Đang phát: Chương 117
Ba người Hứa Ly chân nhân, Động Phiếm Dư và Ô Kỳ đang ung dung trên thuyền thì Động Phiếm Dư bỗng chỉ tay về phía xa, kinh ngạc thốt lên: “Là Lư sư đệ!”.Phía xa, một đạo lưu quang đang chậm rãi lướt đến, tốc độ có phần thua kém bọn hắn.
Ô Kỳ nhíu mày: “Hình như hướng đó là…Yên Sơn?”.
“Lư sư đệ?” Hứa Ly chân nhân hiếm khi nở một nụ cười, con thuyền lập tức tăng tốc đuổi theo.Chỉ trong nháy mắt, nó đã chắn ngang đường đi của đạo lưu quang kia.
Trên đạo lưu quang, một nam tử trung niên đang đứng, vẻ mặt đầy lo lắng.Thấy con thuyền phía trước, gã vội vàng giảm tốc độ, nhưng khi nhận ra Hứa Ly chân nhân, liền cung kính thi lễ: “Lư Hoảng bái kiến Hứa sư thúc, không ngờ lại gặp người ở đây.”
Nhưng vừa thấy Động Phiếm Dư đứng bên cạnh Hứa Ly chân nhân, Lư Hoảng lập tức biến sắc, giận dữ quát: “Lão tặc Động Phiếm Dư!”.
“Lư sư đệ, có chuyện gì vậy?” Hứa Ly chân nhân hỏi.
“Lư Hoảng, sao vừa gặp đã mắng ta? Lúc trước ta còn hết lòng vì Lư gia các ngươi kia mà.” Động Phiếm Dư tỏ vẻ khó hiểu.
Lư Hoảng giận dữ chỉ vào Động Phiếm Dư: “Hứa sư thúc, tên Động Phiếm Dư này đã dụ dỗ An tộc và Lư tộc ta đến mỏ quặng nguyên thạch, hứa hẹn chia đều lợi ích, khiến hai tộc phái ra hai vị Tử Phủ tu sĩ.Nhưng cách đây không lâu, mệnh bài của hai vị Tử Phủ tu sĩ kia đều vỡ tan, muội muội ruột của ta cũng nằm trong số đó! Hắn còn nói Kỷ tộc nhỏ bé không đáng lo, nhưng giờ thì sao? Chưa thấy lợi lộc đâu, đã mất hai vị Tử Phủ rồi! Ta đang định đến Tuyết Long Thành đòi cho ra lẽ đây!”.
“Cái gì? Đều chết hết rồi sao?” Động Phiếm Dư kinh hãi.
“Chuyện này là sao?” Hứa Ly chân nhân nhíu mày.Ô Kỳ đứng bên cạnh cũng lộ vẻ tức giận.”Việc khó giải quyết thì không phải công trạng, mà là tai họa!”.
Động Phiếm Dư vội vàng thanh minh: “Ta thề, ta không hề nói dối! Đúng là chỉ có Kỷ tộc, không hề có đối thủ nào khác.Hơn nữa, chi nhánh Yên Sơn đã mời đồng môn khắp nơi, Tử Phủ tu sĩ tụ tập rất đông.Sao có thể…sao có thể…”.
“Nhưng sự thật là hai vị Tử Phủ tu sĩ của chúng ta đã chết!” Lư Hoảng quát.
“Động Phiếm Dư ta xin thề, nếu ta lừa gạt Lư sư đệ, nguyện hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được luân hồi!” Động Phiếm Dư thề độc.
Nghe lời thề này, sắc mặt Lư Hoảng dịu đi đôi chút.Lời thề của tu tiên giả không phải là trò đùa.
“Hừ!” Lư Hoảng hừ lạnh một tiếng.
“Xem ra Phiếm Dư không nói dối,” Hứa Ly chân nhân lạnh nhạt nói.”Vậy thì Yên Sơn đã xảy ra chuyện bất ngờ.Lư sư đệ, đi cùng chúng ta.”
Lúc này, Hứa Ly chân nhân không còn vẻ thoải mái như trước, thậm chí có chút nghiêm túc.
Ầm ầm!
Thuyền buồm xé gió, lao nhanh về phía Yên Sơn.
***
Trên Ngưu Giác sơn, trong Minh Long Tỏa Thiên Trận.
Kỷ Ninh đang khoanh chân ngồi, xung quanh lơ lửng từng thanh phi kiếm.Sau khi giết được tám gã Tử Phủ tu sĩ, hắn đã cẩn thận lục soát pháp bảo trữ vật, kiếm được khoảng mười lăm lưỡi phi kiếm.Điều làm Kỷ Ninh mừng rỡ nhất là pháp bảo trữ vật của tu sĩ mũi diều hâu, bên trong có một bộ chín lưỡi phi kiếm có cùng nguồn gốc, bề mặt phủ một lớp khí lạnh.
“Tốt! Tốt! Tốt! Cùng nguồn gốc, có thể tạo thành trận cơ, uy lực sẽ tăng lên rất nhiều!” Kỷ Ninh mừng rỡ.Tên mũi diều hâu kia là kẻ khó giết nhất trong tám tên cuối cùng, không ngờ lại có nhiều bảo vật đến vậy.
