Đang phát: Chương 110
– Cái này là thứ gì?
Ôn Lôi ngạc nhiên khi cánh cửa Hoàng Kim đột ngột xuất hiện, cất tiếng hỏi.
– Muội nghĩ có lẽ sau khi tiêu diệt hết đám quái thú, chúng ta đã kích hoạt cơ quan nào đó ở đây.Vào xem thử đi!
Tạ Tinh đẩy mạnh cánh cửa Hoàng Kim nhưng nó vẫn trơ trơ không nhúc nhích.
– Xem ra phải phá nát nó thôi!
Nói rồi, Tạ Tinh rút đao, dốc toàn lực chém thẳng vào cánh cửa.
Cánh cửa Hoàng Kim không cứng rắn như tưởng tượng, nhưng Tạ Tinh và Ôn Lôi phải quần thảo gần một canh giờ mới có thể phá tan.
Điều khiến cả hai kinh ngạc là bên trong có một quả cầu phát ra chín luồng hào quang rực rỡ.Bên dưới mỗi quả cầu lại có ba chiếc hộp đen tuyền, nổi bật đến lạ thường.
– Hóa ra bảo vật ở ngay đây!
Ôn Lôi reo lên khi thấy chín quả cầu.
Nàng vung tay, một đạo cực phẩm pháp khí lao vun vút đến.
– Khoan đã!
Tạ Tinh thấy Ôn Lôi chưa kịp quan sát kỹ đã vội ra tay, vội vàng hô lớn, đồng thời nhanh chóng vận chuyển tinh mang hộ thể.
Dù chưa biết có nguy hiểm hay không, nhưng cẩn tắc vô áy náy.Cảnh tượng băng tiễn lúc trước đã khiến Tạ Tinh thêm phần lo lắng.
– Xé gió…xé gió…
Vô số phong đao sắc bén tấn công vào lớp tinh mang của Tạ Tinh.Lớp phòng ngự chỉ trụ được một lát rồi vỡ tan.
Tạ Tinh lập tức dựng thêm một lớp tinh mang khác, nhưng một đợt phong đao mới lại ập đến.Dần dần, mọi thứ trở nên im ắng, nhưng quả cầu vẫn bình yên vô sự.
Ôn Lôi núp sau lớp tinh mang của Tạ Tinh, sắc mặt tái mét.Giờ nàng mới nhận ra mình đã sơ suất đến mức nào.
– Tỷ biết những thứ này không dễ lấy… Xin lỗi sư đệ, tỷ lại gây họa rồi.
Ôn Lôi xấu hổ nói, đây không phải lần đầu nàng gây ra chuyện thế này.
Tạ Tinh lắc đầu:
– Không thể trách tỷ được.Ai nhìn thấy quả cầu này mà chẳng muốn chiếm lấy ngay, nên nhất thời quên mất những thứ khác.Muội để ý kỹ xem, bên cạnh quả cầu có một hoa văn lõm vào, rất giống lệnh bài đen trong tay chúng ta.
Nghe Tạ Tinh nói, Ôn Lôi mới chú ý quan sát, quả nhiên đúng là như vậy.Nàng liền hỏi:
– Sư đệ, lẽ nào chỗ lõm đó là nơi để lệnh bài đen?
– Đệ cũng không chắc, thử xem sao.
Tạ Tinh vận chuyển tinh mang, cẩn thận cầm lệnh bài đen, nhẹ nhàng đưa vào.
Vừa chạm vào, một luồng nhiệt nóng bỏng lan tỏa, nhưng ngay sau đó, quả cầu biến mất không dấu vết.Thậm chí, cả lệnh bài cũng biến mất, chỉ còn lại ba chiếc hộp đen.Tạ Tinh nhanh tay thu lấy.
– Quả nhiên là vậy! Tỷ cũng thử xem.
Ôn Lôi chọn một quả cầu rồi đặt lệnh bài đen vào.Quả nhiên, giống như quả cầu của Tạ Tinh, nó lập tức biến mất, chỉ còn lại ba chiếc hộp đen.
– Tiếc thật! Nếu biết tác dụng của quả cầu này sớm hơn, ta đã lấy hết những lệnh bài đó ở vườn linh dược rồi.
Tạ Tinh thở dài tiếc nuối.
– Sư đệ, xem trong ba hộp này có gì nào.
Ôn Lôi đưa ba chiếc hộp của mình cho Tạ Tinh.
– Sư tỷ, đây là của tỷ, đệ đã có rồi.
