Đang phát: Chương 2832
Người của Thiên Minh đều ngạc nhiên.Họ vốn tưởng rằng Thiên Nhân giết Lý Vân Tiêu là vì Thánh Khí, hóa ra lại vì Ma Thạch.Lẽ nào Ma Thạch còn giá trị hơn cả Thánh Khí?
Ân Trì vội nói: “Thiên Nhân đại nhân, người này không thể để sống.Hôm nay chúng ta đã dồn hắn vào đường cùng, nhất định phải tiêu diệt hắn hoàn toàn.Nếu không, sau này hắn báo thù thì chúng ta khó mà đối phó được!”
Mọi người đều đồng tình.
Tiểu Hồng nói: “Vậy thì khó rồi.Anh thấy sao, anh trai? Thuộc hạ của em ai cũng muốn giết anh hết.”
Lý Vân Tiêu cười nhạo: “Không nói các vị là cường giả hàng đầu thì ít nhất cũng là người trưởng thành rồi chứ? Sao lại nghe theo một cô bé thế? Đúng là dòng dõi ẩn thế, càng ẩn càng phát đạt.”
Người của Thiên Minh ai nấy đều đỏ mặt, cúi đầu im lặng.
“Khì khì,” Tiểu Hồng cười nói, “Anh trai thật là xấu tính, sao lại muốn gây chia rẽ Thiên Minh chứ? Trên đời này chỉ có nắm đấm mới có tiếng nói, ai thèm quan tâm xuất thân? Anh cũng đâu có lớn tuổi gì mà vẫn có nhiều lão già theo anh lăn lộn đó thôi.”
Những người như Linh Mục Địch đều im lặng.
Lý Vân Tiêu thở dài: “Tiểu Hồng, năm xưa ở Đông Hải, muội đã liều mình giúp ta.Ta luôn ghi nhớ điều đó trong lòng và vô cùng cảm động.Bạn cũ ngày nào, giờ lại thành kẻ địch, ta thấy rất khó chịu.”
Tiểu Hồng cũng cảm khái: “Thế sự như cờ, ai đoán được chữ ngờ? Năm đó ở Hải Thiên trấn, anh trai không tiếc đối đầu với cả Đông Hải để bảo vệ em, Tiểu Hồng cũng cảm thấy ấm áp lắm.Sau này Đế Dạ cướp thân xác em, kết quả lại thành ra em được lợi.Thiên đạo thật kỳ diệu.”
Lý Vân Tiêu nói: “Tiểu Hồng, dù tính cách của muội bây giờ thế nào đi nữa thì ta vẫn rất vui vì muội không bị Đế Dạ khống chế mà còn trưởng thành hơn.”
Tiểu Hồng mỉm cười: “Tiểu Hồng cũng rất vui vì được đứng ở đây, giãi bày tâm sự với anh.Chỉ tiếc là chúng ta không cùng chí hướng.Nếu anh trai chịu dâng Ma Thạch ra, đồng thời gia nhập Thiên Minh, Tiểu Hồng nguyện ý cho anh làm Phó Minh Chủ.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt người của Thiên Minh đều thay đổi.
Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt Cảnh Thất và Ân Trì, họ không hài lòng chút nào.
Lý Vân Tiêu nói: “Đúng như muội vừa nói, chúng ta không cùng chí hướng.”
Tiểu Hồng nói: “Thật đáng tiếc.Cũng chỉ vì anh cố chấp mà bao nhiêu bạn bè phải chịu chết theo anh.”
Xa Vưu nãy giờ vẫn đang điều tức dưỡng thương, cuối cùng không nhịn được mà chửi: “Chết mả nhà cô! Lắm lời làm gì? Muốn đánh thì đánh luôn đi, ai chết ai sống còn chưa biết!”
Mọi người đều kiên định, quyết một trận tử chiến, không hề sợ hãi.
Lý Vân Tiêu nhíu mày nói: “Tiểu Hồng, mục đích của muội chỉ là Ma Thạch.Để tránh làm tổn hại người vô tội, chi bằng ta đánh cược một ván.”
Tiểu Hồng hỏi: “Đánh cược thế nào?”
Ân Trì vội nói: “Thiên Nhân đại nhân, ngàn vạn lần đừng nghe hắn.Lúc này hắn sẽ tìm mọi cách để lừa gạt đại nhân, hòng tìm đường sống.Hiện tại chúng ta đang chiếm ưu thế, phải thừa thắng tiêu diệt bọn chúng mới phải.”
Tiểu Hồng lạnh lùng nói: “Ngươi coi ta dễ bị lừa vậy sao?”
Ân Trì nhất thời không dám nói gì nữa.
Lý Vân Tiêu cười lạnh: “Chiếm ưu thế? Ân Trì đại nhân tự tin quá nhỉ.Mọi người nghe kỹ đây, nếu lát nữa đánh nhau, cứ bỏ qua hết, dốc toàn lực giết Ân Trì đại nhân cho ta!”
