Đang phát: Chương 3416
Vạn Nhất Thiên nhìn mọi người trong đại điện, hối hận vì đã đến đây.
Lý Dật dám để gã chờ đợi lâu như vậy, thật quá đáng.
Quản gia thì sợ sệt, không biết phải làm sao.
Ông ta chưa từng gặp tình huống nào như thế này, lại biết rõ thân phận của Vạn Nhất Thiên nên không dám gọi người đến đàn áp.
Đám người trong đại điện lạnh lùng quan sát, chỉ sợ mọi chuyện không đủ lớn.Họ mong có chuyện xảy ra để bớt nhàm chán.
Bản thân Lý Dật còn thiếu kinh nghiệm, không chỉ Vạn Nhất Thiên mà nhiều người ở đây cũng không phục.
Nhưng ai cũng biết Lý Dật được Vi Thanh ưu ái, có chỗ dựa vững chắc nên ít nhiều gì họ phải nể mặt.
Nhưng Vạn Nhất Thiên lại khác, gã luôn tự cho mình ngang hàng với Vi Thanh nên không quan tâm đến con cờ trong tay Vi Thanh.
Vạn Nhất Thiên bỏ mặc quản gia, đi thẳng ra khỏi đại điện.
Vạn Hiên Ngang im lặng đi theo sau Vạn Nhất Thiên như một hộ vệ.
Đinh Sơn vẫn thoải mái ăn uống, bụng thì cười thầm: “Đồ ngu xuẩn, chỉ số thông minh thấp kém như vậy mà cũng mơ đấu với ta? Dù có tổ tông chống lưng thì sớm muộn gì ta cũng nuốt trọn Vạn Bảo Lâu, thống nhất thương minh!”
Đang suy nghĩ thì một người đàn ông tuấn tú bước vào.
Người này phong độ hơn người, nói:
– Nhất Thiên đại nhân bớt giận, xin mời ngồi lại, Lý Dật sẽ đến ngay thôi.
Vạn Nhất Thiên ngạc nhiên, nhìn kỹ người trước mặt rồi nghi ngờ hỏi:
– Tần Xuyên?
Tần Xuyên gật đầu:
– Chính là tại hạ.
Vạn Hiên Ngang trầm ngâm:
– Tu hội lần này là ý của Thánh Vực?
Tần Xuyên lắc đầu:
– Không phải Thánh Vực chủ đạo, ta cũng chỉ nhận lời mời đến tham gia.
Vạn Nhất Thiên sa sầm mặt, hừ lạnh:
– Không phải Thánh Vực chủ đạo thì hắn không có tư cách lên mặt với ta!
Tần Xuyên thở dài:
– Lý Dật huynh cũng bất đắc dĩ thôi, đang tu luyện thì bị tẩu hỏa nhập ma nên phải bế quan.
Vạn Hiên Ngang nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:
– Nếu vậy thì chúng ta không có gì để trách, chuyện tu luyện vốn khó tránh khỏi rủi ro.
Vạn Hiên Ngang đã nói vậy, Vạn Nhất Thiên không dám phản đối, hừ một tiếng rồi quay người ngồi xuống.
Các tỳ nữ xinh đẹp nhanh chóng sắp xếp lại ghế cho Vạn Nhất Thiên, thay đổi đồ ăn và rượu ngon.
Tần Xuyên bước vào đại điện, mỉm cười gật đầu chào Đinh Sơn.Hai người nhìn nhau cười, không ai biết mối quan hệ cha con giữa họ, như vậy càng dễ hành sự hơn.
Tần Xuyên ngồi xuống, không khí yên tĩnh trong điện biến mất, trở nên ồn ào, náo nhiệt.
Không lâu sau, một người đàn ông từ bên ngoài đi vào, tiến đến trước đại điện, lớn tiếng thông báo:
– Các vị, thành chủ đại nhân đã xuất quan, đang tắm rửa, sẽ đến gặp mọi người ngay!
Người này sắc mặt bình tĩnh, không biểu lộ cảm xúc, trông có vẻ chân chất nhưng tu vi không hề thấp.
– Ngươi là…
Nhiều người ngạc nhiên nhìn người đàn ông.
Tần Xuyên kinh ngạc kêu lên:
– Ngươi là Đường Tâm lão đệ?
Cơ mặt người đàn ông co giật, gã quay người lại, cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng trông càng khó coi hơn.
Gã nhếch môi:
– Ha ha ha! Không ngờ Tần Xuyên huynh còn nhớ đến tại hạ, đúng là ta.
Ồn ào!
Như chảo dầu sôi, không ngờ công tử Tứ Cực Môn năm xưa, đệ tử của Vũ Đế Đằng Quang, Đường Tâm, người từng có hy vọng kế thừa vị trí thành chủ Hồng Nguyệt, vẫn còn ở thành Hồng Nguyệt, hơn nữa lại đầu phục Lý Dật.
Nhớ năm đó Tứ Cực Môn rất hưng thịnh, không chỉ là thành viên chủ chốt của thương minh, môn chủ Đường Khánh còn nắm giữ thành Hồng Nguyệt, vô cùng quyền thế.
