Chương 118 TIỂU NA DI ĐẠO PHÙ

🎧 Đang phát: Chương 118

“Nông Tử Đạo biến mất?” Kỷ Ninh khẽ nhíu mày.
Năm gã Tử Phủ tu sĩ còn lại thì kinh hồn bạt vía.Ỷ vào đại trận, Kỷ Ninh đã có thực lực sánh ngang Vạn Tượng chân nhân, bọn hắn ngay cả hợp kích cũng vô dụng.
“Kỷ Ninh, van xin ngươi tha mạng!”
“Ta nguyện dâng hết pháp bảo trên người, bộ tộc ta cũng sẽ cống nạp pháp bảo để chuộc tội!”
“Kỷ Ninh…”
Năm người liều mạng cầu xin, đến cả dũng khí chiến đấu cũng tan thành mây khói.
Kỷ Ninh liếc nhìn năm kẻ này.
“(Giết đi!) – Mạc thúc truyền âm – (Chúng chỉ là lũ Tử Phủ tu sĩ vô dụng, đợi thêm hai ngày nữa, may ra sử gia vương triều Đại Hạ mới tới, hoặc có đệ tử Tuyết Long Sơn khác đến.Giữ lại lũ sâu bọ này chỉ thêm phiền, diệt trừ cho xong! Còn hai con Tử Phủ đại yêu kia, thu phục được thì tốt, không thì cũng giết luôn!)”
Kỷ Ninh gật đầu.
“Tất cả, đều phải chết!” Kỷ Ninh lạnh lùng tuyên án.
Một đạo kiếm quang ngưng tụ trước mặt hắn, hóa thành tia chớp, lao thẳng vào đám người kia.Ngay sau đó, một đạo kiếm quang khác đuổi sát theo sau.
Tiểu Thiên Kiếm Trận tầng thứ tám!
“Kỷ Ninh, Tuyết Long Sơn ta nhất định sẽ báo thù!”
“Kỷ Ninh, ngươi chết không yên đâu!”
Trong khoảnh khắc, năm người như phát cuồng, liều mạng giãy giụa.Nhưng chỉ với năm người, bọn chúng không thể nào hình thành trận thế.Vài đạo phù triện lợi hại chạm vào màn nước liền nổ tung, nhưng không thể nào lay động được Kỷ Ninh.
Chỉ trong vài hơi thở, năm người đều vong mạng.
“Hai con linh thú kia, có nguyện thần phục?” Kỷ Ninh nhìn Địa Long và Tiên Hạc.
“Nguyện ý thần phục!”
Tử Phủ đại yêu vốn kiêu ngạo, khó bề khuất phục.Nhưng khi phải lựa chọn giữa “cái chết và thần phục”, đặc biệt là khi thực lực đối phương áp đảo, thì lựa chọn thần phục là lẽ đương nhiên.
“Đi theo ta.” Kỷ Ninh liếc nhìn, cơn mưa tan biến, ngọn lửa bùng lên thiêu rụi thi thể năm gã Tử Phủ tu sĩ thành tro bụi.Mấy món pháp bảo rơi rớt đều bị Kỷ Ninh thu vào túi.
“Tuân lệnh.” Địa Long và Tiên Hạc ngoan ngoãn đi theo Kỷ Ninh.
“Hả?” Kỷ Ninh kinh ngạc, trước mặt, ngoài tộc trưởng và phụ thân, còn có cả Kỷ Lưu Chân, Ánh bà bà, lão bộc A Tỉnh.
“Ta cho gọi bọn họ đến.” Kỷ Cửu Hỏa cười nói, “Hai nhóm Tử Phủ tu sĩ đã bị diệt, tạm thời không còn đối thủ nào, nên ta cho bọn họ đến đây.”
“Kỷ Ninh, lợi hại quá!” Kỷ Lưu Chân mắt sáng rực nhìn hắn.
“Lợi hại, lợi hại!” Lão bộc A Tỉnh cũng vui vẻ ra mặt.
Ánh bà bà mỉm cười, gật đầu.
Mọi người đều vui mừng.
