Đang phát: Chương 3417
Lý Dật lạnh lùng hỏi:
– Có cần tôi tìm người khám lưỡi giúp ông không? Nếu không được thì đổi cái khác, hoặc…Mấy cây Huyết Trà của tôi được bón bằng máu của Vũ Đế, hay là dùng máu của cao thủ Thần Cảnh xem sao?
Rầm!
Cái bàn trước mặt Vạn Nhất Thiên lập tức bị lật tung, mảnh vỡ văng tung tóe.
Cả đại điện im phăng phắc.
Vạn Nhất Thiên mặt mày tối sầm, nhếch mép cười khẩy, sát khí bừng bừng:
– Thành chủ quả nhiên là người tài giỏi, suy nghĩ khác người, còn trẻ mà đã muốn tìm đến cái chết!
Lý Dật trợn mắt, liếc nhìn Vạn Hiên Ngang vài cái.
Cố nén cơn giận, Lý Dật lạnh lùng nói:
– Hôm nay tôi mời mọi người đến không phải để gây sự mà là để bàn chuyện lớn.Vạn Nhất Thiên hết lần này đến lần khác khiêu khích, tôi không nhịn nữa!
Vạn Nhất Thiên cười khẩy:
– Chỉ dựa vào cậu mà đòi bàn chuyện lớn? Có phải tự đánh giá mình quá cao rồi không?
Không đợi Lý Dật trả lời, Đinh Sơn đập bàn quát:
– Vạn Nhất Thiên, nếu ông khó chịu thì cứ nói thẳng ra đi, có ông ở đây chỉ thêm ồn ào.Kẻ tự cao tự đại chính là ông mới đúng!
Mâu thuẫn giữa hai miền Nam – Bắc của thương minh đã lên đến đỉnh điểm, chỉ chờ cơ hội bùng nổ một trận chiến lớn.
Vậy nên Đinh Sơn không hề có ý định hòa giải.Giờ Vạn Nhất Thiên và Lý Dật xảy ra xung đột, gã chỉ cần thêm dầu vào lửa, khiến hai người trở mặt thì sẽ có lợi mà không có hại.
Hơn nữa, việc đứng ra ủng hộ thành Hồng Nguyệt lúc này xem như là lập công đầu, nếu Đinh Sơn hợp tác được với thành Hồng Nguyệt thì sẽ có cơ hội lớn để thâu tóm Vạn Bảo Lâu.
Vạn Nhất Thiên lờ mờ đoán ra ý đồ của Đinh Sơn, nhưng vẫn không coi Lý Dật ra gì:
– Đinh Sơn, mối thù cũ hận mới giải quyết hết trong hôm nay đi!
Tuy rằng thương minh liên tục thất bại, nhưng Vạn Nhất Thiên luôn cho rằng mình là nhất, khinh thường đối thủ.
Mấy người đi theo Vạn Bảo Lâu lập tức đứng dậy, khí thế hung hăng chĩa thẳng về phía Đinh Sơn.
– Tốt, tốt!
Đinh Sơn cười lạnh:
– Vậy thì hôm nay, ngay tại thành Hồng Nguyệt này, chúng ta quyết một trận sống mái! Thành chủ Lý Dật, Tần Xuyên của Thánh Vực, cùng với các vị hào kiệt thiên hạ làm chứng, bây giờ tôi muốn đơn đấu với Vạn Nhất Thiên, hai người quyết chiến đến chết mới thôi!
Đám đông xôn xao, nhiều người hô lớn:
– Hay, hay!
Thấy náo nhiệt thì ai cũng thích, họ chỉ ước có người chết.
Vạn Nhất Thiên biến sắc, nếu là trước kia thì gã không ngại đấu với Đinh Sơn, nhưng vừa rồi tổ tiên đã nói Đinh Sơn đã đạt đến Chưởng Thiên Cảnh, làm sao Vạn Nhất Thiên dám đấu một mình?
Đám đông ồn ào, Vạn Nhất Thiên không thể nuốt lời được.
Mặt Vạn Nhất Thiên đỏ bừng, giận dữ nói:
– Chuyện giữa hai miền Nam – Bắc thương minh là cuộc chiến một mất một còn, ai thèm đấu đơn với ông? Đây là cuộc chiến giữa hai phe, không phải ân oán cá nhân!
Đinh Sơn chậm rãi nói:
– À, ra là vậy sao? Với tư cách là hội trưởng Thiên Nguyên thương hội, tôi thật sự không muốn thấy thuộc hạ ngày đêm chém giết vì tranh giành địa bàn, bao nhiêu sinh mạng tươi trẻ bị lãng phí.Với tư cách là hội trưởng, tôi nguyện ý đứng ra đấu với ông một trận, Vạn Nhất Thiên – lâu chủ Vạn Bảo Lâu! Nếu ông còn là lâu chủ, còn chút tình thương cho thuộc hạ, còn chút tôn nghiêm của một võ giả, thì hãy bước ra đây đấu với tôi, dùng thắng thua để quyết định cục diện tương lai!
Mặt Vạn Nhất Thiên dày như tường thành, cười khẩy:
– Già rồi mà còn giở trò khích tướng, thật là ấu trĩ! Nếu muốn đấu với ông thì phải là người sáng lập Vạn Bảo Lâu chúng tôi, tổ tiên tôi có tư cách đại diện cho Vạn Bảo Lâu hơn là tôi!