Tạ Tinh từ chối, dù tham lam đến đâu, đồ đã tặng thì không có lý nào lại đòi lại.
Ôn Lôi cười nói:
– Lệnh bài này là của sư đệ, vậy thì những thứ này đương nhiên cũng là của đệ rồi.
Tạ Tinh chưa kịp trả lời thì sắc mặt bỗng biến đổi.Cậu kéo Ôn Lôi lại, nói:
– Nhanh cất đồ đi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay, có người đang đến!
Nghe Tạ Tinh nói, Ôn Lôi vội vàng cất đồ vào, cùng Tạ Tinh nhanh chóng rời đi.May mắn là cánh cửa đại điện không có cơ quan, cả hai nhanh chóng mở cửa.Tạ Tinh có bản đồ trong tay, tìm một con đường nhỏ, nhanh chóng rời khỏi.
Sau khi đi một quãng đường rất xa, đến một nơi vắng vẻ, Tạ Tinh và Ôn Lôi mới dừng lại.Tạ Tinh mở chiếc hộp trong tay ra.Chiếc hộp đầu tiên chứa một cuốn tinh kỹ không rõ đẳng cấp.Tuy không có đẳng cấp, nhưng cái tên của nó lại khiến Tạ Tinh phải chú ý: “Tạo Hóa Thần Quyền”.
Điều khiến Tạ Tinh kinh ngạc hơn là, cuốn quyền pháp này không hoàn toàn là quyền pháp, mà là một cuốn luyện thể công pháp.Vì luyện thể công pháp phải bắt đầu thông qua quyền pháp, nên mới có cái tên oai phong như vậy.Đây là một cuốn kết hợp giữa luyện thể và tinh kỹ.
Nhưng khi Tạ Tinh đọc thử, cậu mới thấy việc tu luyện quả thật là dọa người.Chỉ riêng tầng một và tầng hai đã cần đến cả vạn đóa linh thảo để ngâm mình.
Tạ Tinh xem sơ qua, thấy rằng chỉ cần tu luyện đến tầng ba đã cần đến cả vạn đóa linh thảo cấp bốn trở xuống, đừng nói đến tầng ba trở lên.Đây là cuốn tinh kỹ mà ngay cả người giàu có cũng khó mà tu luyện nổi.Nếu không phải đang ở trong bí cảnh, có được nhiều linh thảo, có lẽ cậu đã vứt nó đi rồi.
Tuy không phải thứ Tạ Tinh cần, nhưng cậu quyết định khi nào rảnh sẽ tu luyện thử xem.Dù gì thì bây giờ cậu cũng có rất nhiều linh thảo.
Chiếc hộp thứ hai chứa năm bình đan dược, bên ngoài ghi “Địa Tâm Linh Tủy”.Tạ Tinh mừng rỡ, cậu biết thứ này.Đây là một loại thuốc trị liệu cực mạnh, không cần biết là vết thương gì, thậm chí phế cả kinh mạch cũng có thể chữa khỏi.Có thể nói đây là một bảo vật vô giá.
Tạ Tinh thở dài, cuối cùng cũng có một món đồ tốt.
Chiếc hộp thứ ba chứa một cuốn tinh quyết thiên giai hạ phẩm, “Băng Phụng Quyết”.Có thể tưởng tượng, món đồ này mà đưa ra ngoài sẽ tạo ra bao nhiêu sóng gió.Nhưng nó lại không có tác dụng nhiều đối với Tạ Tinh, cậu không bao giờ từ bỏ Ngũ Tinh Quyết để tu luyện thứ khác.
Thấy những món đồ trong hộp đều rất nghịch thiên, Ôn Lôi cũng mở hộp của mình ra.
Chiếc hộp đầu tiên chứa “Ngân Nguyệt Tinh Quyết”, một cuốn tu luyện tinh quyết.Điều này khiến Ôn Lôi suýt đánh rơi cả hộp xuống đất.Phải biết rằng Thiên Tử Cốc là một tông môn ngũ tinh, tinh quyết cao cấp nhất cũng chỉ là địa giai trung cấp.
Tiếp đến chiếc hộp thứ hai, là một cuốn thân pháp tinh kỹ “Bắc Đẩu Cửu Bàn Thiên”, nhưng bên trên ghi chỉ là huyền giai hạ phẩm.Ôn Lôi có chút thất vọng, nàng đã có một cuốn thân pháp huyền giai trung cấp, đương nhiên không muốn đổi sang tu luyện cuốn này.
– Sư tỷ, đệ cảm thấy cuốn thân pháp này không hề bình thường, tỷ đừng vội đánh giá thấp nó.
