Chương 1009 Phương pháp nổi danh

🎧 Đang phát: Chương 1009

Diệp Mặc cảm thấy hai năm rưỡi là quá lâu.Anh tự hỏi làm cách nào để Lạc Ảnh biết mình đã đến.Nam An Châu rộng lớn, nếu cô ấy chỉ ở trong núi Huyền Băng thì sao biết được?
Xem xét bản đồ, Diệp Mặc quyết định đến Thành Nam An.Đây là thành phố lớn nhất, phồn hoa và tin tức lan truyền nhanh nhất.Mọi sự kiện lớn nhỏ đều được biết đến đầu tiên ở đây.
“Muốn đến Huyền Băng Phái, mình phải đến Thành Nam An.”
Sau khi dạo quanh Thành Mạc Hải, Diệp Mặc đã không còn là kẻ ngơ ngác.Anh biết rằng không thể bay trực tiếp từ Mạc Hải đến Thành Nam An.Đó là quy định chung của hai thành phố để kiếm lợi nhuận.Muốn đi phải dùng truyền tống trận hoặc đi thuyền, với chi phí rất cao.
Tình hình này giống như việc chỉ có xe của một số ngành mới được phép hoạt động ở Địa Cầu.Ở đây còn tệ hơn, mọi người phải tuân theo quy định để nộp tiền cho người khác.
Dù vậy, lượng người qua lại giữa hai thành phố vẫn rất lớn.Nơi này giống như Thành Phỉ Hải, thu hút nhiều tu sĩ tìm kiếm cơ hội phát tài hoặc tài nguyên tu luyện từ Vô Tâm Hải.
Nam An Châu có nhiều môn phái, thậm chí cả môn phái chín sao, nhưng việc gia nhập một môn phái bảy sao trở lên không hề dễ dàng.Điều này tạo ra vô số tán tu, những người cần rất nhiều tài nguyên tu luyện.Vô Tâm Hải là nơi có nhiều tài nguyên nhất, nhưng muốn đến đó phải đến Thành Mạc Hải.
Diệp Mặc nhận thấy linh khí ở đây dày đặc, tài nguyên nhiều hơn Bắc Vọng Châu, nhưng tu sĩ lại không giàu có.Đan dược, linh khí và pháp khí đều đắt đỏ.Tu sĩ kiếm được bao nhiêu linh thạch đều dùng để tu luyện và đổi lấy tài nguyên.
“Vị bằng hữu kia…”
Khi Diệp Mặc định dùng truyền tống trận đến Thành Nam An, một giọng nói đã ngăn anh lại.
“Chuyện gì?”
Diệp Mặc đáp lời, cảnh giác.Người này là tu sĩ Kim Đan đại viên mãn, anh đã gặp ở cửa tiệm khi hỏi tên người phục vụ.
Tu sĩ Kim Đan chắp tay nói:
“Bằng hữu, hẳn là vừa rồi đã gặp qua tôi, chính là ở cửa tiệm đan dược khi nãy.”
Diệp Mặc gật đầu.
Tu sĩ kia nhiệt tình nói tiếp:
“Tôi nghe được cậu muốn đi Huyền Băng Phái…Thực ra, Huyền Băng Phái tuy là môn phái chín sao, nhưng không phải là không có biện pháp.”
“Anh có biện pháp?”
Diệp Mặc hỏi ngay.
Tu sĩ kia vui vẻ, nói thẳng:
“Đúng vậy, tôi có một biện pháp, chỉ là muốn hỏi tu vi bằng hữu của cậu là gì?”
Diệp Mặc ngập ngừng.
“Với tư chất của Lạc Ảnh hiện giờ thì hẳn là đã đến Kết Đan đi.”
Anh trả lời:
“Hẳn là tu vi Kim Đan.”
“Vậy là tốt rồi, nếu cậu xác định bằng hữu của cậu là tu vi Kim Đan thì tôi liền có biện pháp.Nếu cậu không ngại thì có thể cùng tôi tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện…”
Bác Dung nghe xong liền vỗ tay hưng phấn.
Diệp Mặc nghi hoặc.Tại sao khi anh nói bạn mình có tu vi Kim Đan thì người này lại nói có biện pháp? Hơn nữa, anh tin rằng mình lần đầu đến đây, đối phương không thể biết được tài sản của mình.Dù bị lừa, anh cũng không sợ một tu sĩ Kim Đan đại viên mãn.
“Được.”
Diệp Mặc đồng ý.
Tu sĩ kia hài lòng:
“Bằng hữu, mời đi theo ta.”