Đường Tâm cũng nhờ đó mà trở thành công tử được nhiều người ngưỡng mộ.Không ngờ vật đổi sao dời, bây giờ Đường Tâm lại thành ra thế này.
Nhiều người còn nhớ đến cuộc ly hôn chấn động thiên hạ năm đó, cảm thấy kinh hãi.
Cuộc ly hôn ấy đã thay đổi vận mệnh của Đường gia, của Tứ Cực Môn, của thành Hồng Nguyệt, thậm chí là cả cục diện thiên hạ đều vì một nhân vật oai phong lẫm liệt kia.
Vừa nghĩ đến người đó, mọi người đều nuốt nước miếng, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Đám người Đinh Sơn, Tần Xuyên, thậm chí là Vạn Bảo Lâu đều lộ vẻ mặt trầm trọng.
Đường Tâm thông báo xong, mọi người phản ứng rất nhanh.Gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đứng một bên chờ thành chủ thành Hồng Nguyệt đến.
Vài giây sau, một giọng nói sang sảng từ ngoài điện vọng vào:
– Xin lỗi vì đã để các vị đợi lâu!
Tiếp theo là một tràng cười lớn.
Mọi người còn chưa kịp định thần thì trên ghế chính của đại điện đã có một người đàn ông mặc cẩm y hoa phục ngồi, khuôn mặt thanh tú tuấn nhã nhưng mang vài nét yêu dị.
Đám người Đinh Sơn liếc mắt nhìn qua, thầm giật mình kinh ngạc.
Trước đây, theo thông tin tình báo của họ, thực lực của Lý Dật chỉ cỡ Vũ Đế cao giai, giờ xem xét thì bị một lực lượng nào đó che giấu, không thể điều tra.
Dù vậy, khí thế mà Lý Dật phát ra khiến mọi người cảm giác gã ít nhất cũng là một cường giả Thần Cảnh.
Lý Dật đắc ý ngồi trên ghế, hai tay đặt hai bên, khí thế của kẻ bề trên phát ra, cao giọng nói:
– Đa tạ các vị đã nể mặt, tại hạ vô cùng cảm kích.Để tỏ thành ý, ta đã cố ý chuẩn bị Huyết Trà thượng hạng nhất của thành Hồng Nguyệt để các vị thưởng thức.
Đường Tâm đứng một bên vỗ tay mấy cái.
Bốn hàng tỳ nữ xinh đẹp bưng Huyết Trà nóng hổi, cung kính dâng cho từng người.
Trong phút chốc, đại điện tràn ngập hương trà thơm ngát, người uống cảm thấy vui vẻ, thoải mái.
Tuy rằng Huyết Trà không có tác dụng tu luyện đối với phần lớn những người ở đây, nhưng ít nhất cũng giúp tinh thần sảng khoái, uống vào rất dễ chịu.
Lý Dật quan sát vẻ mặt của mọi người khi uống trà, khóe môi cong lên.
Nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm, vì Lý Dật chợt nhớ ra một chuyện.Lần đầu tiên đến thành Hồng Nguyệt, tại Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu, gã cũng được thưởng một ly Huyết Trà thượng phẩm, nhưng lại bị Lý Vân Tiêu uống sạch.
Với thân phận và địa vị hiện tại của Lý Dật, gã có thể tắm bằng Huyết Trà mỗi ngày, nhưng vẫn không bằng một ly trà ngày xưa.
Mỗi khi nhớ đến đây, lòng Lý Dật lại bùng lên ngọn lửa giận dữ, hận không thể băm thây Lý Vân Tiêu ra thành trăm mảnh.
May mà giữa Lý Dật và Lý Vân Tiêu đã có nhiều ân oán, gã cũng không cảm thấy bứt rứt khi thêm một chuyện nữa.
Chờ mọi người uống trà xong, Lý Dật cười hỏi:
– Các vị thấy trà thế nào?
– Trà ngon, trà ngon.
Mọi người đều khen ngợi.
Đột nhiên một giọng nói không hài hòa vang lên:
– Trà thì ngon thật, nhưng không còn uống ra được vị của thành Hồng Nguyệt nữa.
Mọi người liếc mắt nhìn sang Vạn Nhất Thiên, chính gã là người vừa nói câu đó.
Lý Dật nheo mắt, lạnh lùng nhìn:
– Ồ? Dám hỏi Nhất Thiên đại nhân, vị của thành Hồng Nguyệt là vị gì?
Vạn Nhất Thiên không hề sợ Lý Dật, gã cười khẩy:
– Vị của thành Hồng Nguyệt ngày xưa là sự phóng khoáng mà không mất đi khí phách, phẩm vị, có phong thái vương giả trong trà.Huyết Trà bây giờ chỉ còn lại màu và mùi.Thậm chí mùi cũng đã thay đổi, lẫn vào vài thứ kỳ dị.
Lý Dật sắc mặt khó coi:
– Ồ? Không biết là có thứ kỳ dị gì? Hay là đầu lưỡi của Nhất Thiên đại nhân có vấn đề?
