Đang phát: Chương 109
Tạ Tinh cau mày, trong đại điện này, lẽ nào còn có thứ gì đáng giá hơn bảo vật, khiến hắn phải chia sẻ với kẻ khác? Đầu óc tên kia có vấn đề chăng?
– Xin lỗi, ta không hứng thú với đề nghị của ngươi.Với một người anh minh như ta, ngươi nghĩ ta sợ lũ quái thú kia sao? Nói về quái thú, đến ngươi còn không sợ, cớ gì ta phải e dè?
Tạ Tinh lạnh lùng đáp lời gã đàn ông đeo mặt nạ, chuẩn bị động thủ.
– Hừ!
Gã đàn ông cuối cùng cũng bị Tạ Tinh chọc giận.Nếu không phải nể Hà Dự, hắn đã sớm ra tay.Sở dĩ hắn còn do dự là vì chưa rõ thân phận Tạ Tinh, kẻ dám đối đầu với Lãnh Ngưng Sương, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
– Vậy còn thứ này thì sao?
Gã đàn ông vừa nói vừa mở chiếc hộp, bên trong là một viên đan dược.
– Thanh Nguyên Đan?
Tạ Tinh lập tức nhận ra.Không ngờ lại là đan dược cấp bốn, có thể tăng ba phần cơ hội thành công cho Tinh Tướng đột phá Tinh Sư.Đối với việc Tạ Tinh đột phá Nhị Tinh cũng có tác dụng, nhưng hắn chủ yếu dựa vào Mạc Linh Đan.
Nếu dùng Thanh Nguyên Đan và Mạc Linh Đan cùng lúc, tỷ lệ thành công sẽ tăng cao đáng kể.Với Tinh Tướng, Thanh Nguyên Đan là một sự cám dỗ khó cưỡng.
– Không sai, chính là Thanh Nguyên Đan.Chỉ cần ngươi đồng ý yêu cầu của ta, ta sẽ lập tức tặng cho ngươi.Hơn nữa, ta sẽ xử lý hết quái thú trên đường, ngươi không cần ra tay.
Gã đàn ông bình tĩnh nói, rõ ràng rất tự tin với món đồ của mình.Hắn tin rằng, một Tinh Tướng như Tạ Tinh sẽ không thể từ chối.
– Ha ha…
Tạ Tinh cười lớn.Thanh Nguyên Đan có lẽ rất hấp dẫn với Tinh Tướng khác, nhưng với hắn thì chẳng là gì cả.Hắn muốn bao nhiêu mà chẳng được? Linh thảo trong tay hắn nhiều vô kể, đừng nói Thanh Nguyên Đan, đến Mạc Linh Đan cao cấp hơn hắn cũng có thể tự luyện chế.
– Sao? Lẽ nào điều kiện này chưa đủ?
Gã đàn ông bắt đầu mất kiên nhẫn.
– Nếu ta nói, dù Thanh Nguyên Đan có rơi xuống đất, ta cũng không thèm nhặt, ngươi tin không?
Sắc mặt Tạ Tinh lạnh tanh.Hắn vốn không muốn nhặt đồ rơi, ai biết đan dược rớt xuống đất còn dùng được không? Quan trọng là, đan dược giúp hắn đột phá Nhị Tinh hắn hoàn toàn có thể tự chế luyện.
Nếu là đan dược để thăng Tam Tinh, có lẽ hắn còn suy nghĩ lại.Dù sao loại đan dược này hắn chưa luyện được, cũng không có linh thảo.
Gã đàn ông vốn nghĩ Tạ Tinh đang cố tình chọc tức, nhưng nhìn ánh mắt hắn, dường như đang nói một sự thật.Chẳng lẽ người này là đệ tử của đại gia tộc nào?
Thấy Thanh Nguyên Đan không thể lay động Tạ Tinh, gã đàn ông im lặng.Hắn bắt đầu cân nhắc việc động thủ, nhưng lại e ngại tỷ lệ thắng không cao.
Thấy Tạ Tinh không hề sợ hãi, nhớ lại trận chiến với Lãnh Ngưng Sương, gã đàn ông lại chần chừ.