Vì thời gian ngắn ngủi, chỉ có hai ba ngày, nên Tuyết Long Sơn chỉ có thể điều động đám Tử Phủ tu sĩ quanh vùng, còn tông môn Tuyết Long Sơn thì ở quá xa.Trong hai ba ngày, chắc chắn không thể kịp đến.Hiện tại đã diệt được mười tám Tử Phủ tu sĩ, thu phục hai Tử Phủ linh thú, uy hiếp tiếp theo có lẽ sẽ giảm bớt phần nào.
“Đáng tiếc, lại để tên Nông Tử Đạo kia chạy thoát.” Tộc trưởng Kỷ Cửu Hỏa lắc đầu.
“Tộc trưởng, hắn trốn bằng cách nào vậy? Sao lại đột nhiên biến mất không dấu vết?” Kỷ Ninh hỏi ngay.Ánh bà bà và những người khác cũng nhìn về phía tộc trưởng, vì mới tụ họp nên chưa kịp hỏi cặn kẽ.
Kỷ Cửu Hỏa lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm.Hắn tự nhiên biến mất, đến cả cái bóng cũng không để lại trong đại trận.Hỏi linh thú của hắn xem, biết đâu nó biết.”
Mọi người Kỷ Ninh mắt sáng lên.Phải rồi, hỏi linh thú!
“Tiên Hạc.” Kỷ Cửu Hỏa nhìn về phía thiếu nữ áo trắng, “Nông Tử Đạo trốn bằng cách nào?”
Thiếu nữ áo trắng cung kính đáp: “Chủ nhân trước của ta am hiểu trận pháp, được sư tôn coi trọng, ban cho một phần ‘Tiểu Na Di đạo phù’.Chỉ cần thi triển đạo phù này, có thể trong nháy mắt dịch chuyển đến nơi cách xa ngàn dặm.”
“Tiểu Na Di đạo phù?” Mọi người Kỷ Ninh nhìn nhau.
Kỷ Ninh âm thầm ghi nhớ cái tên này.Xem ra Tiểu Na Di đạo phù này chính là Vạn Lý Vô Tung Phù.Phần Vạn Lý Vô Tung Phù trên tay hắn chính là thứ được tiền bối Kỷ tộc Tây Phủ may mắn lấy được, nhưng đã dùng mất hai phần, chỉ còn lại một phần.Bởi vì có thể dịch chuyển đến nơi trong vòng ngàn dặm, nên đặt tên là Vạn Lý Vô Tung Phù.
“Tộc trưởng, giải quyết hai con linh thú này thế nào?” Kỷ Ninh nhìn Kỷ Cửu Hỏa.Năm người Kỷ Cửu Hỏa nhìn nhau.
“Kỷ Ninh, ngươi có muốn nhận lấy chúng không?” Kỷ Cửu Hỏa hỏi lại.
Kỷ Ninh nhìn Địa Long và Tiên Hạc.Tử Phủ linh thú đúng là rất trân quý, những Tử Phủ tu sĩ thông thường đều khó kiếm được.Nhưng thực sự mà nói, Kỷ Ninh cũng không để ý đến hai con linh thú này cho lắm.Bởi vì bản thân hắn hiểu rõ, sớm thì nửa khắc, muộn thì vài ngày, hắn có thể đột phá tới tầng thứ bảy Thần Ma luyện thể.
“Chỉ cần thêm mấy năm nữa, ta có thể đạt tới tầng thứ chín Thần Ma luyện thể! Lúc đó, Tử Phủ linh thú không những không dùng được, mà ngược lại còn là gánh nặng.”
“Ta không cần.” Kỷ Ninh lắc đầu.
“Nếu vậy…” Kỷ Cửu Hỏa gật đầu, “Vậy ta sẽ tạm thời nhận lấy.Đợi đến khi vượt qua kiếp nạn này, ta sẽ phân chia sau.”
“Được.”
“Cứ như vậy đi.”
Đám người Kỷ Lưu Chân, Ánh bà bà, Kỷ Nhất Xuyên đều gật đầu, không có ý kiến gì khác.Hiện tại nói chuyện linh thú thuộc về ai vẫn còn quá sớm, vì ai cũng không biết liệu mình có sống qua được kiếp nạn này hay không.