“Vâng!”
Mọi người đồng thanh hô lớn, sát khí bùng nổ, hung tợn nhìn chằm chằm Ân Trì.
Ân Trì càng thêm hoảng sợ, mặt mày trắng bệch.
Nếu đám người này thật sự liều mạng giết mình thì có lẽ mình phải bỏ mạng ở đây mất.Hắn vừa bực bội vừa ấm ức, không dám hé răng nửa lời.
“Khì khì, anh trai thật biết dọa người.” Tiểu Hồng cười nói, “Anh nói nội dung đánh cược đi.”
Lý Vân Tiêu nói: “Đơn giản thôi, dùng vũ quyết để định.Mỗi bên cử bảy người lên so tài, bên nào thắng bốn trận thì bên đó thắng.Nếu các ngươi thắng, ta sẽ giao Ma Thạch, đồng thời gia nhập Thiên Minh.Còn nếu ta thắng thì mọi người giải tán, ai về nhà nấy.”
Những người như Linh Mục Địch thầm khen hay, bên mình cử bảy người, muốn thắng bốn trận thì khả năng thắng rất cao.
“Khì khì, anh trai bắt nạt người quá đó.” Tiểu Hồng cười nói, “Mấy người bạn của anh, có mấy người không biết làm bằng cái gì mà đánh kiểu gì cũng không chết.Anh trai đang gài bẫy em đó à.”
Lý Vân Tiêu hỏi: “Vậy theo muội thì phải làm sao?”
Tiểu Hồng đáp: “Đơn giản thôi, đấu một chọi một.Các anh cử một người ra đấu với em.”
Lý Vân Tiêu toát mồ hôi hột: “Đây đâu phải chuyện riêng của hai người mà là chuyện giữa hai phe, sao có thể một đấu một được? Ít nhất cũng phải năm đấu năm chứ.”
Tiểu Hồng nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nói: “Phiền phức quá.Vậy ba đấu ba đi, thắng hai là được.”
Đồng tử của Lý Vân Tiêu hơi co lại.Nếu trực tiếp đối đầu với Tiểu Hồng thì mình không có phần thắng.Nếu ba đấu ba, đối phương chắc chắn sẽ phái Cảnh Thất và Ân Trì lên, mình vẫn có cơ hội thắng.
Nhưng mà…
Hắn cau mày hỏi: “Cảnh Thất lên trận có mang theo thi khôi không?”
Cảnh Thất cười lạnh: “Đương nhiên phải mang rồi.Thần Sát Thi Khôi này sớm đã tâm ý tương thông với ta.Cũng giống như khôi lỗi của Mục gia, người Mục gia lên trận mà không mang theo khôi lỗi thì sao?”
Lý Vân Tiêu gật đầu: “Được, vậy thì ba đấu ba đi.”
Cảnh Thất hơi sững sờ, hắn cứ tưởng đối phương sẽ phản đối, ai ngờ lại sảng khoái đồng ý.
Ngay cả Tiểu Hồng cũng ngạc nhiên, nàng xác nhận lại: “Cảnh Thất và Thi Khôi từ trước đến nay vẫn luôn kề vai chiến đấu, chỉ được tính là một người thôi đó.”
Lý Vân Tiêu nói: “Ta hiểu rồi, bắt đầu đi.”
Tiểu Hồng nhíu mày, liếc nhìn hai người bọn họ rồi hỏi: “Ai lên trước?”
Cảnh Thất lập tức đứng dậy: “Ta đi trước.”
Thần Sát Thi Khôi cũng xuất hiện phía sau hắn.Cả hai cùng bước lên phía trước.Cảnh Thất cười lạnh: “Ai ra đánh với ta?”
Linh Mục Địch bước ra: “Ta.”
Trong lòng Cảnh Thất chùng xuống.Người này không sợ Cưu Sa Huyền Vũ của hắn, đúng là có chút khó nhằn.Nhưng chỉ cần có đủ thời gian thì việc áp chế đối phương vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Linh Mục Địch ngoắc tay một cái, “Bòooo” một tiếng, Tuần Thiên Đấu Ngưu cũng đi tới.Hắn nói: “Đây là tọa kỵ của ta.”
Thành viên Thiên Minh: “…”
Cảnh Thất nổi giận: “Con trâu này rõ ràng là khôi lỗi, sao lại bảo là tọa kỵ!”
Linh Mục Địch nói: “Khôi lỗi này là tọa kỵ của ta, đúng vậy.Dù có là khôi lỗi thì sao? Ngươi được mang thi sát, ta không được mang khôi lỗi à?”
Sắc mặt tất cả thành viên Thiên Minh đều thay đổi.
Ánh mắt Tiểu Hồng đảo qua Hồ Lô Tiểu Kim Cương, Ngạc Ngư, Huyền Lôi Kinh Vân Hống, dường như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi.
