt vào mắt các tu sĩ loài người khác, không biết họ sẽ nghĩ gì.Có lẽ họ sẽ kinh ngạc trước sự táo bạo của người này.Tu vi thấp kém mà dám xông vào Tinh Tú Hải đã đành, lại còn trà trộn vào đám yêu quái mà không hề che giấu, ngược lại còn chủ động tìm chuyện.Hắn xem yêu quái ra gì vậy?
Thật ra, nếu các trại chủ cẩn thận kiểm tra Miêu Nghị, có lẽ sẽ đoán ra thân phận của anh.
Nhưng các trại chủ nằm mơ cũng không ngờ rằng lại có kẻ gan lớn dám hành động trái lẽ thường như vậy.
Đối mặt với kẻ chủ động tham gia náo nhiệt này, chẳng ai nghĩ hắn là tu sĩ loài người, mà chỉ cảm thấy hắn thật không biết điều, không thấy ai muốn để ý đến ngươi sao?
Kết quả có thể đoán được, chẳng ai thèm quan tâm đến Miêu đại động chủ, khiến lòng tự trọng của anh bị đả kích nặng nề.
Vì vậy, oán niệm trong lòng Miêu đại động chủ bắt đầu trỗi dậy, anh tập trung suy nghĩ xem phải làm gì để chơi chết đám người này.
Anh quan sát kỹ xung quanh.Người đi lại tấp nập, mọi người để mắt đến mọi hướng, lại thêm đám tiểu yêu qua lại hầu hạ, việc lợi dụng đám “tiểu tử” ném đá giấu tay là bất khả thi.
Quan trọng nhất là bọn “tiểu tử” quá yếu, chỉ có thể đánh lén.Một khi bị phát hiện, chỉ có đường chết.
Hai tháng trước, anh giết được Ngũ Hoa phu nhân là nhờ lợi dụng biển rộng để đánh lén.Nếu không, bọn “tiểu tử” khó mà tiếp cận được cao thủ Thanh Liên, chẳng lẽ tu vi của người ta chỉ là để trưng bày?
Sau khi đi mấy vòng trong sảnh, thấy đông người hỗn tạp, Miêu Nghị không tìm được cơ hội ra tay.
Anh đưa chén không ra, được một tiểu yêu rót cho rượu ngon.Ánh mắt anh rơi vào trại chủ Chu Đại Năng đang nói chuyện với người khác.
Miêu Nghị đi tới, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người:
– Chu trại chủ, ta muốn ra ngoài dạo Đồng La trại một chút, không biết có được không?
Anh muốn ra ngoài quan sát địa hình, xem có cơ hội ra tay nào khác không.
Chu Đại Năng gật đầu cười.Y hiểu tâm trạng của Miêu Nghị.Lúc nãy, y thấy Miêu Nghị bị mọi người lảng tránh, có lẽ anh cảm thấy lạc lõng, khó xử nên muốn ra ngoài đi lại.
Y vẫy tay gọi một tiểu yêu, bảo nó đi cùng Miêu Nghị dạo một chút.
Sau khi nhìn theo bóng dáng Miêu Nghị rời đi, một người bên cạnh hừ lạnh:
– Kẻ này thật không biết điều, không biết Ngũ Hoa phu nhân đã thất thế sao, còn đến liên lụy chúng ta.
– Người đến là khách, ta không tiện đuổi người ta đi.Ngũ Hoa phu nhân đã thất thế, nếu ta không nể mặt nàng, ai biết ả điên đó sẽ làm gì.Huynh đệ thông cảm cho ta.
Chu Đại Năng lắc đầu thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Thật ra, mọi người không khinh bỉ quan hệ của “Ngưu Hữu Đức”, chỉ vì Ngũ Hoa phu nhân đã thất thế ở Bích Du Thủy Phủ.
Phải biết, Bích Du Ba không chỉ có một tiểu thiếp là Ngũ Hoa phu nhân.Chuyện tranh sủng giữa các tiểu thiếp khiến người ta đau đầu, dễ gặp tai ương.Nếu chuyện mọi người quá nể mặt Ngũ Hoa phu nhân đến tai các tiểu thiếp khác, không chừng sẽ đắc tội với họ.
Vì sao trại chủ Bì Quân Tử kia muốn triệu hồi thủ hạ của Bì Quân Tử? Chính là không muốn để nhiều người hầu hạ Ngũ Hoa phu nhân, bày ra thái độ cho các tiểu thiếp khác của Bích Du Ba thấy.
Nhưng mọi người cũng không tiện đắc tội Ngũ Hoa phu nhân, ngay cả Viên thống lĩnh cũng vậy.Ngộ nhỡ ngày nào đó Ngũ Hoa phu nhân lại được Bích Du Ba sủng ái, quay lại sẽ mượn thế của Bích Du Ba để trả thù.
