Chương 115 Thánh kiếm tô tỉnh (Thánh kiếm thức tỉnh)

🎧 Đang phát: Chương 115

Ta ngẩng đầu, đôi mắt rực lên sắc vàng kim, sau lưng mơ hồ hiện bóng một người với sáu cánh vỗ liên hồi.
Tay phải ta vung lên, một đạo kiếm quang ngưng tụ từ năng lượng cuồng bạo chém tới.Ma pháp của đối thủ chạm vào kiếm quang ấy tựa như lửa gặp nước, tan biến không dấu vết.Kiếm quang xẹt qua, đối thủ đã bị hất tung khỏi đấu trường.
Biến cố bất ngờ khiến cả đấu trường lặng ngắt như tờ.
Kim quang trên người ta dần tắt, toàn thân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.
Viện trưởng và phó viện trưởng học viện Sâm Long nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ chán chường.Cũng phải thôi, ưu thế tuyệt đối trong tay mà lại để vuột mất chiến thắng, ai mà cam tâm?
Tư Ngõa đỡ ta dậy, Mộc Tử bắt mạch, xác nhận mạch tượng vẫn ổn định mới thở phào nhẹ nhõm.
Phó viện trưởng Sâm Long bước ra giữa đấu trường, vẻ mặt thất vọng tuyên bố: “Giải đấu giữa tám đại học viện ma pháp kết thúc.Chiến thắng cuối cùng thuộc về học viện Hoàng gia!”
Dù ta ngã gục, nhưng vẫn còn trên đài, bọn họ dù muốn cũng không thể lật lọng trắng đen, đành phải công nhận chiến thắng thuộc về chúng ta.
Tư Ngõa và Mộc Tử chẳng mảy may vui mừng, điều họ lo lắng nhất bây giờ là thương thế của ta.Hai người chẳng buồn liếc mắt đến đám người học viện Sâm Long, vội vã dìu ta về tửu điếm.
Ta cảm thấy như đang lạc vào một giấc mộng, xung quanh lấp lánh ánh sao.Ta kinh ngạc nhìn quanh, nhận ra đây là một không gian vô cùng rộng lớn.Ta lẩm bẩm: “Đây là đâu? Chẳng lẽ ta chết rồi sao?”
Một giọng nói trầm hùng vang lên: “Hài tử, ngươi chưa chết.Đây là không gian nội tâm thần thánh của ngươi.”
Giọng nói đột ngột khiến ta giật mình, vội vàng đảo mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng người nào.
“Đừng tìm, hài tử.Ngươi không thể thấy ta.Ta ở trong tâm ngươi.”
Cái gì? Giọng nói ấy bảo ở trong tâm ta? Ta vội hỏi: “Người là ai?”
“Ngươi còn nhớ thanh Quang Minh Thánh Kiếm mà Thần Vương đã ban cho ngươi không? Ta chính là nó.Nếu ngươi muốn gọi tên ta, hãy gọi là Thước Già Lặc.Bây giờ chỉ là ý thức tàn lưu của ta đang nói chuyện với ngươi.”
Ta kinh ngạc hỏi lại: “Người…chính là Quang Minh Chi Thần, Chiến Đấu Thiên Sứ Thước Già Lặc mà Thần Vương nhắc tới?”
Giọng nói khẽ cười: “Hài tử, lâu lắm rồi ta không nghe ai gọi như vậy.Nghe ngươi nói chuyện, ta cảm thấy rất thân thiết.”
“Tại sao ta lại ở đây, nói chuyện với người trong không gian này?”
“Đó là do sự kiên trì và quyết tâm của ngươi đã khai mở thánh kiếm chi quang, nhờ vậy mới có thể giao tiếp với ta.”
Ta kinh hãi: “Khai mở thánh kiếm chi quang? Vậy có nghĩa là…ta có thể sử dụng Quang Minh Thánh Kiếm?”
Thước Già Lặc nói: “Hài tử, ngươi nghĩ đơn giản quá rồi.Ngươi bây giờ chỉ mới khởi động được một phần năng lượng của Thánh Kiếm thôi.Muốn thực sự nắm giữ sức mạnh của nó, ngươi phải đến Thiên Liệt Đại Hạp Cốc, nơi ta lưu lại truyền thừa năng lượng.”
Lời này giống hệt Thần Vương đã nói.Ta gật đầu: “Ta nhất định sẽ đến đó.”
