Chương 3586 Chương 3608: Chịu trách nhiệm với ngươi

🎧 Đang phát: Chương 3586

Tiểu Hồng giờ phút này sắc mặt lạnh băng, khuôn mặt tái nhợt phớt hồng.Nàng đã thay bộ quần áo đỏ rực, vải mỏng manh và tóc bị gió thổi bay, giữa cảnh núi đồi tiêu điều càng thêm nổi bật.Vốn dĩ nàng đã rất xinh đẹp, nay lại càng thêm yểu điệu.
Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, lấy hết can đảm định mở lời thì Tiểu Hồng bỗng nói:
– Yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm về chuyện vừa rồi.
– Cái gì?
Lý Vân Tiêu giật mình, tưởng mình nghe nhầm.
Tiểu Hồng oán trách liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Ta đã nói, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.
Lý Vân Tiêu câm nín.
Thấy hắn ngây người nhìn mình, Tiểu Hồng đỏ mặt quát:
– Nhìn cái gì mà nhìn!
Mặt Lý Vân Tiêu nóng bừng, cảm thấy không ổn nên vội quay đi, không dám nhìn nàng nữa.Cả hai người đứng đối diện, không ai nói gì, không khí càng thêm gượng gạo.
Một lúc lâu sau, Tiểu Hồng mới lên tiếng:
– Vết thương của ngươi thế nào rồi?
Lý Vân Tiêu vội đáp:
– Đều ổn cả, toàn nhờ ơn nàng.
Tiểu Hồng ngạc nhiên lặp lại:
– Toàn nhờ ta?
Nàng chợt nghĩ đến điều gì, gò má nóng ran, tai và cổ cũng đỏ ửng lên.Tiểu Hồng mím môi, trong mắt tràn đầy u oán nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu hiểu ngay mình đã lỡ lời, lúng túng nói:
– Ta sai rồi, ta nói sai, là lỗi của ta.
Tiểu Hồng chớp mắt, nói:
– Không sao là tốt rồi, chúng ta đi thôi.
Cả hai người cố gắng thoát khỏi sự lúng túng, cúi đầu không dám nhìn đối phương.Dù vô tình ánh mắt chạm nhau cũng vội vàng quay đi.
Lý Vân Tiêu lên tiếng:
– Nhìn xung quanh xem!
Tiểu Hồng ngước mắt nhìn, thấy không xa có rải rác mấy con Phệ Giới Ma cấp ba, có lẽ là một nhóm bị đánh chết trong lúc giao chiến với Dục, sau đó bị lỗ đen cuốn tới.
Lý Vân Tiêu reo lên:
– Ha ha ha! Chúng ta vớ bẫm rồi!
Tiểu Hồng cũng hiếm khi nở nụ cười, nhưng chuyện vừa xảy ra khiến nàng không thể hưng phấn như lúc ở trên hồ nước.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhặt xác mấy con Phệ Giới Ma này luyện chế thành đan dược, sau này sẽ là vũ khí lớn trong cuộc chiến với Ma giới.
Tiểu Hồng ngây người, kinh ngạc hỏi:
– Chẳng lẽ ngươi luyện chế đan dược không phải cho mình dùng sao?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Mấy thứ này tuy rằng tăng tu vi, nhưng thiên tài địa bảo giúp tăng tu vi đâu chỉ có Phệ Giới Ma.Để đối kháng giới lực Ma giới, trong thiên hạ chỉ có Phệ Giới Ma thôi.
Tiểu Hồng im lặng một lúc rồi nói:
– Thiên hạ hưng vong, ngươi đừng quá để tâm, dù sao tu vi của bản thân mới là quan trọng nhất.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Có lẽ vậy, nhưng mỗi người có một chí hướng riêng.
Tiểu Hồng có chút bồn chồn hỏi:
– Ngươi không vui sao?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
– Không, nàng có mục đích của nàng, ta có lý tưởng của ta, không ai sai cả.
Tiểu Hồng im lặng một lúc, rồi nói:
– Nếu ngươi đã muốn gánh vác chuyện thiên hạ, vậy ta sẽ đi cùng ngươi.
Nói rồi, Tiểu Hồng lấy Chiến Trường Cổ Thần ra, đổ hết số Phệ Giới Ma thu được trước đó xuống trước mặt Lý Vân Tiêu:
– Tặng hết cho ngươi.
Lý Vân Tiêu cảm động nói:
– Nàng có tấm lòng này là được rồi.Ta sẽ thu đống Phệ Giới Ma này trước, chờ luyện chế thành đan dược sẽ đưa cho nàng sau.
Lý Vân Tiêu thu đám Phệ Giới Ma vào bia đá, hai người bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm những con Phệ Giới Ma cấp ba bị cuốn tới.
Uy lực của lỗ đen quá khủng khiếp, trong phạm vi mấy chục dặm đều bị ảnh hưởng bởi loạn lưu không gian, khắp nơi là dấu vết tàn phá của cơn bão.
