Chương 3585 Chương 3607: Trần thế vì sao 2

🎧 Đang phát: Chương 3585

Tiểu Hồng lo lắng cúi xuống xem vết thương của Lý Vân Tiêu:
– Vân Tiêu ca ca, anh có sao không?
Lý Vân Tiêu mở mắt, chậm rãi nói:
– Anh không sao, đừng lo.Chỉ là toàn thân kiệt sức thôi.
Vẻ buồn trên mặt Tiểu Hồng tan đi, cô nhẹ nhõm:
– Phù, em sợ muốn chết.Anh không sao là tốt rồi.
Lý Vân Tiêu mỉm cười:
– Đừng lãng phí thời gian, nhanh chóng tu luyện phục hồi sức lực đi.Chúng ta không biết đây là đâu, có nguy hiểm gì không.Phục hồi thực lực trước đã.
Tiểu Hồng khẽ đáp:
– Vâng!
Tiểu Hồng ngồi xếp bằng bên cạnh Lý Vân Tiêu, bắt đầu điều tức.Vết thương của Tiểu Hồng không nặng bằng Lý Vân Tiêu.Vốn dĩ cô là hồng thạch hóa linh, ở trong hoàn cảnh này như cá gặp nước, rất nhiều ma khí cuồn cuộn tụ lại, nhập vào cơ thể Tiểu Hồng.Lý Vân Tiêu vừa hâm mộ vừa lấy lại bình tĩnh để phục hồi.
Không khí yên bình, thời gian trôi qua.Tiểu Hồng chợt nhúc nhích, mở mắt nhìn Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu khẽ giật mình, nhận ra điều khác lạ.Anh mở mắt nhìn Tiểu Hồng, ngạc nhiên.Mặt Tiểu Hồng ửng đỏ, mắt mông lung, hơi đỏ, dường như sắp tẩu hỏa nhập ma.
Tiểu Hồng khẽ gọi:
– Vân Tiêu ca ca…
Lý Vân Tiêu nhíu mày:
– Em nôn nóng vận công nên có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma rồi.Mau dừng lại!
Tiểu Hồng im lặng một lúc rồi chợt cười khúc khích, nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm.Cô buồn bã nói:
– Em vốn là ma, còn tẩu hỏa nhập ma gì nữa?
Thân hình mềm mại đè lên khiến Lý Vân Tiêu cứng đờ, mặt đỏ bừng, cảm thấy áp lực.Anh lúng túng:
– Tiểu Hồng, em không tỉnh táo, đứng lên trước đi.
Mắt Tiểu Hồng ngấn lệ:
– Không phải cá sao hiểu được lòng em?
Tiểu Hồng đẩy Lý Vân Tiêu ngã xuống, ghé sát tai anh thổi hơi:
– Trên núi có cây, cây có cành.Chẳng lẽ Vân Tiêu ca ca không thấy em có ý với anh sao?
Lý Vân Tiêu giật mình, há miệng nhưng không nói nên lời.Anh biết Tiểu Hồng thích mình, nhưng không ngờ lại nghe được lời thổ lộ này ở nơi không thích hợp như thế này.Hai người nhìn nhau, không khí mờ ám khiến gió lạnh cũng trở nên nóng hơn.
– Vân Tiêu ca ca…
Tiểu Hồng nỉ non bên tai Lý Vân Tiêu.
Khi Lý Vân Tiêu tỉnh táo lại thì bên má đã có dấu môi.Hơi thở nóng rực làm tim anh run lên, vội đẩy Tiểu Hồng ra.
Giọng Lý Vân Tiêu có chút hoảng loạn:
– Em đừng kích động, kích động là ma quỷ đấy.
Anh vừa nói xong đã cắn vào lưỡi, biết mình lỡ lời, cười gượng gạo:
– Bây giờ em bị ma khí xâm nhập, có lẽ không biết mình đang nói gì.Hãy ngừng luyện công để bình ổn lại đi.
Tiểu Hồng bị đẩy ra thì ngẩn người, mắt lóe lên tia dữ tợn.Cô nghiến răng:
– Sao em lại không biết ý nghĩ của mình? Rõ ràng là ca ca luôn giả vờ không hiểu!
Tay cô vung lên, ma khí biến thành xiềng xích trói hai tay Lý Vân Tiêu lên đỉnh đầu.Tiểu Hồng lại đè lên người anh, nhìn chằm chằm, mắt nóng rực.
Lý Vân Tiêu thầm kêu nguy rồi.Anh nhúc nhích nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc của Tiểu Hồng.Anh hoảng sợ hét lên:
– Tiểu Hồng, em tỉnh táo lại đi!
