Đang phát: Chương 114
Ánh sao ma pháp của ta cuối cùng cũng chạm vào tấm chắn phòng ngự của đối phương, khiến nó rung lên bần bật, ánh sáng rực rỡ tỏa ra.Nhưng năm kẻ đối diện chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh tượng kỳ ảo ấy, đồng loạt thét lên:
“Không ổn!”
Tấm chắn ma pháp kiên cố đã bị ánh sao của ta xuyên thủng! Dù năng lượng còn lại không nhiều, nhưng cũng đủ khiến chúng thổ huyết.Cán cân chiến thắng xem chừng lại nghiêng về phía ta một chút.
Ta vừa định thừa thắng xông lên, đột nhiên thân thể suy nhược, trong lòng thầm kêu không hay.Mấy ngày qua quá gian nan, lại không được nghỉ ngơi đầy đủ, sau khi thi triển ma pháp cấp tám, ma pháp lực còn lại đã cạn kiệt.Thật ra, ta đã quên béng mất việc phải chia sẻ ma pháp cho Tiểu Kim.Dù hiện tại nó có thể tự ngưng tụ ma pháp lực, nhưng vẫn cần hấp thụ một lượng lớn từ ta.
Tiểu Kim rống lên một tiếng sung sướng, ta định thần nhìn lại, thì ra nó đã dồn năm huyễn thú của đối phương vào một chỗ, rồi dùng một quả cầu ánh sáng khổng lồ đánh cho chúng nằm bẹp dí trên mặt đất, không thể ngóc đầu lên nổi.Ta khẩn trương, vừa định ra lệnh cho Tiểu Kim tấn công năm ma pháp sư đối diện, thì cảnh tượng kỳ dị diễn ra.
Năm tên đối thủ nắm chặt tay, đứng thành một hàng, vẻ mặt kiên nghị.Gã ma pháp sư hệ Thổ đứng giữa nói:
“Vì danh dự học viện, chúng ta quyết liều mạng!”
Bốn người kia đồng thanh hô lớn:
“Đúng, vì danh dự học viện!”
Rồi trên khuôn mặt của năm người đồng thời xuất hiện ánh sáng thần thánh.Ta đã từng trải qua chuyện này, đương nhiên biết chúng định làm gì, ta hét lớn:
“Không được!”
Nhưng đã quá muộn, năm người đồng thời ngâm xướng chú ngữ:
“Hỡi thần sáng thế vĩ đại, xin ngài cho phép ta phóng thích sinh mệnh năng lượng, thiêu đốt đi, ngọn lửa Sinh Mệnh!”
Không xong, chúng thiêu đốt sinh mệnh, dùng sinh mạng đổi lấy ma pháp lực cường đại trong thời gian ngắn! Ma pháp lực trên thân thể của năm người, dựa theo sở học, tự nhiên năm ngọn lửa màu sắc cũng khác nhau.
Tiểu Kim cũng cảm thấy không ổn, lập tức cảnh giác, lao tới chắn trước thân ta.
Ta thở dài:
“Các ngươi cần gì phải khổ vậy? Thắng lợi quan trọng đến thế sao? Tại sao lại thiêu đốt cả sinh mạng quý giá này?”
Một gã ma pháp sư hệ Phong lạnh lùng lên tiếng:
“Ngươi đừng đứng đó mà làm bộ làm tịch! Các ngươi vốn đã xem thường bọn ta quá nhiều rồi, sinh mạng của bọn ta đắt rẻ thế nào, ngươi quản được sao?”
Gã ma pháp sư hệ Hỏa cầm đầu nói:
“Không cần nghe hắn nói nhiều, chúng ta không còn nhiều thời gian, mọi người bắt đầu!”
Ngọn lửa thiêu đốt sinh mệnh của chúng cũng đồng thời chữa lành trọng thương trong cơ thể, ba hệ ma pháp ngập trời, cuồng bạo tiến thẳng về phía ta.
Dưới đài, Mộc Tử kinh hãi kêu lên, nếu không bị Tư Ngõa kéo lại, chắc chắn nàng đã nhảy lên đài.
Tiểu Kim dang rộng đôi cánh, ngăn cản phần lớn công kích.Dù vậy, ta cũng phải căng sức chống đỡ, dùng ma pháp phòng ngự liều mạng ngăn cản đối phương.Đột nhiên, ta phát hiện Tiểu Kim lùi về phía sau, ngăn cản năm đạo ma pháp lực sinh mệnh của năm ma đạo sĩ đối với nó đã là vô cùng cố gắng.
Ta tuyệt đối không để bọn chúng gây tổn thương cho Tiểu Kim, ta liều mạng kích phát đấu khí, trợ giúp Tiểu Kim đỡ lấy một phần công kích.Nhưng công kích của đối phương quá mạnh mẽ, bất luận là Hỏa Long Phệ Thiên, Long Quyển Phong Bạo Hoàn hay Vẫn Thạch Thuật đều mang uy lực kinh người.