“Đây là pháp bảo do đám Đồng Ngọc để lại.” Kỷ Ninh vung tay lên, lập tức trên mặt đất xuất hiện một lượng lớn pháp bảo.”Mọi người xem thử xem có món nào có ích không.Nếu phát hiện phi kiếm, xin các vị trưởng bối luyện hóa giúp ta.Ta cần phải tìm một chỗ tu luyện, trận chiến vừa rồi đã giúp ta lĩnh ngộ được chút ít.”
“Được, giao cho chúng ta.” Đám người Kỷ Cửu Hỏa không chối từ.
“Vậy đi.” Kỷ Ninh nhoáng người, bay đi mất.
Địa Long và Tiên Hạc biến thành gã giáp xanh và thiếu nữ áo trắng, đều có chút thất vọng.Thực sự, bọn chúng muốn trở thành linh thú của Kỷ Ninh.Mới đây, bọn chúng cũng không hận thù gì với Kỷ Ninh.Địa Long là bị Đồng Ngọc dùng thực lực mạnh cướp đoạt, còn Tiên Hạc, dù có cảm tình với Nông Tử Đạo, nhưng nếu Nông Tử Đạo đã bỏ rơi nàng để chạy trốn, thì coi như đã hết duyên phận.Hơn nữa, Kỷ Ninh mới mười sáu tuổi mà đã yêu nghiệt như vậy, tương lai tiền đồ vô lượng.Đi theo chủ nhân như vậy, bọn chúng càng có tiền đồ hơn.
Đáng tiếc, Kỷ Ninh không muốn thu nhận chúng.
Trong một khu rừng âm u, Kỷ Ninh đang ngồi khoanh chân.
“Âm dương chuyển hóa, tương sinh vô tận…” Kỷ Ninh lẩm bẩm rồi nhắm mắt lại, tìm hiểu.Khi nghiên cứu Tiểu Thiên Kiếm Trận, hắn đã hiểu được một đạo lý.Con đường rộng lớn ở thiên hạ này đều có chung một cái đích.Bất kể là trận pháp, kiếm pháp, pháp thuật, thần thông đều ẩn chứa “Đạo”.
Đạo giống nhau, nhưng con đường đi lại khác nhau.
Kỷ Ninh hiểu được đạo lý này, đương nhiên sẽ đột phá từ tầng sáu lên tầng bảy Xích Minh Cửu Thiên Đồ dễ dàng hơn.
“Âm dương hỗ trợ lẫn nhau!” Kỷ Ninh nhắm mắt lĩnh hội, thần lực trong cơ thể cũng được điều động vận chuyển.
Một vùng không trung cách Tuyết Long Thành tầm ngàn dặm bỗng nhiên dao động, một bóng người xuất hiện, chính là Nông Tử Đạo mặc da thú.
Trong mắt Nông Tử Đạo có vẻ bi ai.
“Gặp trận không thể tùy tiện xông vào, không thể lao bừa vào được.” Nông Tử Đạo thở dài khe khẽ, “Đây là đạo lý đơn giản nhất mà đông đảo đệ tử Tuyết Long Sơn ta đã quên.”
“Gặp trận không thể tùy tiện xông vào” là đạo lý mà người tu tiên nào cũng biết.
Bởi vì trận pháp vốn huyền diệu, ai cũng không thể biết trong trận pháp có gì.Một khi vào trận, muốn trốn cũng không thoát! Giống như Vạn Tượng chân nhân “Mộc Hiểu chân nhân”, dù biết rõ Bột Tử Thiện trốn ở gần đó, nhưng do Bột Tử Thiện bày ra đại trận, nên Mộc Hiểu chân nhân vẫn chấp nhận ở bên ngoài từ từ đợi, chứ không hề xông vào.
Thế nhưng đông đảo đệ tử Tuyết Long Sơn lại quá khinh địch.
Tuy biết gặp trận không thể tùy tiện xông vào, nhưng nào có ai để Kỷ tộc vào mắt.Kỷ tộc vốn là một bộ tộc bản xứ, nên bọn họ đều tưởng rằng đã nắm rõ hết thực lực.Tất cả đều cho rằng Kỷ tộc sẽ chẳng có nổi trận pháp đáng sợ nào.Huống chi, còn có “Đồng Ngọc sư huynh” cùng cao thủ trận pháp “Nông Tử Đạo sư huynh” đi cùng, và gần hai mươi đồng môn nữa.
Thực lực quá mạnh mẽ!
