Đang phát: Chương 3601
Mặt Mễ kinh ngạc.Cô biết Nguyệt là thuật luyện sư, nhưng không ngờ Nguyệt có thể luyện chế ra huyền khí đối kháng Ma Quân nhị giai.Đây là một việc chấn động toàn Ma giới.
Sau một hồi giao chiến, Thệ nhận ra mình yếu thế.Nếu tiếp tục đánh, chênh lệch sẽ càng lớn, có thể mất mạng.Hắn vội xoay người bỏ chạy, buông lời mắng:
– Quân tiện nhân! Đăng đại nhân sẽ tự mình đến xử ngươi!
Ánh mắt Nguyệt lạnh lẽo:
– Ai cho ngươi đi? Chó săn!
Nguyệt vung tay trái, năm ngón tay xòe ra, một luồng sáng chói mắt bắn ra, chiếu sáng nửa bầu trời.Thệ hoảng hốt, cơ thể cứng lại, khó khăn vận chuyển ma nguyên.Dù trạng thái này chỉ kéo dài một giây, nhưng cũng đủ trí mạng!
Tiểu kiếm đỏ trong tay Nguyệt bay ra, cắm vào đầu Thệ.
*Bùm!*
Thệ chưa kịp kêu lên thì cổ đã nổ tung, ma khí tứ tán, thân hình tan rã thành một đống Ma tộc cấp thấp.
Y và Mễ tròn mắt kinh ngạc.Hai người có lực lượng không chênh lệch nhiều, nhưng trong khoảnh khắc một người đã chết.Sự việc diễn ra quá nhanh khiến Y và Mễ đứng ngây như phỗng.Không chỉ họ, tất cả Ma tộc của hai bộ tộc đều kinh hãi nhìn Nguyệt.
Sau khi thành công, Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn Y và Mễ, rồi lao xuống sơn cốc, giúp tộc nhân tiêu diệt Ma tộc của Thệ bộ.Chiến thế nhanh chóng nghiêng hẳn về một bên, đám Thệ bộ chỉ còn đường chết.Khi phát hiện tộc trưởng đã chết, mọi thứ đều đã muộn.Một số kẻ nhanh chân chạy trốn khỏi sơn cốc.Ngoại trừ ba, bốn Ma Quân trốn thoát, còn lại đều bị chém giết không còn một ai.
Hai bộ tộc Y, Mễ đứng bên ngoài yên lặng quan sát, không có hành động gì.Đăng đại nhân vẫn chưa ra lệnh cho họ.
Cuộc đồ sát kéo dài một nén nhang.Các Nguyệt bộ giết tới thở dốc, kiệt sức, nhưng ai nấy đều sảng khoái, mặt mày hớn hở.Nỗi sợ hãi trước đó tan biến, sĩ khí tăng vọt chưa từng có.Một số người hét vang tên Nguyệt, vô cùng phấn khích.
Sau khi giết được Thệ, Nguyệt tự tin hơn nhiều.Cô chỉ kiếm vào Y và Mễ, quát lớn:
– Còn ai muốn lên?
Y và Mễ nhìn nhau, không biết trả lời thế nào.Họ chưa nhận được tin tức của Đăng, không biết nên tiến hay lùi.Hơn nữa, cả hai có quan hệ tốt với Nguyệt, sẽ không tấn công trước khi nhận được lệnh.
– Rất tốt, rất tốt.
Một tiếng vỗ tay vang lên giữa không trung.Y và Mễ biến sắc, vội khom người hành lễ về phía phát ra âm thanh:
– Kính chào Đăng đại nhân!
Hai người cung kính đứng sang một bên.
Một thanh niên tuấn tú, khí chất ngông cuồng bước ra từ không gian đang gợn sóng.Hắn lạnh lùng nhìn Nguyệt, trêu chọc:
– Ngươi luyện chế ra hai báu vật đó?
Nguyệt cảnh giác nhìn chằm chằm người trước mặt.Cô nghe nói hắn là con trai của Hóa, không biết thật giả.Nguyệt hừ lạnh:
– Liên quan gì đến ngươi?
– Ha ha ha! Đúng là có cá tính.Chờ ta bắt được ngươi, ta sẽ dạy dỗ cho ngoan ngoãn.
Nguyệt quát:
– Huênh hoang!
Nguyệt vung tiểu kiếm, chém ra vô số kiếm ảnh, ào ạt ập đến.Đăng lạnh lùng rút ra một cây gậy đen sì, vung trước mặt, tạo thành một màn sáng hình tròn phòng ngự.Kiếm ảnh bắn tới, chém vào màn sáng, chỉ tạo ra những gợn sóng lăn tăn.