Lý Vân Tiêu chợt dừng lại, cảnh giác nhìn về phía trước.Tiểu Hồng cũng cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn theo.
Phía trước là một gò đất cao che khuất tầm nhìn, mặt đất rung nhẹ.
Chấn động không phải từ mặt đất mà là do tần suất đạp không gian, tạo thành tiếng bước chân vang vọng.
Lý Vân Tiêu cảnh giác nói:
– Có thứ lợi hại đến, cẩn thận một chút.
Thần thức của Lý Vân Tiêu dò xét qua, cảm nhận được khí tức cường đại.
Quả nhiên, lát sau trên gò đất xuất hiện một con thằn lằn khổng lồ, đầu hình tam giác, dưới cổ có một lớp da xếp nếp, da như cương giáp, đầy gai nhọn, màu đỏ xanh.
Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng nhíu mày, vì con thằn lằn đang cắn một con Phệ Giới Ma cấp ba.Nó nhai vài cái rồi nuốt ực, hai người nghe thấy rõ mồn một.
Ăn xong Phệ Giới Ma, con thằn lằn hung tợn nhìn Lý Vân Tiêu và Tiểu Hồng, lớp da dưới cổ dựng lên, nó gầm gừ đe dọa.
Linh trí của con thằn lằn không cao, nhưng vô cùng hung ác.
Thằn lằn và Lý Vân Tiêu, Tiểu Hồng nhìn nhau một lúc, chợt con thằn lằn dùng chân sau đạp mạnh xuống đất lao tới.
Kình khí xé toạc mặt đất, vết nứt lớn kéo dài sau lưng thằn lằn lan rộng ra xa.
Lý Vân Tiêu sầm mặt, bước lên trước che cho Tiểu Hồng:
– Để ta lo.
Tiểu Hồng nhìn Lý Vân Tiêu bước lên phía trước, trong lòng trào dâng một cảm giác kỳ lạ, như được ai đó bảo vệ, toàn thân ấm áp.
Cảm giác này không hề xa lạ, Tiểu Hồng nhớ lại lúc ở Trấn Hải Thiên, khi Địa Quân Đông Hải đến bắt nàng, không một võ giả nào trong thành đứng ra, chỉ có người đàn ông trước mắt này.
Năm xưa, Tiểu Hồng cũng đứng sau lưng hắn như bây giờ, cảm thấy vô cùng ấm áp và bình yên.
Lý Vân Tiêu một tay bắt ấn, ma khí và lôi quang lấp lánh trên bàn tay kêu lách tách.
Bàn tay Lý Vân Tiêu chạm vào con thằn lằn, năm ngón tay xòe ra, lôi điện bao trùm cái miệng đang há rộng của nó.Lực lượng lôi điện đánh vào lưng con thằn lằn, cổ tay Lý Vân Tiêu xoay tròn, dồn sức đẩy nó ra ngoài.
Bùm!
Con thằn lằn đụng vào gò đất, trong phút chốc đất đá bay mù mịt.Nó lăn mấy vòng, đâm sập nửa sơn cốc mới dừng lại.
Lớp da như thiết giáp tạo thành một lớp phòng ngự tự nhiên, nên ngoài bị thương ra, con thằn lằn không gặp vấn đề gì lớn.
Nó lắc cái đầu to, hung hăng nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm, cái lưỡi dài không ngừng phun ra liếm mắt.
Lý Vân Tiêu cảm thấy ghê tởm, hắn không muốn dây dưa lâu với con thằn lằn này.Ở Ma giới lạ nước lạ cái, lỡ gây ra động tĩnh lớn chọc vào thứ mạnh hơn nữa thì phiền phức.
Nghĩ đến đây, Lý Vân Tiêu quyết định tốc chiến tốc thắng, hắn lao lên chủ động tấn công.
– Gri!
Con thằn lằn thè lưỡi muốn quấn lấy cánh tay Lý Vân Tiêu, nhưng bị lực lượng lôi điện ngăn cản, trong phút chốc có Ma Sát hàng giải ra.
Con thằn lằn dựng đứng lớp da dưới cổ, đỡ một kích của Lý Vân Tiêu, ma khí tan nát, cơ thể to lớn lùi lại mấy bước.
– A? Da khá dày.
Mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia sắc lạnh, tay phải bóp mạnh vào không trung, lôi điện ngưng tụ thành một mũi giáo.Hắn lộn người trên không trung, đáp xuống lưng con thằn lằn.
Nhìn lớp giáp xác dày cộp, Lý Vân Tiêu không biết phải làm sao.Hắn nghiến răng, cắm mũi giáo lôi điện vào đường nối giữa các lớp giáp xác.
Lý Vân Tiêu quát lớn:
– Ta không tin không nạy ngươi ra được!
Con thằn lằn gầm rống:
– Grao!
Cái đuôi to quật mạnh, tạo thành một cơn bão cát đá.
Chiêu thức này tuy chưa biến thành ảo ảnh, nhưng đủ khiến Lý Vân Tiêu liên tưởng đến Dục cũng dùng đuôi làm vũ khí, hắn bực mình.
Lý Vân Tiêu nhảy lên tránh né, ma quang dưới chân bừng sáng, tụ thành một vòng xoáy mang theo lực lượng vạn quân, đạp mạnh xuống mũi giáo lôi điện.

☀️ 🌙