Bọn chúng tự cảm thấy mình có thể hoàn toàn đè nát bộ tộc nhỏ bé này.Nhưng chính vì quá tự tin, mới sinh ra khinh địch, cho nên mới chui đầu vào đại trận, rồi gặp cảnh muốn trốn cũng không thể trốn nổi!
Như Đồng Ngọc.Cho dù Kỷ Ninh được sự phụ trợ của Minh Long Tỏa Thiên Trận, thì thực lực cũng chỉ tương đương với Đồng Ngọc mà thôi.Nhưng Đồng Ngọc bị tiêu hao thần lực đến cạn kiệt, rồi cuối cùng vẫn phải chết.Nếu ở ngoài đại trận, một khi thấy không ổn, là có thể lập tức chạy trốn.Nhưng ở trong đại trận, thì trốn cũng không biết trốn ở đâu!
“Gặp trận không thể tùy tiện xông vào…Không, phải đi vào.Chẳng lẽ lại để Kỷ tộc kéo dài thời gian như vậy sao? Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn sử gia vương triều Đại Hạ tới sao?” Nông Tử Đạo lắc đầu thở dài.
“Trận pháp của Kỷ Ninh…
Minh Long Tỏa Thiên Trận, mười sáu tuổi đã ngộ ra Đạo Chi vực cảnh…Yêu nghiệt! Ở một cái tộc nhỏ bé bản xứ, lại có thể gặp được một kẻ như vậy.Đúng là thua không oan, không oan!” Dưới chân Nông Tử Đạo xuất hiện một con thuyền, con thuyền nhỏ lập tức xé gió bay về hướng Tuyết Long Thành.
“Sợ rằng có đồng môn khác đang đi tới đó rồi.Bất kể thế nào, ta cũng phải cảnh báo bọn họ cái đã.” Nông Tử Đạo thầm nghĩ.
Cả đám Tử Phủ tu sĩ lúc trước, giờ chỉ còn lại một mình Nông Tử Đạo hắn.
Nếu hắn đi nhắc nhở cho kẻ sau, sau này tông môn mà truy xét, thì Nông Tử Đạo hắn cũng phải chịu chỉ trích ít nhiều.
Một lát sau.
Ở phía xa xa, một tòa thành đã xuất hiện trong tầm nhìn.
“Sao?” Đứng trên con thuyền, Nông Tử Đạo liếc mắt một cái liền nhìn thấy có người đang ở khoảng không phía trên tòa thành ở phía xa xa.
Người nọ đạp trên đường sáng bay nhanh tới.
“Động Phiếm Dư?” Nông Tử Đạo liếc mắt một cái là đã nhận ra lão già này.
“Tử Đạo sư huynh!” Động Phiếm Dư vừa thấy Nông Tử Đạo, liền lo lắng hỏi: “Ta nghe nói Tử Đạo sư huynh đi cùng với đám Đồng Ngọc sư huynh tới Ngưu Giác Sơn.Làm sao mà Tử Đạo sư huynh lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa, có không ít người trong đám đồng môn đi Ngưu Giác Sơn đã bị vỡ nát mệnh giản.Ngay cả tộc trưởng Động tộc ta là Động Tử Khải cũng bị vỡ nát mệnh giản.Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở Ngưu Giác Sơn vậy?”
Nông Tử Đạo lắc đầu nói: “Thật hổ thẹn.Lần này đông đảo đồng môn đi Ngưu Giác Sơn, ngoại trừ ta ra, thì những người khác đều đã chết.”
“Cái gì! Toàn bộ đều chết hết sao?” Động Phiếm Dư kinh hãi, “Đồng môn nhiều như vậy đều, đều…”
“Ngoại trừ ta, thì bọn họ đều đã chết hết.” Nông Tử Đạo thở dài, “Ta tới đây để báo cho ngươi biết.Ngưu Giác Sơn có nguy hiểm cực lớn, vạn lần không được tùy tiện đi vào, đừng để sư huynh đệ đồng môn phải chịu thêm thiệt thòi nữa.”
Động Phiếm Dư khẩn trương: “Không thể tùy tiện đi vào? Vừa rồi, Vạn Tượng chân nhân Hứa Ly chân nhân đã tự mình mang theo một đám Tử Phủ tu sĩ tới Ngưu Giác Sơn rồi!”

☀️ 🌙