Tuy Kỷ Ninh không biết danh tính của tu sĩ mũi diều hâu, nhưng ngay trong lần ám sát đầu tiên, hắn đã cảm nhận được sự nguy hiểm, y đã dùng một chiếc ô lớn để bảo vệ bản thân, khiến hắn phải chuyển mục tiêu.Sau đó, trong cuộc tấn công trực diện, Kỷ Ninh phải dùng đến ba đường kiếm quang mới có thể giết được y.
“Trước đây ta có mười ba khẩu phi kiếm nhập giai, giờ lại có thêm mười lăm khẩu, lại thêm tám lưỡi phi kiếm…tính ra có thể tạo được ba trận cơ.”
Kỷ Ninh lập tức luyện hóa những phi kiếm này, lấy chín lưỡi phi kiếm băng lạnh có cùng nguồn gốc làm trung tâm của Tiểu Thiên Kiếm Trận.
“Phù!” Kỷ Ninh mở mắt, “Hoàn thành rồi.”
Mười lăm khẩu phi kiếm mới kiếm được đều đã được luyện hóa xong.
“Thử xem sao!”
Kỷ Ninh vừa thoáng nghĩ,
Vù vù!
Hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm xuất hiện, trong đó có hai mươi bảy khẩu phi kiếm nhập giai tạo thành ba trận cơ! Chín lưỡi phi kiếm khí lạnh làm trung tâm, dẫn động cả Tiểu Thiên Kiếm Trận.
“Sao?” Kỷ Ninh biến sắc, đầu đau như búa bổ.
Thao tác nhiều phi kiếm như vậy để bố trí tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận đòi hỏi tinh thần lực quá lớn! Đặc biệt là phi kiếm nhập giai, thao tác một thanh còn khó hơn mười thanh phi kiếm không phẩm cấp!
“Không thể bố trí được tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận sao?” Lần đầu tiên Kỷ Ninh thử đã thất bại, hắn không thể dẫn động được gì.”Chẳng lẽ chỉ với mười tám khẩu phi kiếm nhập giai mà ta cũng không thể bố trí được tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận sao? Không đúng!”
Kỷ Ninh tiếp tục thử,
Chỉ thấy những phi kiếm xung quanh di chuyển theo các hướng khác nhau.
“Âm dương chuyển hóa, tương sinh vô tận!” Kỷ Ninh chợt nhớ đến việc đột phá cửa ải tầng thứ bảy “Xích Minh Cửu Thiên Đồ”.Trong thư tịch có ghi “Âm dương chuyển hóa, tương sinh vô tận”.Khi nghiên cứu trận pháp kia, trong lúc suy tư, hắn đã đột nhiên hiểu ra được một chút về Đạo này.Nếu cẩn thận tìm hiểu, cũng phải cần ít nhất nửa khắc, lâu thì vài ngày là có thể đột phá tầng bảy Xích Minh Cửu Thiên Đồ!
Nhưng Kỷ Ninh không có lựa chọn.Dù Thần Ma luyện thể có tăng lên, thực lực cũng không tăng bao nhiêu!
Hiện tại, hắn đang mượn sức mạnh của Minh Long Tỏa Thiên Trận, nguyên lực ngang bằng Tử Phủ viên mãn.Nếu sử dụng thêm cả Kiếm Vực, Tiểu Thiên Kiếm Trận thì mới có uy lực mạnh như vậy.Chính vì vậy, dù Thần Ma luyện thể có tăng lên, chiến lực cũng không lên nhiều.Hơn nữa, hắn cũng không có thời gian nhàn nhã để tìm hiểu.
“Âm dương chuyển hóa, tương sinh vô tận.” Kỷ Ninh nhìn hai mươi bảy lưỡi phi kiếm trước mặt.
Chín khẩu phi kiếm băng lạnh làm trung tâm.
Hai trận cơ từ hai phi kiếm khác quay quanh chín lưỡi phi kiếm kia, thậm chí còn đan xen lẫn nhau.Sau khi trận pháp dẫn động toàn bộ, hai trận cơ dần dần hợp thành một khối.
“Đúng! Âm dương chuyển hóa lẫn nhau…Một là trung tâm, hai là phụ trợ, ba là vạn vật.” Mắt Kỷ Ninh sáng rực lên.
Vù vù!
Hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm lơ lửng xung quanh Kỷ Ninh.Một luồng dao động mạnh mẽ dần ngưng tụ.Trước người Kỷ Ninh cũng có một luồng kiếm quang được ngưng tụ ra.Kiếm quang này rõ ràng hơn rất nhiều, hình dáng gần như y hệt một lưỡi phi kiếm, nhưng chỉ như một lưỡi phi kiếm phát sáng mà thôi.
“A!” Kỷ Ninh cảm thấy choáng váng.Từng cơn đau truyền tới, nhưng vẻ mặt của hắn lại đầy vui mừng: “Ha ha ha, làm được rồi! Làm được rồi!”.
Dù hiểu được ảo diệu âm dương chuyển hóa, tương sinh vô tận, thậm chí bằng ảo diệu này có thể thi triển ra tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận có uy lực mạnh hơn rất nhiều, nhưng Kỷ Ninh vẫn cảm thấy tới cực hạn, tinh thần cực kỳ khó chịu.
“Tầng thứ tám vẫn là lựa chọn tốt nhất.” Trong nháy mắt, Kỷ Ninh ngừng thi triển.Tám mươi mốt khẩu phi kiếm bình thường vẫn duy trì tư thế lơ lửng.Kiếm quang…
Lần thứ hai, Kỷ Ninh ngưng tụ ra một luồng kiếm quang.