Ngũ Hoa phu nhân không đáng sợ, tu vi của Bích Du Ba cũng không kinh thiên động địa, mấu chốt là bối cảnh của Bích Du Ba đáng sợ, cho nên dù là tiểu thiếp của Bích Du Ba cũng khiến Viên thống lĩnh phải tránh xa.
Thế nhưng “Ngưu Hữu Đức” này lại không biết điều, cứ đến trước mặt mọi người làm quen, khiến mọi người khó xử, không ứng phó cũng không được, chỉ còn cách trốn tránh.
Nhưng trách “Ngưu Hữu Đức” sao được?
Miêu Nghị căn bản không biết sau lưng Ngũ Hoa phu nhân ẩn giấu nội tình phức tạp như vậy.Địa vị của yêu tu như Bì Quân Tử quá thấp nên không biết được chuyện của người trên, không thể nói hết sự thật cho anh.
Miêu Nghị lại gan lớn bằng trời, chưa tìm hiểu rõ lai lịch đã dám đến đục nước béo cò, nên mới gặp phải tình cảnh này.
Vốn dĩ, Miêu Nghị muốn dựa vào thế của Bích Du Thủy Phủ để làm quen với mọi người, sau đó tìm cơ hội hàn huyên riêng, dẫn từng trại chủ đến chỗ vắng vẻ ra tay, như vậy mới an toàn.
Kết quả, trong tình huống khó ai ngờ, ai nấy đều tránh xa anh, khiến anh không có cơ hội ra tay.
Không tìm được cơ hội trong động phủ, Miêu Nghị ra ngoài dạo quanh, quan sát địa hình, đồng thời hỏi tiểu yêu đi cùng:
– Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội tối nay sẽ tổ chức ở đâu?
Tiểu yêu chỉ một khu đất bằng phẳng:
– Bẩm đại nhân, khi trăng lên cao, các trại chủ sẽ đến đó nâng chén ngắm trăng.
– Ở đó ư…
Miêu Nghị ồ một tiếng, khẽ lắc đầu.Địa thế quá trống trải, không tiện ra tay.
Tâm trạng anh có chút phiền muộn, đoán rằng lần này đi công cốc, không tìm được cơ hội nào.Xem ra, ở lại cũng vô ích, có khi còn gặp chuyện không may.
Nhưng anh vẫn chưa từ bỏ ý định, toi công ở Tinh Tú Hải hai tháng mà không làm được gì, thủ hạ cũng chết hết.Nếu cứ vậy mà quay về, anh thật không cam lòng.
Cho nên, anh quyết định liều một phen, xem tình hình thế nào, biết đâu lại có cơ hội.
Đến khi màn đêm buông xuống, các trại chủ của bảy mươi hai trại cũng lục tục kéo đến Đồng La trại, tất cả đều có mặt.
Trước khi Quỳnh Tương Ngọc Dịch hội bắt đầu, các tiểu yêu của Đồng La trại đã đốt lửa sáng rực.
Bàn dài được bày chỉnh tề, hơn bảy mươi hai vị trí xếp thành hình chữ U, một vị trí đơn độc ở chỗ khuyết của hình chữ U, hiển nhiên là vị trí của Chu Đại Năng, chủ nhân Đồng La trại.Hôm nay, y là chủ nhân nên xứng đáng ngồi ghế đầu.
Miêu Nghị chắp tay sau lưng đi khắp nơi xem náo nhiệt.Anh thấy tiểu yêu bày rượu thịt, hoa quả đầy bàn, đám hồ mị tử mặc quần áo mỏng manh, xinh đẹp quyến rũ đang diễn tập vũ đạo lần cuối.
Khi trăng lên cao, tiếng đồng vang lên trong sơn trại.
– Ha ha…
Tiếng cười và tiếng bước chân vọng ra từ động phủ.
Bảy mươi hai trại chủ hùng dũng hiên ngang, dẫn đầu là Chu Đại Năng, cười ha hả đi ra dự tiệc.
Dưới trăng sao, nơi yến hội ánh lửa hừng hực, bầy yêu vừa cười nói vui vẻ vừa ngồi vào bàn.
Chu Đại Năng không quá khinh mạn Miêu Nghị, cố ý bày thêm một vị trí trên bàn tiệc, mời anh vào ngồi.
Sau khi mọi người ngồi vào chỗ, Chu Đại Năng giơ hai cánh tay thô to lên cao, các tiểu yêu đang đi lại lập tức dừng lại, hiện trường im lặng.