Đăng chỉ huy quân Ma tộc, cười nham hiểm:
– Tất cả xông lên, san bằng sơn cốc!
Tiếng gầm rung trời vang lên từ bốn phía sơn cốc.Cảm xúc và năng lượng cuồng bạo của Ma tộc khuấy động thiên địa.
Y và Mễ biến sắc:
– Nguyệt, xin lỗi, lệnh của vương không thể cãi.
Y và Mễ lập tức điều động bộ tộc tấn công sơn cốc.
*Ầm ầm ầm ầm!*
Đất đá văng tung tóe, hàng ngàn con thú lao vào sơn cốc.Nguyệt bộ kích hoạt trận pháp, tiếng động điếc tai vang vọng khắp nơi, Ma Sát bay đầy trời, ma khí cuồn cuộn.
Nguyệt kinh hãi quay đầu nhìn xuống, thấy bộ tộc mình không thể ngăn nổi đòn tấn công, đã tan tác một mảng lớn.Nhiều khuôn mặt quen thuộc bị đại quân của Đăng nghiền nát thành Ma Sát, tiếng kêu la vang vọng khắp nơi.
Giọng Đăng đột nhiên vang lên sau lưng Nguyệt:
– Hừ! Còn rảnh rỗi lo cho người khác?
Nguyệt giật mình.Chỉ một chút phân tâm, cô đã bị Đăng bắt lấy cơ hội, di chuyển đến sau lưng.Áp lực nặng nề ập đến, Nguyệt biết cây gậy đang giáng xuống.Cô không kịp xoay người, vội chộp lấy kiếm, đâm về phía sau.
*Xoẹt!*
Không gian bị xé rách, kiếm thế đẩy ra sau.Đây là cách đánh lưỡng bại câu thương, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.Không kịp né tránh, chỉ mong có thể làm đối phương bị thương.
*Bùm!*
Bóng gậy đen giáng xuống cách sau gáy Nguyệt vài tấc.Một vầng sáng lóe lên, ngưng tụ thành quang khải, chặn lại cây gậy đen.Ánh sáng chói lòa bùng nổ.Dù có Tuyền Quang Kính bảo vệ, Nguyệt vẫn thấy choáng váng, bị đánh bay đi, mắt nổ đom đóm.
Tiểu kiếm chỉ rạch rách da Đăng, để lại một vết nứt trước ngực hắn rồi trượt qua.
Ánh mắt Đăng tràn đầy sát khí.Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.Đăng ném cây gậy lên trời, hai tay nhanh chóng bắt ấn.Cây gậy đen biến to gấp mười lần, như một ngọn núi nhỏ đuổi theo Nguyệt.
*Bùm!*
Nguyệt bị gậy to đánh trúng.Tuyền Quang Kính phát ra ánh sáng bảo vệ những chỗ hiểm trên toàn thân, nhưng cô vẫn bị đánh lún xuống đất.
*Ầm ầm ầm ầm!*
Gậy to đè Nguyệt xuống đất, mặt đất nứt toác, sâu hàng chục thước, cây gậy mới dừng lại.Trông nó như một ngôi mộ bia quái dị cắm trong sơn cốc.
Y và Mễ liếc nhìn nhau, biến sắc, nhưng không lộ nhiều biểu cảm.Đáy mắt họ lóe lên tia ai thán.
Trên cao, Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng đứng song song nhìn xuống.
Tiểu Hồng nói:
– Đăng rất mạnh.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Lực lượng của hắn hơi kỳ lạ, dường như không hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng đúng là mạnh.
Tiểu Hồng hỏi:
– Nếu Vân Tiêu Ca ca đánh với Đăng thì ai thắng?
Lý Vân Tiêu mỉm cười, không trả lời.
Mặt đất bên dưới đột nhiên rung chuyển dữ dội.Đất đai quanh cây gậy không ngừng nứt ra, một luồng lực lượng khủng bố bộc phát.
Đăng biến sắc, vội đến bên cây gậy, vỗ chưởng vào đầu gậy, khiến nó tiếp tục cắm sâu xuống đất.
*Bùm bùm bùm bùm!*
Một chuỗi tiếng nổ vang lên.Hai ma ảnh đen từ bên dưới cây gậy xông lên, biến thành Thần Sát, chộp về phía Đăng.
– Cái gì?! Đây là cái gì?!
Đăng giật mình, giơ gậy lùi nhanh.Nhưng hai Thần Sát biến ảo thân pháp, đuổi theo.
– Cứu binh? Không thể nào!
Y và Mễ kinh hãi.Họ đã theo dõi Nguyệt bộ rất lâu, ngoài Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng ra, không có người ngoài nào tiến vào.