Người này dẫn Diệp Mặc vòng vèo đến một tiểu viện có trận pháp phòng ngự đơn giản, không có Tụ Linh trận.Rõ ràng đây chỉ là chỗ ở tạm thời, không phải nơi tu luyện.
Thần thức của Diệp Mặc quét thấy hai tu sĩ Kim Đan tầng chín bên trong.
Người tu sĩ Kim Đan viên mãn nói:
“Bên trong đã có hai vị bằng hữu, chúng ta vào trong trao đổi.”
Diệp Mặc gật đầu, không chút do dự khiến người kia kinh ngạc.
Hai người trong sân đứng lên khi thấy Diệp Mặc tiến vào.
Bác Dung cười nói:
“Để ta giới thiệu một chút, ta gọi là Bác Dung, còn hai vị này là Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao.”
Diệp Mặc chú ý đến Trần Dục Căn thấp bé và Trịnh Ức Đao da trắng nõn.
“Tôi gọi là Diệp Mặc, là một tán tu.”
Diệp Mặc chắp tay giới thiệu.
Nói xong, anh nhìn về phía Bác Dung.Anh đến đây không phải để làm quen, mà để tìm cách đến Huyền Băng Phái.
Bác Dung hiểu ý, mời mọi người ngồi xuống rồi nói:
“Anh Diệp hẳn là từ bên ngoài tới phải không? Tôi đuổi theo anh thấy suốt, dọc đường anh luôn hỏi tin tức chung quanh nên mới suy đoán như vậy.”
Diệp Mặc lại tăng thêm sự cảnh giác.
“Xem ra Bác Dung đã theo dõi mình một đoạn đường.Hiểu được những tin tức mình dò hỏi, lúc này hắn mới đưa mình tới đây.Chính mình lúc trước nôn nóng hỏi thăm sự tình nên mới không để ý việc Bác Dung theo dõi.”
Diệp Mặc gật đầu:
“Tôi thường bế quan tu luyện nên rất nhiều chuyện không được rõ ràng.Việc bằng hữu kia ở Huyền Băng Phái cũng là nghe người khác nói đến…”
Bác Dung ngắt lời:
“Anh Diệp, tôi cùng anh ăn ngay nói thật.Việc tiến vào một môn phái chín sao tuyệt đối không phải sự tình đơn giản.Bất kể bằng hữu của anh có thân phận gì trong Huyền Băng Phái thì anh cũng phải đợi họ đi ra tìm anh, chứ anh không thể tiến vào tìm họ.Nhưng thật ra tôi lại có một biện pháp.”
Y dừng lại một chút rồi nhìn Diệp Mặc nói tiếp:
“Bia đề danh Nam An, tôi nghĩ hẳn là anh đã biết.”
“Đúng vậy, tôi biết.”
Diệp Mặc gật đầu.
Anh biết đến Bia đề danh Nam An khi đang rèn luyện ở Sa Viên dược cốc, không ngờ Bác Dung lại hỏi đến.
Bác Dung cười nói:
“Chỉ cần là tu sĩ Nam An Châu thì đều sẽ biết đến Bia đề danh Nam An.Gần như tất cả các tu sĩ Kim Đan đều mong muốn có thứ bậc trên bia này.Bọn họ lúc nào đều muốn khắc tên của mình lên đó.Anh nghĩ xem, nếu bằng hữu kia của anh là tu vi Kim Đan mà anh lại có tên trên Bia đề danh Nam An….”
Diệp Mặc đã hiểu ý của Bác Dung.”Nếu tên của mình được khắc lên tấm bia đó, Lạc Ảnh nhìn thấy thì nhất định sẽ tìm ra”.Tuy nhiên, anh khẳng định Lạc Ảnh không có hứng thú với Bia đề danh.Dù vậy, anh vẫn muốn thử.
Diệp Mặc đứng lên chắp tay nói:
“Đa tạ anh Bác, tôi lập tức sẽ đến Thành Nam An lưu tên mình lên Bia đề danh đó.”
Bác Dung cùng hai tu sĩ kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Bác Dung hỏi:
“Anh sẽ không nghĩ chỉ cần đi Bia đề danh Nam An là có thể khắc tên mình lên đó chứ?”
“Chẳng lẽ không phải vậy sao?”
Diệp Mặc hỏi lại.
Trần Dục Căn lên tiếng:
“Anh Diệp, phỏng chừng là anh đối với Bia đề danh Nam An còn chưa hiểu rõ.Bia đề danh mặc dù là nằm ở quảng trương Bia đề danh nhưng hàng năm không có nhiều người đến là bởi vì mỗi tấm Bia đề danh chỉ có thể đề tên ba trăm người.Rất nhiều người sau khi đi đề danh phát hiện căn bản tên mình là không thể hiện ra, nguyên nhân là vì công lực không đủ.Cho nên nếu tu sĩ cùng cấp tu vi ở Nam An châu không thể đạt tới top ba trăm thì căn bản là….”