Đây chính là kiếm quang tầng thứ tám Tiểu Thiên Kiếm Trận ngưng tụ ra hiện giờ.Kiếm quang vẫn có hình dạng ná ná như một thanh phi kiếm, nhưng không rõ ràng như trước.
“Ta có cảm giác…Kiếm trận bây giờ còn mạnh hơn cả kiếm trận ta thi triển ra để giết đám Động Tử Khai.” Kỷ Ninh lộ vẻ vui mừng.Lúc giết Động Tử Khải, hắn chỉ dùng chín lưỡi phi kiếm.Bây giờ lại có tới hai mươi bảy lưỡi phi kiếm.Lúc đó là tầng thứ chín, hiện tại chỉ là tầng thứ tám Tiểu Thiên Kiếm Trận.
Mà tầng thứ tám bây giờ lại có uy lực mạnh hơn cả tầng thứ chín trước đây.
Sở dĩ có tiến bộ lớn như vậy, chủ yếu là do chín lưỡi phi kiếm băng lạnh cùng nguồn gốc kia.
Vèo! Kỷ Ninh thu phi kiếm lại, nhanh chóng đi về phía tộc trưởng.
Chỉ một lát sau đã tới.
“Kỷ Ninh!” Kỷ Cửu Hỏa, Kỷ Nhất Xuyên đều thấy Kỷ Ninh đột ngột tới.
“Tộc trưởng, đây là đám pháp bảo, đạo phù, đan dược của đám Tử Phủ tu sĩ bị ta giết chết,” Kỷ Ninh nói.”Ta chỉ lấy một ít, còn những thứ khác đều không tác dụng mấy với ta.Tất cả đều cho tộc trưởng phân phối.Đặc biệt, trong đám này có một loại linh đan có khả năng bổ sung nguyên lực, thứ này hiện giờ rất có ích với chúng ta.”
Kỷ Cửu Hỏa gật đầu, không chậm trễ đưa tay lấy một chiếc vòng tay từ chỗ Kỷ Ninh.
“Ta sẽ đi giải quyết tên Đồng Ngọc kia,” Kỷ Ninh nói.
“Cẩn thận!” Kỷ Nhất Xuyên đứng bên cạnh nhắc nhở.
“Xin phụ thân cứ yên tâm!” Kỷ Ninh nhếch miệng cười, lập tức quay đầu đi theo lối đi giữa màn sương đen, hướng về phía Đồng Ngọc.
***
Trong vùng không khí âm u của Minh Long Tỏa Thiên Trận.
“Sao mãi chưa tới?” Đồng Ngọc đứng như một pho tượng ma thần, hơi thở ngập trời, mái tóc dài xanh tung bay, từng luồng thần lực rục rịch chuẩn bị.Dù sao thì bản thân đang ở trong đại trận của địch, nhất định phải khởi động thần lực tốt mới có thể bộc phát ra chiến lực mạnh nhất.
“Đồng Ngọc sư huynh, tên Kỷ Ninh kia mới mười sáu tuổi.Chắc chắn lúc trước có trò mèo gì đó mới giết được sư huynh đệ khác.Sư huynh lại là Thần Ma luyện thể, mang thần thông trong người, việc giở trò với sư huynh cũng vô dụng.Có lẽ hắn đã sợ rồi.”
“Đúng là sợ rồi.” Đám Tử Phủ tu sĩ phụ họa.
Nhưng Đồng Ngọc vẫn đứng im, ánh mắt quét qua vùng tối đen xung quanh.Hắn cũng có chút hoài nghi, tên Kỷ Ninh này có phải sợ thật rồi hay không? Nếu biết rõ Nông Tử Đạo đang nghiên cứu phá trận, thì tại sao sau khi giết đám Tử Phủ tu sĩ Động Tử Khải, tên Kỷ Ninh này lại mãi chưa tới?
Hắn nào đâu biết được Kỷ Ninh đang luyện hóa phi kiếm.
“Hừ, để càng lâu thì Tử Đạo sư đệ càng nắm chắc.Một khi phá được Minh Long Tỏa Thiên Trận! Không có trận pháp này, các ngươi chết chắc!” Đồng Ngọc tự tin nói.
Bỗng nhiên,
Vù vù vù vù! Cơn mưa tí tách rơi xuống.Mưa lạnh lẽo, mờ ảo hiện ra.Khắp nơi toàn mưa, nhưng gặp đại trận của bọn chúng thì không thể rơi vào được.
“Mưa!”
“Đúng là mưa!” Ngoài hắn ra, đám Tử Phủ tu sĩ đều lộ vẻ hoảng sợ.Lúc trước, Động Tử Khai đã nhắc đến cơn mưa này…là nguy cơ tử vong.
“Mưa!” Trong nháy mắt, Đồng Ngọc cũng phát ra ánh sáng vàng, gầm lên.Thân thể hắn tỏa ra một luồng ánh sáng vàng chói mắt, cả người lớn lên, ầm ầm biến thành một người khổng lồ cao cỡ hai tầng lầu.Những Tử Phủ tu sĩ đứng bên cạnh cũng chỉ cao tới đầu gối hắn.Chỉ hơi thở của hắn cũng đã làm vùng xung quanh nổ ầm ầm.Bước chân của hắn làm mặt đất rung động từng cơn.
