Chương 1010 Nhất Đan sát lưỡng nhân

🎧 Đang phát: Chương 1010

Gã da trắng nhăn mặt, lạnh lùng nói:
– Anh có biết việc một tu sĩ Kim Đan lọt vào top 300 ở Nam An Châu có ý nghĩa gì không? Tu sĩ Kim Đan ở đây nhiều vô kể, nhưng chỉ những người nằm trong top đó mới được khắc tên lên Bia Đề Danh thôi.Anh dựa vào đâu mà tự tin mình có thể làm được? Thật là ngông cuồng.
Bác Dung thấy Trịnh Ức Đao tỏ thái độ không thân thiện với Diệp Mặc, vội đứng ra hòa giải:
– Anh Diệp, Trịnh đạo hữu, đừng căng thẳng.Có lẽ anh Diệp chưa hiểu rõ, việc lưu tên lên Bia Đề Danh rất khó khăn.Nếu anh đến quảng trường Thí Danh sẽ thấy, mỗi lần đến kỳ đề danh, người đến xem rất đông, nhưng phần lớn chỉ là xem náo nhiệt.Nếu anh thử sức, dù thứ hạng cao hay thấp cũng là một bước thành danh.Còn nếu không làm được, anh sẽ trở thành trò cười, thậm chí ảnh hưởng đến tâm cảnh, cản trở con đường tu luyện sau này.
Diệp Mặc mỉm cười, không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại Bác Dung:
– Nếu anh biết Bia Đề Danh Kim Đan khó khăn như vậy, sao còn khuyên tôi tham gia?
Bác Dung cười đáp:
– Tôi không giúp anh đề tên lên Bia Đề Danh được, nhưng có cách giúp anh đến đó.
Diệp Mặc cười khẩy:
– Anh có cách đến Bia Đề Danh Kim Đan, vậy chắc anh cũng là người nổi bật trên bảng đó rồi?
Bác Dung ngượng ngùng nói:
– Tôi không có khả năng đó.
Diệp Mặc lại cười lạnh:
– Anh không làm được, vậy mà nói giúp được tôi? Thật nực cười.
Bác Dung vội vàng giải thích:
– Anh Diệp, đừng hiểu lầm, tôi chỉ có thể giúp anh lên Bia Đề Danh Kim Đan trong một tháng thôi.Anh có biết “Đàm Hoa Đan” không?
Diệp Mặc lắc đầu, dù là Đan Vương, hắn vẫn chưa từng nghe đến loại đan dược này.
Bác Dung nói tiếp:
– Ba mươi năm trước, có hai tu sĩ Kim Đan là bạn tốt.Họ đều là tán tu, rất nghĩa khí.Một lần, họ cùng nhau khám phá một động phủ của tiền bối, tìm được một viên “Thảo Hoàn Đan”.Với họ, đây là bảo vật vô giá, liên quan đến việc tấn thăng Nguyên Anh.Đáng tiếc, chỉ có một viên, chỉ đủ cho một người.
Diệp Mặc biết mình có thể dễ dàng ghi tên lên Bia Đề Danh, nhưng vẫn tò mò về kết cục của câu chuyện.
– Sau đó họ giải quyết thế nào?
Trần Dục Căn hỏi trước khi Diệp Mặc kịp lên tiếng.
Bác Dung kể tiếp:
– Họ đều muốn nhường đan dược cho đối phương.Nhưng tin tức này lọt đến tai một nữ tu Kim Đan, cũng là bạn của cả hai.Một lần, ba người nói chuyện, đề cập đến viên “Thảo Hoàn Đan”.Nữ tu nói cô có cách giải quyết vấn đề này, đó là “Thảo Hoàn Đan” nên dành cho người có tư chất tốt nhất.Cô đề nghị ai ghi được tên lên Bia Đề Danh Kim Đan thì sẽ được dùng đan dược.Lúc đó, cả hai tu sĩ kia đều không thể làm được, nhưng nữ tu lại dần trở nên thân thiết với một trong hai người.