Diệp Mặc giờ thì đã hiểu.Hóa ra tấm Bia đề danh kia chỉ có thể hiện hữu tối đa tên của ba trăm người.
“Đa tạ hảo ý của anh Bác, tôi vẫn nên đi trước thử xem, nếu như không được thì sẽ tìm biện pháp khác.”
Diệp Mặc ôm quyền, áy náy nói với Bác Dung.
Thấy Diệp Mặc không muốn cùng đi, Bác Dung nôn nóng.Y tìm đến Diệp Mặc vì thấy anh không có chỗ dựa, không quen thuộc nơi này.Nói trắng ra là, nếu có chuyện gì xảy ra, y không cần chịu trách nhiệm.Y biết nơi sắp đến tương đối nguy hiểm, Diệp Mặc là ứng cử viên tốt nhất để chịu tội thay.
Bác Dung nói:
“Anh Diệp, tôi cũng không gạt anh.Tôi cũng có hiểu chút ít về trận pháp, về phần trận pháp ẩn nấp cùng trận pháp phòng ngự cũng đạt tới trình độ trận pháp cấp năm rồi.Hơn nữa tôi còn biết ai đã bố trí trận pháp ẩn nấp kia, đó là do một gã tông sư luyện khí Hư Thần bố trí khoảng một trăm năm mươi năm trước, tên là Du Bạch Sinh.”
“Cái gì, anh nói trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh bố trí? Chính là tông sư Luyện Khí tầng ba Du Bạch Sinh nổi tiếng khắp thành Nam An một trăm năm trước?”
Trần Dục Căn kinh ngạc nói lớn.
Trịnh Ức Đao cũng thất kinh, hiển nhiên biết Du Bạch Sinh.Diệp Mặc cũng biết người này không tầm thường.
Diệp Mặc biết địa vị của Luyện khí sư tại Tu Chân Giới không thấp hơn Luyện đan sư.Người có thể luyện chế pháp khí được gọi là Luyện khí sư, có thể luyện chế linh khí thì được gọi là đại sư luyện khí, nếu có thể luyện chế ra chân khí thì là tông sư luyện khí.Về phần tiên khí thì chưa có ai luyện chế được.
Du Bạch Sinh là Tông sư luyện khí cấp ba, có thể luyện chế chân khí hạ phẩm.
Trịnh Ức Đao hỏi:
“Du Bạch Sinh tiền bối không phải đã mất tích một trăm năm trước rồi sao? Hiện tại cửa hàng của y cũng không còn tại thành Nam Ngạn, anh làm sao nhận ra được trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh tiền bối bố trí?”
Bác Dung gật đầu, nghiêm túc nói:
“Không sai, Du Bạch Sinh tiền bối tài hoa hơn người, không chỉ là một tông sư luyện khí cấp ba, mà còn là một đại sư trận pháp cấp năm.Tôi đã nghiên cứu qua về trận pháp của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi khẳng định trận pháp kia là do ông bố trí.Một trăm năm trước nghe nói Du Bạch Sinh tiền bối trong một hội đấu giá đã có được một khối Hoàng Tinh Thạch, lúc đó người muốn khối Hoàng Tinh Thạch không ít, cuối cùng khi Du Bạch Sinh tiền bối sau khi ra ngoài buôn bán liền bị phục kích.Sau lần đó, Du Bạch Sinh tiền bối liền biến mất khỏi Tu Chân Giới.Tôi ngẫu nhiên có được một cơ hội, mới phát hiện ra trận pháp ẩn nấp kia là của Du Bạch Sinh tiền bối.Về phần bên trong có vật gì của Du tiền bối hay không thì tôi hiện tại cũng không biết.”
“Nếu là di tích của Du Bạch Sinh tiền bối thì tại sao tới bây giờ anh mới cho chúng ta biết?”
Trịnh Ức Đao có chút không hài lòng nói.
Bác Dung thở dài nói:
“Tôi cũng không muốn gạt các người, trước khi đi tôi khẳng định nói ra.Tôi và các người là bạn bè, hơn nữa cũng không phải lần đầu hợp tác, tôi sao lại có thể lừa mấy người? Trận pháp phòng ngự cấp năm kia nếu hai người tiến vào căn bản không cách nào phá bỏ.Hơn nữa tôi hoài nghi trận pháp kia có thể phá bỏ từ bên trong, vì vậy tôi nghĩ được một biện pháp đó là cần bốn tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đồng thời xuất thủ.”