“Thần thông Pháp Thiên Tượng Địa!”
Người khổng lồ Đồng Ngọc phát ra ánh sáng vàng từ hai mắt, hét lớn: “Kỷ Ninh, ra đây đánh với ta!”.
Âm thanh khủng bố vang vọng, tạo thành một vùng khuếch tán.
Mưa rơi tí tách khắp nơi.
Toàn thân Đồng Ngọc được bao phủ bởi một tầng sáng vàng như kim giáp ma thần.Hai tròng mắt của hắn cũng tỏa ra ánh sáng vàng, hơi thở làm xung quanh chấn động.
Xẹt! Xẹt! Xẹt!
Những giọt nước mưa rơi nhẹ bỗng trở nên sắc bén như đao.Vô số giọt nước mưa điên cuồng cắt về hướng Đồng Ngọc.Tầng sáng vàng bên ngoài gã khổng lồ Đồng Ngọc dễ dàng đỡ được những giọt nước mưa này.Hắn quét mắt nhìn xung quanh, phát hiện ra một luồng dao động.Đồng Ngọc hơi kinh ngạc, nhưng cũng không do dự, đánh thẳng một quyền ra!
Nắm tay màu vàng đánh thẳng vào một vùng nước mưa.Cơn mưa ở góc này chính là do kiếm quang Tiểu Thiên Kiếm Trận biến thành.
Trên nắm tay của hắn có một cái bao tay.Có điều, tầng ánh sáng vàng đang tràn ngập, phải nhìn kỹ mới thấy được bao tay này.
Pháp bảo mạnh nhất của hắn chính là quyền sáo này!
Uỳnh! Một tiếng nổ vang lên.Đồng Ngọc cũng bị lực phản chấn đẩy lùi về sau vài bước.Mỗi bước chân của hắn làm mặt đất chấn động, nứt toác.
“Hay cho một tên Kỷ Ninh!” Con ngươi của Đồng Ngọc co rút lại.Chỉ với một vài giọt nước mưa mà đã có uy lực mạnh mẽ như vậy, chắc chắn là cấp độ Vạn Tượng chân nhân.Khó trách lúc trước lại có thể giết hết đám Tử Phủ tu sĩ.
“Lợi hại!”
“Vậy mà làm Đồng Ngọc sư huynh phải lui vài bước.”
Ngoài hắn ra, những tên Tử Phủ tu sĩ cũng dán chặt mắt nhìn.Bọn chúng hiểu được, tên Kỷ Ninh này cũng không kém Đồng Ngọc sư huynh của bọn chúng.
“Ngươi chính là Đồng Ngọc?” Một âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền tới.Trong màn sương đen, một cái đuôi rồng từ từ tiến tới.Trong đuôi rồng, một gã thiếu niên mặc da thú, cầm hai thanh trường kiếm trên tay, xung quanh có một đám hoa sen nở rộ.Giữa đám Thủy Hỏa Liên Hoa, Kỷ Ninh tiến tới.
“Kỷ Ninh!” Gã khổng lồ Đồng Ngọc nhìn chằm chằm vào thiếu niên này.Từ đám hoa sen nở rộ kia, hắn cảm nhận được mức độ huyền diệu cực kỳ cao thâm.Hắn lờ mờ cảm nhận được, thiếu niên trước mắt ngộ được nhiều “Đạo” hơn hắn rất nhiều.
“Yêu nghiệt!”
Mới mười sáu tuổi mà đã ngộ ra được nhiều bí ẩn sâu xa đến vậy.
Kỷ Ninh cầm Bắc Minh Kiếm, bước từng bước tới.Lúc đầu thấy Đồng Ngọc, Kỷ Ninh còn hơi kinh hãi.Một kẻ cao hai tầng lầu, tỏa ra một thứ ánh sáng vàng khắp người.Luồng hơi thở Thần Ma vô hình càng làm hắn cảm thấy áp lực.Hắn chỉ cao đến đầu gối của đối phương.
“Đây là Pháp Thiên Tượng Địa sao?” Kỷ Ninh thầm nghĩ.Hắn đã nghe nói về loại thần thông này.Đây là một loại thần thông khá nổi tiếng.
Thần thông vốn đã trân quý, hiếm thấy.
Thông thường, chỉ những kẻ đứng đầu bộ tộc lớn, tông môn lớn, giáo phái lớn mới có được.Thần thông của bọn họ cũng đều là “Pháp Thiên Tượng Địa”! Thậm chí, trong hàng ngũ Ưng Long Vệ, thần thông này là loại nổi tiếng nhất, lưu truyền rộng rãi nhất.Nhờ thế, việc học cũng bớt khó khăn hơn.
Nhưng không phải vì vậy mà thần thông Pháp Thiên Tượng Địa này yếu! Nếu tu luyện đến mức cao thâm, nó cũng có thể xưng là một thần thông lớn thực sự! Tương truyền, một vài vị Thần Ma cũng thích dùng loại thần thông Pháp Thiên Tượng Địa nhất.Thoáng một cái, người lớn lên trăm trượng, ngàn trượng, vạn trượng.
Với thân thể khổng lồ của Thần Ma, việc cầm một ngọn núi ngàn dặm cũng giống như một cây rơm.Dời sông lấp biển cũng chỉ như đi tắm rửa!
Có thể thấy được uy lực của môn thần thông này.
