Chương 2831 Thiên Minh chi chiến (7)

🎧 Đang phát: Chương 2831

Tiểu Hồng nói:
– Thật sao? Nhưng ta không thể quay đầu lại được nữa rồi.
– Cái gì?
Lý Vân Tiêu giật mình, một cảm giác nguy hiểm ập đến.
Ánh mắt Tiểu Hồng lóe lên tia sáng kỳ dị, khuôn mặt dường như biến dạng.
Tay trái nàng bắt ấn, đánh thẳng vào ngực Lý Vân Tiêu, một giọng nói trầm ổn lẫn the thé vang lên:
– Nếu anh không chịu giao Ma Thạch, em đành phải tự mình lấy thôi.
– Không thể nào!
Ngay khi ra tay, mặt Tiểu Hồng thoáng vặn vẹo, giọng nói trong trẻo thốt ra, như thể có hai linh hồn đang giằng xé.
– Không có gì là không thể! Ngươi không thể quay đầu lại được nữa rồi, giết hắn đi!
Giọng the thé vang lên, ánh mắt Tiểu Hồng trở nên bi thương.
Lý Vân Tiêu hoảng hốt, hắn chắc chắn cả hai giọng nói đều là của Tiểu Hồng, chỉ là hai chấp niệm đang đấu tranh.
Cuối cùng, chấp niệm the thé chiếm ưu thế, ánh mắt tràn ngập sát ý, chưởng đánh tới như vũ bão.
– Sức mạnh này…
Lý Vân Tiêu kinh hãi, chưởng này ẩn chứa Ma Khí vô biên, uy lực không kém gì một kích của Đế Dạ.
Trong đầu hắn suy nghĩ rất nhanh, dường như hiểu ra nhiều điều.
Tại sao Đế Dạ lại thất bại khi tranh đoạt thân xác Nghê Hồng, hóa ra Tiểu Hồng có hai chấp niệm, một mạnh một yếu, Đế Dạ thua là vì chấp niệm mạnh mẽ kia!
Có lẽ năm xưa Hồng Thạch chi linh chỉ có một thần niệm, sau khi thu nạp Nghê Thạch mới sinh ra thêm một đạo nữa.
Nếu Đế Dạ có thể vận dụng thân xác Nghê Hồng, thì Nghê Hồng cũng có thể mượn lực Đế Dạ, cảm giác kinh khủng kia chỉ còn cách hắn vài tấc.
Không còn thời gian để suy nghĩ, từng lỗ chân lông trên người hắn mở ra.
Trước chưởng kinh khủng kia, Ma Khí vô biên tự động tuôn ra, ngưng tụ thành áo giáp bảo vệ.
Ầm!
Nhưng vô dụng, Ma Thiên khải vỡ tan ngay lập tức.
Lý Vân Tiêu kinh hãi, không kịp nữa rồi, trực tiếp tung ra một chiêu Kim Cương Quyền.
Thình thịch!
Quyền kình tan nát trước chưởng kia, cả cánh tay phát sáng rực rỡ, như lưỡi dao sắc bén cắt qua kim loại.Da thịt trên cánh tay cuộn lên như sóng nước, xương cốt bên trong vỡ vụn, máu tươi chảy xuống.
Khóe miệng Tiểu Hồng nở một nụ cười nhạt, chưởng tiếp tục đánh xuống:
– Tạm biệt, anh trai.Em sẽ mãi nhớ về anh.
Hóa Tu và Nhuận Lung bên cạnh kinh hãi tột độ, bị đẩy lùi hàng trăm trượng bởi luồng sức mạnh khủng khiếp kia.
Mạc Tiểu Xuyên và Hách Liên Thiếu Hoàng cũng hoảng sợ, không thể đến gần vì quyền phong.
Đột nhiên, mười hai đạo kim quang từ ngực Lý Vân Tiêu bay ra, kết thành một mạng lưới vàng trước mặt, như một tinh vân bằng vật chất.
Ầm ầm!
Chưởng đánh vào kết giới, kim quang rung chuyển dữ dội.
– Cái gì?
Cả hai cùng kinh hô, sắc mặt đại biến.
Đồng tử của Lý Vân Tiêu co lại, tìm thấy đường sống trong cõi chết, kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Hắn không nương tay, lập tức rút tay phải về, năm ngón tay chụp xuống, Đâu Suất Thiên Phong xoay tròn, lao tới trước mặt!
Ầm ùng!
Đâu Suất Thiên Phong không ngừng xoay chuyển, cả không gian quay cuồng như chong chóng.
Tiểu Hồng biết chiêu này lợi hại, thu chưởng lại, lùi nhanh về phía sau trăm trượng, lơ lửng trên không.