Thước Già Lặc nói: “Lần này ngươi bị trọng thương, nhưng cũng thu được không ít lợi ích.Ngươi đã có thể khống chế một phần nhỏ lực lượng của Thánh Kiếm.Hãy cố gắng luyện tập thêm để nâng cao khả năng này.Ý thức năng lượng của ta không còn nhiều, đợi ngươi đến Thiên Liệt Đại Hạp Cốc, chúng ta sẽ có cơ hội trao đổi thêm.Ngươi phải nhớ kỹ, chỉ có lực lượng của Thánh Kiếm mới có thể phá phong ấn vào Hạp Cốc.Tương lai của nhân loại và Thần tộc hoàn toàn phụ thuộc vào ngươi.Hài tử, hãy cố gắng…”
Giọng nói càng lúc càng yếu, rồi dần tan biến.
Ánh sao xung quanh ta mờ dần, trước mắt tối sầm lại, ta lại một lần nữa mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức kịch liệt.Ta biết mình đã trở về thế giới thực tại.
Khó khăn mở mắt, ta cảm động khi thấy Mộc Tử đang nằm ngủ thiếp đi bên cạnh giường.Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của nàng, ta biết nàng đã trải qua một phen vất vả.
Ta thử vận dụng ma pháp lực, ngạc nhiên phát hiện trong nội thể không chỉ có một mà có đến hai quả cầu kim sắc nhỏ xíu, giống hệt quả cầu đầu tiên lúc mới hình thành.Xem ra chuyện tối qua không phải là mơ, những gì Thước Già Lặc nói đều là sự thật.Ta quả thực đã được hưởng lợi từ năng lượng Thánh Kiếm.Dù hiện tại uy lực của hai quả cầu gộp lại vẫn chưa bằng quả cầu trong suốt trước kia, nhưng ta biết chỉ cần tu luyện, chúng sẽ đạt đến độ trong suốt đó.Ta hoàn toàn có thể đột phá cảnh giới Ma Đạo Sư, hướng đến cảnh giới Đại Ma Đạo Sư.
Khi phát hiện năng lượng của hai quả cầu, ta cũng nhận thấy một chỗ kỳ lạ trong cơ thể.Tại đan điền đang tích trữ một cỗ năng lượng ấm áp, đó chính là lực lượng của Thánh Kiếm.
Ta vận hành đấu khí xung quanh Thánh Kiếm, nhẹ nhàng thúc giục nó xoay quanh đan điền một vòng.Lập tức đan điền nóng ran, một năng lượng cương dương từ đan điền phát ra, lan tỏa khắp cơ thể, tu bổ những chỗ bị thương.Năng lượng đi qua, đau đớn giảm đi đáng kể.Thì ra Thánh Kiếm hữu dụng như vậy, so với ma pháp trị liệu hệ Quang, xem ra còn tốt hơn nhiều.
Sau khi vận hành năng lượng Thánh Kiếm được ba vòng, ta đã có thể nhúc nhích tay chân.Ta vuốt mái tóc dài của Mộc Tử, gọi khẽ: “Mộc Tử, dậy đi.Mộc Tử, dậy đi.”
Mộc Tử mơ màng tỉnh giấc, vừa mở mắt đã thấy ta tỉnh lại, lập tức tỉnh hẳn, vừa kinh hãi vừa vui mừng nói: “Trường Cung, huynh tỉnh rồi à? Làm người ta sợ muốn chết!”
Nói rồi nhào vào lòng ta khóc nức nở.
Thấy nàng xúc động như vậy, ta vô cùng thương cảm, ôm eo nàng, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, nhẹ nhàng một chút nào.”
Mộc Tử lúc này mới nhớ ra ta còn bị trọng thương, vội vàng đứng dậy, ân cần hỏi: “Xin lỗi, là muội nhất thời cao hứng, quên mất là huynh chưa hồi phục hẳn.”
Dù đã ngồi xuống bên cạnh, ta vẫn không rời tay ôm nàng, hắc hắc, cơ hội ngàn năm khó gặp mà.
Mộc Tử hỏi: “Huynh thế nào rồi? Hoàn toàn ổn chứ?”
Ta mỉm cười gật đầu: “Muội yên tâm đi, ta hoàn toàn không sao, chỉ cần nghỉ ngơi sẽ khỏe lại thôi.”
Có năng lượng Thánh Kiếm giúp ta hồi phục, ta tin rằng sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.

☀️ 🌙