Đương nhiên, những truyền thuyết này cũng xa xôi như truyền thuyết Hậu Nghệ Xạ Nhật.Đã từ rất lâu rồi!
“Kỷ Ninh!” Một âm thanh ôn hòa vang lên.
Gã khổng lồ Đồng Ngọc đang chuẩn bị lao vào nghe vậy cũng ngẩn ra.Kỷ Ninh cũng nhìn về phía phát ra thanh âm.Trong bảo tháp đen kia, một gã nam tử tóc rối mặc da thú giản dị, đang mỉm cười nhìn Kỷ Ninh: “Ngươi có thiên phú lớn lao, tư chất kinh người.Đáng quý hơn, ngươi lại là một người bình thường thuộc bộ tộc bản xứ mà đạt được thành tựu như bây giờ, đúng là một khối ngọc thô hiếm thấy.Ngươi còn đáng quý hơn rất nhiều mỏ quặng nguyên thạch kia.”
Kỷ Ninh nhíu mày.
Đồng Ngọc ngẩn ra.Đám Tử Phủ tu sĩ khác cũng hơi sững sờ.
“Nếu ngươi nguyện ý, ta xin lập nhiều lời thề để bảo vệ ngươi nhập vào tông môn Tuyết Long Sơn ta,” Nông Tử Đạo mỉm cười.”Với thiên tư của ngươi, chắc chắn sẽ trở thành ‘đệ tử truyền thừa’ quan trọng bậc nhất trong tông môn.Vừa vào cửa đã có địa vị không thua kém gì Vạn Tượng chân nhân.Tuyết Long Sơn ta chắc chắn sẽ dốc lòng đào tạo ngươi, cho ngươi trở thành cường giả đứng đầu.Sau này trở thành Nguyên Thần đạo nhân cũng không phải chuyện viển vông!”
Đồng Ngọc cũng ngẩn ra, nhưng lập tức trầm giọng nói: “Kỷ Ninh, nếu Tử Đạo sư đệ đã nguyện lập nhiều lời thề, ngươi có thể yên tâm.Nếu ngươi gia nhập Tuyết Long Sơn, những việc trước đây đều sẽ không truy cứu nữa.Nếu không gia nhập, đừng trách ta lòng cay tay độc!”
Kỷ Ninh kinh ngạc.
Mời mình gia nhập Tuyết Long Sơn sao?
Ta đã giết nhiều đệ tử của các ngươi như thế rồi, còn cho ta nhập môn sao? Kỷ Ninh lạnh lùng nói.
“Đám đệ tử kia chết thì cũng đã chết rồi,” Nông Tử Đạo lắc đầu.”Ngươi khác họ.Tử Phủ tu sĩ tầm thường như vậy, Tuyết Long Sơn ta còn nhiều lắm! Nhưng với thiên tư và cảnh giới hiện giờ của ngươi…thật sự là ta chưa từng thấy.Chỉ cần ta tiến cử một cái, chắc chắn các vị Nguyên Thần đạo nhân ở Tuyết Long Sơn ta sẽ tranh nhau thu ngươi làm đồ đệ.”
Kỷ Ninh đã được cha mẹ nói qua về việc này.Với thiên tư của mình, việc bái nhập một vị đại năng cũng chỉ là chuyện dễ dàng.Ngay cả linh hồn của Thủy Phủ, sau khi thấy mình ngộ ra Vũ Thủy Kiếm Vực, cũng có thái độ dễ chịu hơn rất nhiều.
Mười sáu tuổi mà ngộ ra được Vũ Thủy Kiếm Vực…
Tư chất bậc này đúng là yêu nghiệt.
“Vướng mắc giữa Tuyết Long Sơn và Kỷ tộc của ngươi cũng chỉ là đám đệ tử Tuyết Long Sơn đã chết mà thôi.Trong đại trận này, các ngươi chưa chết một người nào.Như vậy thì các ngươi cũng không có hận thù gì Tuyết Long Sơn ta,” Nông Tử Đạo lại nói.”Đã không có hận thù gì với nhau, ngươi lại xuất thân là dân bản xứ nên có lý lịch vô cùng trong sạch, tư chất lại tới mức yêu nghiệt, tông môn sao lại không thể đào tạo ngươi? Sau mấy trăm năm nữa, biết đâu ngươi lại có thể trở thành tông chủ của Tuyết Long Sơn ta.”
Gã khổng lồ Đồng Ngọc cũng mở miệng nói: “Nếu ngươi gia nhập Tuyết Long Sơn ta, những việc này đều sẽ coi là chuyện nhỏ.Nhưng nếu ngươi không vào Tuyết Long Sơn, Kỷ tộc ngươi lại giết nhiều đệ tử như vậy, vì thể diện của mình, chắc chắn Tuyết Long Sơn ta sẽ giết sạch Kỷ tộc.Nghe mà nghĩ kỹ đi.”
“Cân nhắc cẩn thận xem,” Nông Tử Đạo nói.
Hai con đường.
Một là gia nhập, trở thành người một nhà.Những kẻ vừa chết kia cũng chỉ tính là việc kẻ mạnh giết kẻ yếu trong tông môn mà thôi, một việc nhỏ.
Hai là không gia nhập.Việc giết chết nhiều đệ tử như vậy chính là khiêu khích Tuyết Long Sơn.