– Tránh ra, nếu không đừng trách ta không khách sáo!
Tạ Tinh đương nhiên cũng có chút lo lắng, nếu không hắn đã sớm ra tay.Kẻ có thể sống sót sau băng tiễn của Lãnh Ngưng Sương mà không hề hấn gì, quả là một đối thủ đáng gờm.
– Vậy sao? Để ta xem ngươi sẽ không khách sáo với ta thế nào!
Gã đàn ông giơ tay lên, một thanh Kim Đao cực phẩm bảo khí xuất hiện.
Thanh Kim Đao lóe lên những tia điện xanh biếc.Tạ Tinh nhìn thấy thanh đao, liền hiểu vì sao gã đàn ông không sợ quái thú.Hóa ra là nhờ hiệu ứng lôi điện của thanh đao này.
– Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Ngay lúc Tạ Tinh chuẩn bị động thủ, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa.Hắn dùng thần thức dò xét, đột nhiên phát hiện phía bên phải không bị áp chế thần thức.Xem ra trận pháp chặn thần thức ở bên phải đã bị phá hủy.Một cung điện màu đỏ hiện ra cách đó khoảng năm ngàn mét.
Mười mấy Tinh Tướng đang tấn công cánh cửa đen của đại điện.Tiếng nổ vừa rồi phát ra từ đó.Tạ Tinh liếc nhìn xung quanh, thấy vài xác Tinh Tướng nằm đó, nhưng không ai quan tâm.Tất cả đều dồn sức công kích cánh cửa đen, hy vọng phá được cửa sẽ có bảo bối.
Gã đàn ông đeo mặt nạ cũng nhận ra, lập tức biến mất.Tạ Tinh thấy rõ hắn đã trực tiếp lao về phía cánh cửa đen.
– A, Tạ sư đệ, bên kia cũng xuất hiện đại điện, chúng ta có đi không?
Ôn Lôi phát hiện ra đại điện bên phải.
Tạ Tinh nhỏ giọng:
– Chúng ta nhanh chóng đến mục tiêu trước.Bên phải không cần lo, đồ ở đây rất nhiều, không tranh giành xuể.Đợi chúng ta lấy được đồ trong đại điện phía trước rồi, mới tính đến chuyện khác.
Tạ Tinh đã quyết định, lập tức tăng tốc, dẫn Ôn Lôi biến mất ở cuối hành lang.
Gã đàn ông tưởng Tạ Tinh sẽ đuổi theo để tấn công cánh cửa đen, nhưng khi hắn đến đại điện, lại chẳng thấy bóng dáng Tạ Tinh đâu.Lúc này hắn mới biết, Tạ Tinh chắc chắn có bản đồ.Hắn hối hận vì đã không bám theo Tạ Tinh.Bây giờ xem ra đã muộn.
Thần thức đã không thể tìm được Tạ Tinh, hắn chỉ còn cách lấy đồ bên trong đại điện.
Tạ Tinh dẫn Ôn Lôi tăng tốc.Cô cũng hiểu ý hắn, nhanh chóng đi theo.Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, hai người đã không còn thấy quái thú hay tu tinh giả đánh nhau.Nơi này đã vắng vẻ hơn rất nhiều.
– Đến rồi!
Tạ Tinh và Ôn Lôi dừng lại.Trước mắt là một cánh cửa tròn lớn, giống hệt như trên bản đồ.
– Cánh cửa lớn thật!
Ôn Lôi kinh ngạc thốt lên, chợt nhớ ra một vấn đề:
– Cánh cửa này làm sao mở được? Chẳng lẽ phải tấn công?
Tạ Tinh tiến lên phía trước:
– Để ta thử xem.Nếu không được, đành phải tấn công.
Tạ Tinh đến trước cổng, vừa dùng lực đẩy thì cánh cửa tự động mở ra, khiến hắn phải lùi lại mấy bước.”Đơn giản vậy sao?”
– Có chuyện gì?
Ôn Lôi thấy Tạ Tinh không tốn sức mà cánh cửa đã mở, cảm thấy rất kỳ lạ.