Bác Dung nhìn Diệp Mặc rồi nói tiếp:
– Rất nhanh, nữ tu mang thai con của người kia.Cô nói với người đó rằng, sau khi họ rời khỏi thế giới này, con của họ sẽ sống thế nào trong thế giới tu chân tàn khốc này? Cô bảo tu sĩ Kim Đan ít nhất phải có một người lưu lại chăm sóc con.Cô nhiều lần muốn người đó đi hỏi bạn mình để lấy lại “Thảo Hoàn Đan”, tấn thăng Nguyên Anh, để sau này chăm sóc đứa con.
– Nhưng người đó nói họ đã ước định ai ghi được tên lên Bia Đề Danh Kim Đan trước thì sẽ có “Thảo Hoàn Đan”.Hiện tại, hắn không làm được.Nhưng nữ tu kia vẫn muốn người đó thử, nếu không được thì mới từ bỏ.
– Hắn đi đề danh sao?
Trần Dục Căn hỏi.
Bác Dung gật đầu:
– Đúng vậy, nữ tu cùng người đó đến quảng trường Bia Đề Danh.Khi người đó sắp đề danh, nữ tu lấy ra một viên đan dược, nói là đan dược tăng công lực tạm thời.Người đó không nghi ngờ gì mà ăn luôn.
Diệp Mặc ngắt lời:
– Viên đan dược đó là “Đàm Hoa Đan” sao? Nếu tôi đoán không nhầm, sau khi ăn đan dược này, hắn đã ghi được tên lên Bia Đề Danh.
Bác Dung thở dài, gật đầu:
– Đúng vậy, sau khi ăn “Đàm Hoa Đan”, tu vi và chân nguyên của hắn tăng lên gấp bội.Hắn đã ghi được tên lên Bia Đề Danh Kim Đan.Nhưng vừa ghi tên xong, tu vi và chân nguyên bạo phát đó liền tan biến.
– “Đàm Hoa Đan”, cái tên thật đúng như vậy, phù dung sớm nở tối tàn.
Diệp Mặc châm chọc, hắn đoán được mục đích Bác Dung kể câu chuyện này, chính là muốn mình ăn “Đàm Hoa Đan”.
Bác Dung gật đầu:
– Đúng vậy, “Đàm Hoa Đan” có thể tăng tu vi, chân nguyên, thậm chí cả thần thức trong thời gian rất ngắn.
– Vậy là kết thúc tốt đẹp, hắn đã ghi được tên lên Bia Đề Danh Kim Đan, “Thảo Hoàn Đan” thuộc về hắn rồi.
Trần Dục Căn vỗ tay.
Bác Dung lắc đầu:
– Anh nói không sai, “Thảo Hoàn Đan” thuộc về hắn, và người bạn kia cũng rất hài lòng.Nhưng tên của hắn trên Bia Đề Danh Kim Đan không quá một tháng đã biến mất, còn tên của các tu sĩ khác thì không sao.Người bạn của hắn kinh hãi, lo lắng có chuyện gì, vội vàng đến thăm hỏi.Nhưng phát hiện hắn không sao, anh ta vội hỏi chuyện gì xảy ra.
Trần Dục Căn xen vào:
– Hắn nói thật sao?
Bác Dung lắc đầu:
– Không, hắn cảm thấy mình ăn đan dược mới ghi được tên lên Bia Đề Danh, có chút hổ thẹn với bạn nên nói không biết.Sau đó, người bạn của hắn hỏi một tu sĩ khác, người này đã chứng kiến cảnh hắn đề danh, người này mới biết hắn ăn đan dược giúp bạo phát tạm thời, nói cách khác hắn đã gian lận.Người bạn của hắn thất vọng vô cùng.Anh ta tiếc nuối không phải “Thảo Hoàn Đan”, mà là mất đi người bạn tốt nhất.Sau đó, vì chuyện này mà tâm tình anh ta uất ức, trong một lần tu luyện đã tẩu hỏa nhập ma mà chết.