“Ha ha ha…” Kỷ Ninh bật cười.Tại sao mình không thể gia nhập Tuyết Long Sơn? Lúc trước Nông Tử Đạo còn nói không có thù hận gì với nhau, xuất thân trong sạch, thiên tư yêu nghiệt, sẽ cố gắng hỗ trợ đào tạo…
Nhưng trung thành mới là thứ tông môn cần nhất ở đệ tử.
Nếu họ định thu mình làm đệ tử, chắc chắn Tuyết Long Sơn sẽ tra xét rõ ràng lý lịch của bản thân.Đến lúc đó, việc Kỷ Nhất Xuyên, Úất Trì Tuyết năm xưa cũng có thể bị tra ra! Tuyết Long Sơn có thù giết cha, giết bác, như vậy đã là thù lớn rồi.Cho dù mình có tư chất cao đến đâu, Tuyết Long Sơn cũng không dám bồi dưỡng, ngược lại còn muốn nhanh chóng diệt trừ, đề phòng hậu họa!
“Bớt nói nhảm đi!” Kỷ Ninh quát.”Đừng hòng làm ta dao động!”
“Kỷ Ninh, ngươi…” Nông Tử Đạo trong tháp cao lắc đầu.”Từng bước từng bước đi vào con đường sai lầm.Hiện tại ngươi gia nhập Tuyết Long Sơn vẫn còn kịp.”
“Giết!”
Kỷ Ninh không nói thêm lời nào.
Chỉ riêng cửa ải “trung thành” cũng đã loại ngay ra rồi! Tốt nhất là dựa theo kế hoạch từ trước.Nhanh chóng giải quyết hết đám người này, câu giờ đợi sứ giả vương triều Đại Hạ tới! Một khi sứ giả tới, Kỷ tộc sẽ được vương triều Đại Hạ che chở.Dù Tuyết Long Sơn có thêm một trăm lá gan cũng không dám sờ tới, chỉ có thể nhịn mà thôi.
Chỉ cần cho mình thời gian, Tuyết Long Sơn ư? Mình có thể tự tay lật tung cả nó!
“Vậy thì chết đi!” Gã khổng lồ Đồng Ngọc nhe nanh cười, dậm chân mạnh một cái.
Ầm ầm!
Cả vùng đất rung động, vô số đá vụn tro bụi bay.Trong vùng tro bụi mù mịt, vẫn có thể thấy vô số hạt nhỏ tản ra ánh sáng màu vàng.Những hạt cát màu vàng này điên cuồng cuốn lấy nhau, xoay tròn quanh Đồng Ngọc như một cơn lốc xoáy.Một phần các hạt cát màu vàng khác lại điên cuồng lao về phía Kỷ Ninh.
Đó chính là pháp bảo “Tinh Thần Sa” mà Đồng Ngọc thường dùng!
Bùm! Bùm! Bùm! Bản thân Đồng Ngọc còn giẫm thẳng lên mặt đất, để lại một cái bóng vàng ở đằng sau, cả người hắn lao thẳng tới, dùng thịt đè người với Kỷ Ninh.
“Hừ!”
Cơn mưa rơi quanh Kỷ Ninh đã tạo thành một tầng nước rắn chắc.Bức tường bằng nước trong suốt không ngừng xoay tròn, làm những hạt cát điên cuồng đập vào bị ngăn lại hết.
“Chết đi!” Một nắm tay màu vàng đâm thẳng qua tầng nước, đánh tới đám Thủy Hỏa Liên Hoa nở rộ mà không giảm đi chút lực nào.
“Tốc độ nhanh thật!” Vẻ mặt Kỷ Ninh hơi biến đổi.Cánh chim màu đen phía sau lưng khẽ động một cái.
“Thần thông Phong Dực độn pháp!”
Hô!
Nắm tay màu vàng nghiền nát Thủy Hỏa Liên Hoa, xuyên qua thân Kỷ Ninh.Nhưng gã khổng lồ Đồng Ngọc lại chẳng có chút vui mừng nào, bởi vì thứ hắn xuyên qua chỉ là “hư ảnh”.Tốc độ của Kỷ Ninh quá nhanh, quá linh hoạt, chỉ trong nháy mắt đã tránh được.
“Vô dụng, ngươi không trốn thoát được đâu!” Gã khổng lồ Đồng Ngọc vừa cất bước, cả vùng đất lại nứt toác.Cả người hắn hóa thành một đường sáng vàng, lao tới trước Kỷ Ninh.Quả đấm của hắn lại dễ dàng xé rách tầng nước, Thủy Hỏa Liên Hoa.
“Quá nhanh!” Kỷ Ninh bắt buộc phải né tránh.
Phù!
Liên tiếp thi triển ba lần Phong Dực Độn Pháp, lúc này Kỷ Ninh mới có thể giữ được chút khoảng cách.Thậm chí, Kỷ Ninh phát hiện nếu bay đường thẳng, tốc độ của gã khổng lồ Đồng Ngọc còn nhanh hơn cả mình! Sau khi thi triển Pháp Thiên Tượng Địa, gã khổng lồ Đồng Ngọc có được tốc độ, lực lượng đều tăng tới mức khủng khiếp.Kỷ Ninh cũng không dám lấy cứng đối cứng.
Lúc trước, khi thi triển Tiểu Thiên Kiếm Trận, đối phương chỉ cần dùng một quyền là có thể đánh tan, mà lực phản chấn chỉ làm đối phương lùi lại vài bước, có thể thấy được uy lực của nắm tay này lớn đến mức nào.