– Không biết nữa, giống như cánh cửa đã mở sẵn rồi.Vào trong xem thử.
Tạ Tinh và Ôn Lôi vừa bước vào, cánh cửa đột ngột đóng sầm lại.
– A, có vấn đề! Sư tỷ theo sát ta.Ta cảm thấy có chút kỳ lạ.
Tạ Tinh lấy ra thanh thượng phẩm bảo khí có được từ chỗ Lê Dương.Giờ chỉ có hắn và Ôn Lôi, không cần phải e dè gì nữa.
– A…
Ôn Lôi giật mình lùi lại, bám sát Tạ Tinh.Trước mắt là mấy trăm con quái thú.Với số lượng quái thú thế này, làm sao cô và Tạ Tinh có thể thoát được? Chỉ có con đường chết.Cánh cửa đã đóng, không còn đường lui.
– Không cần lo lắng.
Tạ Tinh an ủi Ôn Lôi.Dù bị quái thú bao vây, hắn vẫn không hề sợ hãi.
– Nhưng mà…
Sắc mặt Ôn Lôi trắng bệch nhìn đám quái thú.Cô không ngờ lại chết ở đây.Dù Tạ Tinh có lợi hại đến đâu, cũng không thể địch lại số lượng quái thú khổng lồ này.Đừng nói Tạ Tinh, đến sư phụ cô đến đây cũng khó thoát.
Tạ Tinh thấy Ôn Lôi quá sợ hãi, không chần chừ thêm, hai tay phóng ra gần mười tia lôi điện, đánh thẳng vào nhóm quái thú, tạo ra những tiếng “tách tách” chói tai.
Ôn Lôi kinh ngạc nhìn những con quái thú ngã gục, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của cô.
Đám quái thú hung hãn kia, trước mặt Tạ Tinh lại không đỡ nổi một đòn, nhanh chóng tan tác gần một nửa.
Tạ Tinh quay đầu nhìn Ôn Lôi cười, tiếp tục phóng ra lôi điện.Sau vài đợt tấn công, chỉ còn lại vài con quái thú đứng vững, thậm chí còn chưa kịp tấn công đã bị Tạ Tinh dọn sạch.
Ôn Lôi hít một hơi sâu.Chẳng lẽ yêu thú ở đây đều bị khắc chế bởi lôi điện? Nghĩ đến đây, cô vội vàng giơ cây cực phẩm pháp khí lên, chém vào một con quái thú còn sót lại.
Nhưng không có gì bất ngờ, kiếm của Ôn Lôi chỉ để lại một vết thương nhỏ trên người con quái thú.
Tạ Tinh thấy vậy, liền phóng ra lôi điện, mấy con quái thú còn lại cũng bị tiêu diệt sạch sẽ.Trong mắt Tạ Tinh, quái thú ở đây chẳng khác nào rơm rạ.Ngoài phòng ngự cứng cáp ra, công kích quá đơn giản.Nhưng có vài loại quái thú phản ứng nhanh, nên Tạ Tinh phải nhanh chóng dọn dẹp.Nếu chúng tấn công hắn thì không sao, nhưng nếu tấn công Ôn Lôi thì sẽ rất thảm.
– Sư đệ, lôi điện của đệ là loại gì mà lợi hại vậy?
Ôn Lôi đến giờ vẫn không tin vào mắt mình, mấy trăm con quái thú lại bị Tạ Tinh xử lý nhanh chóng như vậy.
Tạ Tinh cười nói:
– Thật ra quái thú rất sợ lôi điện.Đệ dùng lôi điện tấn công, nên xử lý nhanh hơn.Vừa nãy người đeo mặt nạ có thanh đao thuộc tính lôi điện, nên hắn cũng không sợ quái thú.
– Ra là vậy? Quả nhiên, thứ gì lợi hại cũng có nhược điểm.
Ôn Lôi tự nhủ.
Trong lúc hai người nói chuyện, đột nhiên trong đại điện phát ra một ánh sáng vàng đen.Hình như có thứ gì đó bị phá vỡ, trước mặt cảnh tượng rộng ra.Họ phát hiện một cánh cửa màu hoàng kim xuất hiện.