Pháp tắc hư quang trở lại cơ thể Lý Vân Tiêu, nhưng sức mạnh đã giảm đi, một cảm giác xấu lan tỏa trong lòng, dường như từ không gian xa xôi, khí tức của Ma Chủ đang truyền đến.
Biến cố kinh thiên động địa khiến tất cả mọi người kinh hãi.
Sắc mặt đám người Linh Mục Địch đại biến, sau khi đánh lui cường địch liền bay trở về bên cạnh Lý Vân Tiêu.
Người Thiên Minh thì sĩ khí tăng vọt, gào thét xông lên.
Ánh mắt Tiểu Hồng lạnh lẽo:
– Tất cả dừng tay.
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng có một sức mạnh khó cưỡng, thành viên Thiên Minh nhất thời dừng lại, kinh ngạc nhìn Tiểu Hồng, không hiểu sao lại nghe theo lời nàng, cũng không hiểu sao khí thế của nàng lại thay đổi lớn như vậy.
Ngay cả Cảnh Thất và Ân Trì cũng kinh hãi, vội vàng bay đến bên cạnh Tiểu Hồng.
Ân Trì kinh ngạc:
– Tiểu Hồng, ngươi…
Tiểu Hồng chắp tay sau lưng, khóe miệng nở một nụ cười nhạt:
– Ân Trì, Cảnh Thất, hai ngươi không biết Bổn Tọa sao?
Hai người chấn động, lộ vẻ khó tin.
Ân Trì thất thanh:
– Ngươi, ngươi…
Cảnh Thất biến sắc, dù trong lòng cực kỳ chấn động, nhưng vẫn tin chắc, lập tức chắp tay, cung kính nói:
– Bái kiến Thiên Nhân đại nhân!
Xì!
Vô số tiếng hít không khí vang lên, không chỉ thành viên Thiên Minh, mà ngay cả đám người Lý Vân Tiêu cũng kinh ngạc trợn mắt, đầu óc trống rỗng.
Tiểu Hồng là Thiên Nhân!
Dường như hiểu ra điều gì, Ân Trì vội vàng nói:
– Ân Trì bái kiến Thiên Nhân đại nhân!
Mọi người kinh ngạc, những thành viên Thiên Minh sau khi kinh hãi cũng phục hồi tinh thần, vội vàng bái lạy từ xa.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trắng bệch, khớp xương tay phải không ngừng vang lên, vận chuyển Nguyên Công, nhanh chóng khôi phục.
Mọi người trở nên vô cùng lo lắng, biết mình đang rơi vào nguy cơ lớn.
Tiểu Hồng lạnh lùng, chắp tay sau lưng:
– Chư vị vất vả rồi.
Mọi người nén kinh hãi, vội vàng nói:
– Không vất vả, đa tạ Thiên Nhân đại nhân quan tâm.
Ân Trì cười khổ:
– Thiên Nhân đại nhân giấu chúng ta thật kỹ.
Tiểu Hồng nói:
– Bổn Tọa hạ mình tham gia Vũ quyết, tự có thâm ý, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Ân Trì nói:
– Nói không thu hoạch được gì thì khiêm tốn quá, chẳng phải Thiên Nhân đại nhân đã lấy được Không Linh Diệu Thư sao?
Tiểu Hồng lấy ra một vật:
– Ngươi nói cái thứ bụi bặm này sao?
Mọi người câm nín, mắt muốn rớt ra ngoài, đó là chí bảo sánh ngang Bá Thiên Luyện Thể Quyết, vậy mà lại nói là thứ bụi bặm.
Ân Trì chật vật nuốt nước miếng, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Tử Anh Thiên Nhân, trước đây họ chưa từng thấy mặt, chỉ bị thực lực cường đại khuất phục, không ngờ lại là Tiểu Hồng, người mà họ thường xuyên ở bên cạnh.
Tiểu Hồng ném Không Linh Diệu Thư cho Ân Trì:
– Ngươi thích thì cứ cầm lấy, coi như thù lao cho ngươi làm việc trong thời gian qua.
Ân Trì mừng rỡ, vội vàng đón lấy:
– Đa tạ Thiên Nhân đại nhân!
Mọi người đỏ mắt, nhưng không dám nói gì thêm.
Tiểu Hồng nhìn về phía xa:
– Vân Tiêu ca ca, dù anh đã biết thân phận của em, nhưng vì tình xưa, em không muốn giết anh.Chỉ cần giao Ma Thạch ra, anh có thể đi.

☀️ 🌙