Y nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi nói:
“Nếu như không phải trận pháp cấp năm kia đã tồn tại lâu rồi, có phần buông lỏng, thì cho dù là tôi cũng không cách nào phát hiện.Mà trận pháp phòng ngự kia không phải bốn tu sĩ Kim Đan kỳ như chúng ta có thể phá vỡ.”
Diệp Mặc không để ý tới câu nói kế tiếp của Bác Dung, bên tai hắn chỉ có ba chữ Hoàng Tinh Thạch.Hắn nghe được Hoàng Tinh Thạch thì trái tim liền đập liên hồi.Hoàng Tinh Thạch là tài luyện luyện khí cấp chín, thích hợp nhất để luyện chế pháp bảo phi hành.
Hắn có được lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng, nếu như có được Hoàng Tinh Thạch vậy chẳng phải nói rằng hắn chỉ cần tìm được một tông sư luyện khí đỉnh cấp thì hắn liền có thể có được một chân khí phi hành cực phẩm sao? Thậm chí là một tiên khí phi hành? Nếu nói như vậy, hắn chẳng phải có thể tùy ý đi tới Bắc Vọng Châu hay sao?
Thế Giới Trang vàng của hắn chỉ có tu vi tới Hóa Chân mới có thể mang người theo, nhưng chân khí cực phẩm thì không như vậy.Cho dù hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng có khả năng dùng chân khí cực phẩm mang người theo.
Bác Dung thấy Diệp Mặc có chút cổ quái, bèn quay sang nói:
“Anh Diệp, nếu như anh nguyện ý đi cùng thì di tích của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi nguyện ý phân cho anh hai phần.”
Nói xong, Bác Dung liền nhìn hai người Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao một chút, nói:
“Bởi vì di tích là do tôi phát hiện, nên tôi được ba phần, hai người mỗi người được hai phần.Còn lại một phần thì ai ra lực nhiều liền thuộc về người đó, mọi người có ý kiến gì không?”
Diệp Mặc bỗng nhiên mở miệng nói:
“Tôi chỉ cần một phần, nhưng Hoàng Tinh Thạch phải thuộc về tôi.”
Lời Diệp Mặc vừa nói ra khiến cho ba người đều trở nên trầm mặc, nhưng rất nhanh Bác Dung đã trả lời:
“Tôi đồng ý, thế nhưng nếu như không có Hoàng Tinh Thạch thì anh vẫn như trước nhận một phần, hai người kia mỗi người hai phần.”
“Tôi cũng đồng ý.”
Trần Dục Căn lập tức hồi đáp.Trịnh Ức Đao gật đầu không nói gì, hiển nhiên cũng tỏ ý tán thành.
Diệp Mặc biết rõ tâm tư của ba người này.Hoàng Tinh Thạch đương nhiên trân quý, nhưng có một vài vấn đề lớn ở trước mắt, thứ nhất, đó là Hoàng Tinh Thạch rốt cuộc có ở đó hay không, không ai biết.Thứ hai, Hoàng Tinh Thạch ở trong tay bọn họ chỉ rước lấy họa, không có bất kỳ tác dụng gì.
Bốn người cuối cùng cũng đạt được mục đích nhất trí, cho Bác Dung dẫn đường, đi tìm di tích mà Du Bạch Sinh lưu lại.
Trong lòng Diệp Mặc có chút cẩn thận, tuy rằng hắn động tâm vì Hoàng Tinh Thạch, nhưng hắn và Bác Dung lần đầu tiên gặp mặt, y đã cho hắn chỗ lợi như vậy, hắn cảm giác có chút không nỡ.Huống chi Bác Dung và hai người còn lại xem ra rất quen thuộc, nếu nói như vậy, bốn người hiện tại chia thành hai phe, hắn chỉ có một mình, hiển nhiên là đang trong hoàn cảnh không tốt.
Sự tình bàn bạc xong, ba người Bác Dung cũng không muốn bỏ phí thời gian, Diệp Mặc lại càng không muốn trì hoãn.Bốn người hợp ý nhau, đều đồng ý lập tức xuất phát.
Thời điểm Diệp Mặc lấy ra Phi Vân Thuyền, tuy rằng khiến cho ba người Bác Dung kinh ngạc, nhưng cũng không quá kỳ quái.Diệp Mặc phát hiện pháp bảo phi hành của ba người bọn họ đều là linh khí phi hành trung phẩm, hơn nữa chất lượng chiếc xe bay của Bác Dung tựa hồ không kém Phi Vân Thuyền của hắn, Diệp Mặc chỉ biết, tu sĩ Nam An Châu quả nhiên giàu có hơn Bắc Vọng Châu nhiều.

☀️ 🌙