Vạn Nhất Thiên khúm núm nhìn người đứng bên cạnh.
Vạn Hiên Ngang vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không nói gì.
Đinh Sơn nhìn Vạn Hiên Ngang, vẻ mặt trầm trọng.Không chỉ vì thực lực của Vạn Hiên Ngang khó lường, mà ngay cả tâm cơ của ông ta cũng không để lộ ra ngoài.
Đinh Sơn thầm nghĩ:
– Không hổ là người sáng lập Vạn Bảo Lâu, quả nhiên khó đối phó.Thực lực và tâm cơ đều không thua gì mình, rắc rối thật.
Nếu phải đối đầu với Vạn Hiên Ngang, Đinh Sơn chắc chắn sẽ không chịu.
Đám người này toàn là những kẻ tâm cơ thâm sâu, chưa bao giờ làm chuyện gì mà không nắm chắc phần thắng.
Trong đại điện trở nên im lặng, không ai nói gì.
Cuối cùng, Vạn Hiên Ngang cũng mở miệng.
Ông ta không quan tâm đến Vạn Nhất Thiên hay Đinh Sơn, mà quay sang nhìn Lý Dật:
– Ta hơi hứng thú với “chuyện lớn” mà thành chủ nói, không biết có thể nói rõ hơn được không?
– Lão tổ tông…!
Vạn Nhất Thiên kinh ngạc:
– Hắn chỉ là một tên nhãi ranh, làm gì có chuyện lớn để bàn.Chắc là mới ngồi vào vị trí thành chủ nên muốn khoe khoang một phen, dùng chuyện này để lôi kéo mọi người đến đây thôi!
Trong lòng Vạn Nhất Thiên cực kỳ khinh thường Lý Dật.
Lý Dật lạnh lùng nhìn Vạn Nhất Thiên, không chút khách sáo mỉa mai:
– Ha ha ha! Vạn Nhất Thiên, thảo nào tổ tiên của ông có thể gây dựng sự nghiệp, còn ông thì không giữ được gia nghiệp, đúng là đồ bỏ đi!
Đinh Sơn và Vạn Nhất Thiên đã trở mặt, Lý Dật đoán được ý của Đinh Sơn, hai người không hẹn mà cùng không nể mặt Vạn Bảo Lâu.
Vạn Nhất Thiên tức giận tím mặt, hét lớn một tiếng định xông lên:
– Thằng nhãi ranh kia vừa nói gì!
Khí thế của cường giả Quy Chân Thần Cảnh bộc phát ra, khiến mặt đất nứt vỡ.Người xung quanh, trừ Vạn Hiên Ngang, đều phải lùi lại.
Vạn Hiên Ngang thản nhiên nói:
– Bình tĩnh một chút.
Khí thế cuồng bạo kia lập tức biến mất.
Vạn Nhất Thiên kinh hãi, cảm giác có một lực lượng vô hình chặn lại kinh mạch toàn thân, khiến gã không thể vận chuyển nguyên lực được nữa.
Vạn Nhất Thiên kêu lên:
– Lão tổ tông, thằng nhãi này mắng cháu!
Đinh Sơn và Lý Dật thấy cảnh này thì thầm giật mình, lòng đầy cảnh giác.
Vạn Hiên Ngang nói:
– Ngươi khinh thường người ta thì tất nhiên người ta sẽ mắng ngươi.Chuyện này là ngươi sai trước, tạm thời im lặng một chút nghe hắn nói xong đã.
Vạn Nhất Thiên ngây người như phỗng, không ngờ lão tổ tông lại nói mình sai.
Tuy rằng không tính là trách mắng, nhưng ngay trước mặt bao nhiêu người, Vạn Nhất Thiên cảm thấy vô cùng mất mặt.
Xấu hổ và giận dữ đan xen, Vạn Nhất Thiên hung tợn trừng mắt nhìn Lý Dật rồi cau có đứng sang một bên, không hé răng.
Lý Dật vỗ tay khen:
– Ha ha! Nói rất hay, Hiên Ngang đại nhân quả nhiên là khác người!
Lý Dật lạnh lùng liếc nhìn Vạn Nhất Thiên.
Vạn Hiên Ngang vẫn không đổi sắc mặt nói:
– Ta không có ý coi trọng ngươi hay hạ thấp ngươi, chỉ muốn nghe “chuyện lớn” của ngươi thôi.Nếu có giá trị thì bàn bạc, nếu không thì thời gian của chúng ta rất quý giá.
– Hiểu, tôi hiểu.
Lý Dật chắp tay nói:
– Nếu không phải Vạn Nhất Thiên cố ý gây rối thì tôi đã nói xong từ lâu rồi.
Vạn Nhất Thiên tức giận trợn mắt, nhưng lời lão tổ tông nói như thánh chỉ khiến gã im lặng không dám lên tiếng.
Lý Dật nói:
– Chắc hẳn các vị đều rõ tình hình thiên hạ hiện nay.Hai Thánh Địa xảy ra biến cố lớn, không còn huy hoàng như xưa.Hóa Thần Hải thì bị tiêu diệt, chỉ còn lại Thánh Vực tàn tạ, một cây làm chẳng nên non.