Tạ Tinh có chút động lòng trước cuốn thân pháp này, cậu vẫn chưa có thân pháp tinh kỹ.
– Sư đệ đã có thân pháp tinh kỹ chưa?
Ôn Lôi đột nhiên hỏi.
Tạ Tinh lắc đầu.Thấy vậy, Ôn Lôi đưa cuốn “Bắc Đẩu Cửu Bàn Thiên” cho Tạ Tinh:
– Sư đệ, tỷ biết cuốn này không bình thường, nhưng tỷ đã có thân pháp tinh kỹ, với lại nó không hợp với tỷ.Muội cầm lấy đi, dù gì nó cũng là của muội.
Tạ Tinh thấy vậy cũng không từ chối, đúng lúc cậu đang thiếu thứ này, liền lấy một bình Địa Tâm Linh Tủy đưa cho Ôn Lôi nói:
– Đây là Địa Tâm Linh Tủy, có thể cải tử hoàn sinh, tỷ nhận lấy đi.
Ôn Lôi biết Tạ Tinh có năm bình, cũng nhận lấy một bình.
Ôn Lôi mở chiếc hộp thứ ba thì bên trong là một thanh kiếm nhỏ.Nàng cầm thanh kiếm kỳ lạ lên hỏi:
– Đây là cái gì?
Tạ Tinh cầm lên xem, sắc mặt trịnh trọng nói:
– Đây là một cây linh khí, hơn nữa còn là linh khí đẳng cấp cao.Bây giờ tỷ chưa dùng được, khi nào tỷ tấn cấp Tinh Sư thì có thể luyện hóa.Cây kiếm này có thể tùy ý biến lớn nhỏ, tuyệt đối là bảo bối.
– Sao lại trân quý như vậy? Sư đệ, muội cầm lấy đi.
Ôn Lôi không ngờ đây lại là linh khí, vội vàng đưa thanh kiếm cho Tạ Tinh.
Tạ Tinh cười và từ chối:
– Thanh kiếm này sư tỷ cứ cầm lấy, đệ đã có pháp bảo của mình rồi, chỉ là bây giờ chưa luyện hóa được, không cần đâu.
Nghĩ một hồi, Tạ Tinh lại nói:
– Nhưng mà sư tỷ, tỷ có được thiên giai tinh quyết còn có linh khí, tuyệt đối không được để người khác biết.Muội không biết người khác nghĩ gì đâu, nếu để lộ ra thì chỉ khiến tỷ chết sớm hơn thôi.
– A…
Ôn Lôi có chút không hiểu nhìn Tạ Tinh, nàng đương nhiên biết đồ tốt thì phải bảo mật, nhưng ngay cả người thân cũng không thể nói sao? Nàng liền hỏi:
– Chẳng lẽ sư phụ cũng không được sao?
Tạ Tinh kiên quyết nói:
– Không được! Trừ khi tỷ chán sống hoặc có đủ thực lực thì hẵng nói ra.
Ôn Lôi không phản bác, im lặng một hồi rồi nói:
– Tỷ nghe muội.Sư đệ tuy nhỏ tuổi hơn tỷ, nhưng trong lòng tỷ, muội biết rất nhiều.Trong tiềm thức, tỷ đã xem muội như đại ca rồi.Tỷ nghĩ muội sẽ không lừa tỷ, tuy nhiên tỷ cảm thấy giấu sư phụ thì có chút không ổn, nhưng tỷ biết muội không bao giờ hại tỷ cả, chỉ là cảm giác có chút không tốt thôi.
Tạ Tinh cạn lời, dù sao thì cậu và Ôn Lôi không phải là người cùng thế giới.Đối với cậu, chuyện này không nói cho sư phụ là bình thường, còn Ôn Lôi thì lại không nghĩ vậy.Nhưng cậu cũng không muốn ngăn cản quá, vì cậu đã hết nghĩa vụ, cô muốn nói hay không thì cậu cũng không trách.
– Chúng ta đi thôi! Nhanh chóng tìm được lối ra rồi rời khỏi đây.
Tạ Tinh thầm nghĩ, sau khi ra ngoài sẽ nhanh chóng tìm linh thảo, vì cậu có được cuốn Tạo Hóa Thần Quyền, muốn thử tu luyện xem sao.
Nhưng điều khiến Tạ Tinh và Ôn Lôi kinh ngạc là, họ phát hiện mình đã lạc đường.Dù cố gắng thế nào cũng không tìm được lối ra, thậm chí đường về cũng không thấy.