Tiểu Hồng lắc đầu, giọng có chút điên cuồng:
– Em rất tỉnh táo, còn Vân Tiêu ca ca thì sao? Đến khi nào anh mới nhìn thẳng vào em một lần? Em thà rằng có được anh còn hơn là chỉ có một giấc mơ dã tràng.
Tiểu Hồng mặc kệ Lý Vân Tiêu trách móc.Cô chỉ biết người trước mặt khiến cô vừa yêu vừa hận, cô thật muốn giết anh cho xong.Trong sự điên cuồng, chút thê lương nhỏ bé đến mức gần như không nhận ra.Tiểu Hồng chỉ nghĩ vẩn vơ: Trong truyền thuyết có loài bướm mơ hồ, rất thích thú say mê, không biết đến trần thế, đang gọi ai? Chợt tỉnh giấc mới biết chỉ là mơ.Người ta nói sinh mệnh ban đầu đều là trái tim trẻ thơ, trắng trong thuần khiết, chỉ biết đến bản thân, vui vẻ vô cùng.Vốn dĩ trần trụi đối diện nhau, tất cả tuân theo bản năng.
Trong sơn cốc, gió núi thổi qua, tóc hai người nhẹ bay quấn lấy nhau.Nơi cỏ khô lay động những mầm sống nguyên sơ.
Không biết qua bao lâu, Lý Vân Tiêu dần tỉnh lại, đột nhiên phát hiện mình đang lõa thể nằm dưới đất, Tiểu Hồng cũng vậy.Hai người quấn lấy nhau, Tiểu Hồng ngủ say trên ngực anh.Tiếng hít thở đều đều, mùi hương cơ thể quanh quẩn, thấm vào ruột gan.Hai người chỉ có vài mảnh vải mỏng che thân, da thịt Tiểu Hồng lộ ra ngoài.Lý Vân Tiêu nhớ lại chuyện vừa rồi, đầu óc choáng váng, da đầu tê dại.Khi tay chân anh mềm nhũn thì đã bị Tiểu Hồng đè! Trong đầu anh hiện lại những hình ảnh nhục dục khiến máu sôi trào, thân dưới lại có phản ứng.
Tiểu Hồng khẽ rên, dường như bị đụng phải, cô hơi nhúc nhích.
Lý Vân Tiêu cực kỳ lúng túng.Dù đã không còn để ý đến sĩ diện, anh vẫn không kiềm được mà đỏ mặt.Anh không biết phải làm sao, đánh thức Tiểu Hồng thì không được, không đánh thức cũng không xong, đành cứng đờ nằm im mặc cho cô nằm trong ngực.Cực kỳ thoải mái.
Một lúc sau, thân dưới của Lý Vân Tiêu cứng ngắc, vừa thoải mái vừa khó chịu.Hai tay anh không kiềm được quơ loạn trên mặt đất, cào những vết xước nhỏ.
Tiểu Hồng bị đánh thức, anh sợ hết hồn, vội nhắm mắt giả chết.
– A?!!
Tiếng hét vang vọng, Tiểu Hồng biến thành luồng sáng bay xa mấy trăm trượng, đâm thủng một cái hố sâu dưới đất, trốn trong đó.
Lý Vân Tiêu lúng túng đứng dậy, vội mặc quần áo vào.Anh nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, áo lót và váy của Tiểu Hồng, một vệt đỏ chói mắt, đầu óc choáng váng.Anh búng tay, một ngọn lửa thiêu rụi những dấu vết đó.
Anh kiểm tra cơ thể, phát hiện vết thương đã lành, tu vi mơ hồ tăng lên.Lý Vân Tiêu nhớ lại khi hai người hoan ái, ma nguyên chạy dọc cơ thể dường như hòa làm một với Tiểu Hồng, như quy tắc thiên địa dung hợp.Anh biết tất cả đều nhờ Tiểu Hồng, nếu không, với thể chất của anh, ở trong hoàn cảnh này phải mất cả chục ngày mới hồi phục được.Nhưng nghĩ đến chuyện đã xảy ra với Tiểu Hồng, anh lại đau đầu.
– Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?
Trong đầu Lý Vân Tiêu chỉ có bốn chữ đó, dấu chấm hỏi đầy đầu.
Chợt, từ hố sâu bắn ra một luồng sáng đáp xuống trước mặt Lý Vân Tiêu, hóa thành hình người Tiểu Hồng.Anh giật mình:
– Em…!
Lý Vân Tiêu ấp úng, hai tay huơ loạn, không biết nên nói gì.

☀️ 🌙