– Người kia sau khi biết tin bạn mình chết vì chuyện này, đau lòng không nguôi, để lại tất cả cho nữ tu rồi tự sát.Còn “Đàm Hoa Đan” do ai luyện chế ra thì không ai biết.Rất nhiều người đã dùng “Đàm Hoa Đan” để thử đề danh, vì loại đan dược này không có tác dụng phụ.Nhưng thời gian tác dụng của nó rất ngắn, chỉ có thể sử dụng ngay trước khi đề danh, còn trong chiến đấu thì vô dụng.
Mọi người nghe đến đây đều im lặng.Hai người bạn tốt lại chết vì hiểu lầm, thật đáng tiếc.
Bác Dung nhìn Diệp Mặc nói:
– Nếu anh chỉ muốn ghi tên lên Bia Đề Danh Kim Đan, thì “Đàm Hoa Đan” là lựa chọn tốt nhất.Dù chỉ có một tháng, nhưng như vậy là đủ để tên anh truyền khắp Nam An Châu rồi.Tôi nghĩ bạn anh sẽ nhận ra anh.
Diệp Mặc không cần “Đàm Hoa Đan” để tăng tu vi và đề tên lên Bia Đề Danh.Hắn tin rằng với thực lực hiện tại, dù không vào được top 10, nhưng top 300 ở Nam An Châu thì không thành vấn đề.
Nhưng Diệp Mặc cảm thấy câu chuyện kia có gì đó không ổn, hắn thuận miệng hỏi:
– Vậy còn nữ tu kia đâu?
Bác Dung thở dài:
– Người kia đã chết, nữ tu cũng rất đau lòng.Cô ở bên xác hắn khóc một hồi, sau đó hợp táng hắn và người bạn kia.Sau đó, không ai còn nghe tin tức gì về cô ta nữa, chắc là đã rời đi rồi.
Diệp Mặc cười nhạt trong lòng.Hắn tin rằng có nhiều người giống hắn, nhìn ra được vấn đề trong câu chuyện của ba người này.
Đầu tiên, nữ tu và hai người kia đều rất quen thuộc, hẳn là biết tình cảm của hai người kia.Nếu đã biết thì cô không nên dùng “Đàm Hoa Đan” để rồi dẫn đến kết quả này.Thứ hai, cô và người kia song tu cũng quá trùng hợp.Chuyện này giống như “Hai trái đào giết ba dũng sĩ”, hay đơn giản là “Một viên đan dược giết hai người”.
Nếu hắn đoán không sai, nữ tu đó rất thâm hiểm.
Thấy Diệp Mặc không hỏi về “Đàm Hoa Đan”, Bác Dung đành mở lời:
– “Đàm Hoa Đan” chỉ có Linh Đan Sư bát phẩm Phùng lão ở Nam An Thành mới có thể luyện chế.Phùng lão là người nổi tiếng, tính tình trung hậu thành thật.Nhưng ông có một thói quen không hay, đó là muốn nhờ ông luyện đan phải có nội đan của yêu thú cấp 5 – “Cửu Túc Hải Xà”.
Thấy Diệp Mặc vẫn không có ý định hỏi về “Đàm Hoa Đan”, Bác Dung tiếp tục:
– Lần trước, tôi phát hiện một pháp trận ẩn nấp ở một hòn đảo ngoài biển, nhưng bên ngoài trận lại có một trận pháp phòng ngự.Một mình tôi không phá được, muốn tìm mấy người bạn cùng đi.Bốn người Kim Đan tầng chín chắc là đủ.
Nói đến đây, Bác Dung dừng lại, nhìn Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao rồi nói tiếp:
– Tôi, anh Trần và anh Trịnh vẫn thiếu một người, vừa gặp anh Diệp.Nếu anh Diệp đồng ý đi cùng, anh sẽ có một phần.Hơn nữa, tôi sẽ giúp anh Diệp tìm “Cửu Túc Hải Xà” và săn bắt lấy nội đan cho anh.
Diệp Mặc thản nhiên cười, hắn không hứng thú với việc ra khơi, cũng không hứng thú với “Đàm Hoa Đan”.Không chỉ vì hắn không cần loại đan dược này, mà còn vì một Đan Vương như hắn đi nhờ Linh Đan Sư luyện đan thì quá nực cười.

☀️ 🌙