May mắn là với Phong Dực Độn Pháp, Kỷ Ninh vẫn chiếm ưu thế về sự linh hoạt.Hơn nữa, cơ thể vốn nhỏ hơn nhiều nên càng linh hoạt hơn.Gã khổng lồ Đồng Ngọc lại có hình thể quá lớn nên dĩ nhiên khả năng linh hoạt cũng giảm đi nhiều.
“Tiểu Thiên Kiếm Trận!” Xung quanh Kỷ Ninh lập tức hiện lên hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm.Có điều, chỉ có hơn sáu trăm lưỡi phi kiếm sáng lên tầng sáng trắng, bởi vì Kỷ Ninh chỉ thi triển tầng thứ tám Tiểu Thiên Kiếm Trận mà thôi.
Một luồng kiếm quang ngưng tụ trước ngực.
“Đi!”
“Đi!”
“Đi!”
Kỷ Ninh vừa thi triển Phong Dực Độn Pháp để né tránh, vừa đánh ra sáu đường kiếm quang.Sáu luồng kiếm quang vừa bay đi thì đã biến mất vào trong cơn mưa, lặng yên không một tiếng động, tấn công Đồng Ngọc theo sáu phương hướng khác nhau.
Xẹt xẹt xẹt…Vô số Tinh Thần Sa vờn quanh thân gã khổng lồ Đồng Ngọc, nhưng sáu đường kiếm quang hóa thành nước mưa lại có thể xuyên qua đám Tinh Thần Sa.
Gã khổng lồ Đồng Ngọc hét lớn: “Đánh lén ta à?”.
Trong nháy mắt, quả đấm của hắn xòe ra như cái quạt hương bồ, vù vù vù, chụp xuống vùng bên cạnh với tốc độ nhanh như ảo ảnh.Hai bàn tay to lớn trong nháy mắt quét sạch toàn bộ khoảng không xung quanh.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Tiếng gầm rú liên tiếp vang lên.
Sáu đường kiếm quang đều bị đỡ lại hết!
“Chưởng pháp nhanh thật!” Ở xa xa, Kỷ Ninh hơi kinh ngạc.Sau khi hắn thi triển ra thần thông, tuy rằng hình thể lớn làm khả năng linh hoạt giảm đi, nhưng hai tay của hắn lại nhanh đến kinh người!
“Kỷ Ninh, nhận lấy cái chết đi!” Gã khổng lồ Động Ngọc để lại một cái bóng vàng ở phía sau, trong nháy mắt cả người hắn lao thẳng tới Kỷ Ninh.
“Chạy!” Cánh chim màu đen sau lưng Kỷ Ninh chấn động, đồng thời, trước người hắn cũng ngưng tụ ra một luồng kiếm quang.
Uỳnh!
Kiếm quang vừa mới bay ra thì đã bị gã khổng lồ Đồng Ngọc dùng một quyền đánh tan.
“Chết đi!” Gã khổng lồ Đồng Ngọc như một ma thần, vẻ mặt dữ tợn, hai tay giống như thiên thạch liên tiếp rơi xuống Kỷ Ninh!
“Lui! Lui! Lui!”
Kỷ Ninh dùng hết sức lực để thi triển Phong Dực Độn Pháp.Bởi vì gã khổng lồ Đồng Ngọc có tốc độ nhanh hơn, Kỷ Ninh chỉ có thể dựa vào sự linh hoạt để né tránh, vì thế nên khoảng cách cũng không thể kéo dãn ra được.Thật giống như việc nhảy múa trên vòng lửa!
Nhưng đi xuống sông thì sao không ướt giày được!
Phù! Gã khổng lồ Đồng Ngọc xuất hiện ở phía bên trái, hai quả đấm chợt xuất hiện, bay thẳng tới Kỷ Ninh.
Uỳnh! Đánh bay mưa!
Vù vù! Đám Thủy Hỏa Liên Hoa nở rộ cũng bị nghiền nát!
Kỷ Ninh cầm hai thanh kiếm trong tay.Thanh kiếm hóa thành hai dòng nước.
Kiếm quang dùng vẻ mềm dẻo âm nhu đỡ lấy nắm tay màu vàng đánh tới.Uỳnh! Một tiếng vang lên.Gã khổng lồ Đồng Ngọc cảm giác được nắm tay như đánh vào một chỗ gì đó trơn trượt, mất lực vào vùng khoảng không, lại có cảm giác như bị thứ gì đó lôi kéo.
Uỳnh! Bản thân Kỷ Ninh bị đánh bay ngược ra phía sau hơn mười trượng.Hổ khẩu ở tay cũng xuất hiện vết thương, nhưng nhanh chóng khôi phục lại.
“Mạnh thật!” Uy lực của một quyền này làm Kỷ Ninh kinh hãi.
Hắn đã có nguyên lực hơn Tử Phủ viên mãn, lại có thêm Vũ Thủy Kiếm Vực, uy lực Bắc Minh Kiếm cũng vượt qua pháp bảo nhân giai thông thường rồi.Nói riêng về cận chiến, tuy có yếu hơn “kiếm quang Tiểu Thiên Kiếm Trận” chút ít, nhưng vẫn là cấp độ Vạn Tượng chân nhân.Vậy mà mới chỉ mặt đối mặt, dùng hết sức phòng ngự mà còn bị đánh bay đi.