Tiểu Kim dần dần không chống đỡ nổi, vảy vàng trên người rỉ máu, đôi mắt sáng ngời cũng mờ dần.
Không! Ta tuyệt đối không muốn Tiểu Kim chết thêm một lần nữa! Ta kiên quyết thu nó về trong cơ thể, dốc toàn lực ngăn cản toàn bộ công kích.Công kích của đối phương dễ dàng phá tan từng lớp phòng tuyến ma pháp của ta.
Quang Thần Bào vào thời khắc mấu chốt cũng phát huy tác dụng, viên bảo thạch trước ngực phát ra ánh sáng chói mắt, tạo thành một đạo ma pháp phòng ngự cuối cùng, bảo vệ ta ở trong đó.
Công kích của đối thủ dừng lại, ta chỉ dựa vào ma pháp trượng chống đỡ mới có thể đứng vững, máu tươi không ngừng trào ra khỏi miệng, bảo thạch trên Quang Thần Bào vỡ vụn, nó dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ ta.Mộc Tử như phát cuồng chạy tới đỡ lấy ta, ta run rẩy đứng thẳng, khoát tay về phía Mộc Tử, trầm giọng nói:
“Ta còn chưa bại!”
“Oa!” Ta lại phun ra một ngụm máu tươi.Ta biết bản thân đã đến cực hạn.
Ta ngẩng đầu nhìn đối thủ, chúng cũng chẳng khá hơn là bao, sắc mặt tái nhợt, ngọn lửa sinh mệnh cũng dần lụi tàn.
Không được, ta không thể kiên trì được nữa! Thân thể ta đã không thể vận dụng ma pháp, dù có nhờ cậy vào đấu khí cũng không thể thúc đẩy kinh mạch đang bị tổn thương nặng nề vận hành.
Ta cười thảm, thầm nghĩ, chẳng lẽ ta sẽ nhận thua dễ dàng như vậy sao?
Ta lại nhớ đến Mã Khắc, hắn vì ái tình mà ngay cả thân thể cũng không màng tới, có lẽ hắn cũng không thể khôi phục ma pháp lực như ban đầu nữa, tâm nguyện cuối cùng của hắn là muốn ta thắng trong cuộc thi đấu này.
Mã Khắc, tâm nguyện của ngươi, lão đại này không hoàn thành được sao? Không! Tuyệt đối không! Ta nhất định phải thay huynh đệ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng!
Ta ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng thảm thiết, hoàn toàn dựa vào ý chí, từng bước từng bước chống ma pháp trượng, tập tễnh tiến về phía đối thủ.
Chánh, phó viện trưởng Sâm Long học viện cùng toàn thể khán giả chung quanh đều đứng dậy, họ đã chuẩn bị nghênh đón chiến thắng trước Hoàng Gia Cao Cấp Ma Pháp Học Viện lần đầu tiên trong lịch sử.
Đột nhiên, trong cơ thể ta một cỗ năng lượng ấm áp bừng lên! Ta nhớ lại, lúc đánh ngã Phong Lương Nhật, về sau ngăn cản Hải Nguyệt tiến công đích thị là nó!
Cỗ năng lượng ấm áp nhanh chóng phủ kín toàn thân, khiến tốc độ phục hồi kinh mạch tăng lên rất nhiều.Ta dừng bước, nhắm nghiền mắt, để mặc cho cỗ năng lượng đó khôi phục thân thể tàn phá của mình.
Năm người đối thủ chứng kiến ta ngoan cường như vậy, trên mặt đều lộ vẻ khâm phục, nhưng rồi đồng loạt giang tay ra, chuẩn bị phát ra một đòn công kích cuối cùng! Đây cũng là năng lượng cuối cùng sót lại của chúng.Gã ma pháp sư hệ Thổ trên mặt lộ ra một tia bất nhẫn.
Trên thân thể ta từ từ phát ra một tia năng lượng thần thánh, dần dần thành hình một vòng hào quang kim sắc.Năm người đối thủ đồng thời kinh ngạc, rồi lập tức phóng ra một kích cuối cùng.
Hai Long Quyển Phong, hai Hỏa Xà (do đối thủ pháp lực không đủ, Hỏa Long không thể thành hình, chỉ có thể mường tượng như rắn để hình dung), một viên Thổ Đạn khổng lồ cùng lúc lao về phía ta.
Mộc Tử và Tư Ngõa chứng kiến tình huống này, liều mạng xông vào sân thi đấu.Ngay khi họ còn cách ta chỉ hơn mười thước thì bị một lực lượng vô hình cản lại, không cho tiếp cận.