“Vậy mà vẫn chưa chết!” Ở xa xa, gã khổng lồ Đồng Ngọc cũng kinh ngạc.
Sau khi Đồng Ngọc đánh bay Kỷ Ninh, đám Tử Phủ tu sĩ ở bên ngoài, trong đó có Nông Tử Đạo, đều cực kỳ kích động.Nhưng sau khi nhìn thấy Kỷ Ninh bị đánh bay đi mà chẳng có chút tổn thương nào, từng người đều thất vọng.
“Sao lại như vậy được?”
“Đồng Ngọc sư huynh thi triển thần thông Pháp Thiên Tượng Địa, uy lực một quyền lớn đến mức nào? Vậy mà hắn không bị đè chết sao?”
Một đám Tử Phủ tu sĩ đều cảm thấy lạnh thấu tim.
“Đồng Ngọc sư huynh, chúng ta giúp ngươi!”
Cả đám Tử Phủ tu sĩ bắt đầu thi triển ra các loại thủ đoạn.
Sau khi bị Đồng Ngọc đánh bay ra hơn mười trượng, trong mắt Kỷ Ninh hiện lên vẻ lạnh lẽo.Hơn bảy trăm lưỡi phi kiếm lơ lửng xung quanh đều sáng lên hết.Đây là lần đầu tiên Kỷ Ninh thi triển tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận, từ lúc đánh nhau với Đồng Ngọc.
Lập tức, trong ý nghĩ truyền tới một trận choáng váng!
“Đi!” Luồng kiếm quang như một thanh kiếm thực sự, sáng loáng ở trước người Kỷ Ninh, hóa thành một dải nước.
“Đi!”
“Đi!”
“Đi!”
“Đi!”
Thừa dịp giãn khoảng cách với đối thủ, Kỷ Ninh liền dùng hết sức thi triển ra năm đường kiếm quang tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận.Nhưng ngay sau đó liền lập tức ngừng lại ngay, vì chỉ riêng việc thi triển ra năm đường kiếm quang này đã tạo thành gánh nặng cực kỳ lớn với tinh thần của hắn.
“Chết đi!” Trong đôi mắt của Kỷ Ninh hiện lên chút mong chờ.
Đây là chiêu thức mạnh nhất của mình hiện tại, nên nó nhất định phải thành công.
“Vô dụng!” Tinh Thần Sa xung quanh gã khổng lồ Đồng Ngọc quay tít.Những giọt nước mưa bình thường không thể xuyên qua nổi.Luồng kiếm quang đầu tiên do Kỷ Ninh điều khiển trong nháy mắt xuyên qua được Tinh Thần Sa.Gã khổng lồ Đồng Ngọc vừa liếc thấy dải nước này thì lập tức giơ tay ra đập thẳng một nhát lên dải nước.
Uỳnh!!
Cả người Đồng Ngọc chấn động một trận.Ruỳnh ruỳnh ruỳnh! Bước chân lùi về sau ba bước làm mặt đất xung quanh chấn động.
Bốn đường kiếm quang phía sau tiếp tục đột kích!
“Tại sao lại mạnh tới vậy?” Gã khổng lồ Đồng Ngọc cảm thấy bàn tay tê rần đau đớn.Có điều, với khả năng khôi phục kinh người của Thần Ma luyện thể, hắn không sợ lắm, liền dùng toàn bộ sức lực ngăn lại đám kiếm quang.
Uỳnh! Uỳnh!
Mỗi lần đỡ là một lần phải lùi về sau, ảnh hưởng tới thân pháp của hắn.Không ngờ, vẫn còn hai dải nước xuyên qua được đám phòng ngự của hắn, cắt thẳng lên thân thể.Xẹt xẹt xẹt! Dải nước như một cây đao cắt lên thân hình gã khổng lồ Đồng Ngọc, có điều, tầng sáng vàng bao phủ thân thể hắn lại cực kỳ rắn chắc, kiếm quang có phá được hộ giáp, xuyên vào trong thì cũng đã trở nên mờ mịt rồi.
Xẹt xẹt xẹt! Sau khi để lại một vết thương trên người Đồng Ngọc, dải nước cũng biến mất.
Một luồng kiếm quang khác cũng để lại một vết thương dài rồi biến mất.”Cái gì!” Kỷ Ninh trừng mắt.
Hắn hiểu được.
Đồng Ngọc đang thi triển Pháp Thiên Tượng Địa để biến lớn thân thể.Thân thể to lớn như vậy thì việc cắt thành hai nửa cũng sẽ khó hơn.Thân thể quá rắn chắc, hơn nữa làn da cơ thịt trong người cũng chắc hơn hẳn, tầng thứ chín Tiểu Thiên Kiếm Trận của mình cũng chỉ để lại được vài vết thương.
“Ngươi làm ta bị thương?” Đồng Ngọc gầm lên.
“Đồng Ngọc sư huynh, chúng ta tới giúp!”
“Kỷ Ninh, nhận lấy cái chết đi!”
Ở xa xa, đám Tử Phủ tu sĩ đứng xem từ đầu tới giờ cũng đã thi triển ra đủ loại pháp bảo, tấn công Kỷ Ninh.
“Lui!” Kỷ Ninh thấy đám đó thì vội dùng cánh chim màu đen nhanh chóng lui ra phía sau.
Cơn mưa rơi xung quanh tạo thành một tầng nước xoay quanh người, cản lại hết những pháp bảo này.
