Đang phát: Chương 1830
– Kiếm Hạp? Ngươi muốn biến ta thành cái thứ gì thế này?
Mạc Tiểu Xuyên kinh hãi, ra sức giãy giụa nhưng phát hiện một sức mạnh vô hình trói chặt lấy hắn, không thể nào nhúc nhích.Hắn hoảng loạn, hét lớn:
– Ta không muốn, ta không muốn làm Kiếm Hạp, ta không muốn chết!
– Hắc hắc, giờ hối hận đã muộn rồi.
Thanh âm kia cười nham hiểm:
– Từ giờ phút này trở đi, sinh tử của ngươi không do ta quyết định mà là do chính ngươi.Nếu ngươi có ý chí của kẻ mạnh thì có thể sống sót dưới lưỡi Sáng Thế Chi Đao này, còn không thì ngươi chỉ là một cái xác chết vô danh ở Tuyệt Thần Động này thôi.
– A!
Mạc Tiểu Xuyên kêu lên khi con dao găm nhỏ đâm thẳng vào da thịt, cắt lên xương cốt hắn một cách tàn nhẫn.
Bóng đen kia dường như rất thích thú với việc hành hạ hắn.Nghe tiếng kêu thảm thiết, hắn cười khoái trá và xoắn mạnh con dao găm trên khớp xương của Mạc Tiểu Xuyên.
Mồ hôi lạnh túa ra khắp người vì đau đớn tột cùng, Mạc Tiểu Xuyên gần như ngất đi.
Thanh âm kia nhẹ nhàng nói:
– Yên tâm đi, ta đã dùng thuật giữ cho ngươi tỉnh táo.Dưới loại đau đớn này, ngươi sẽ chỉ càng thêm tỉnh táo cho đến khi không chịu nổi nữa mà ngất đi thôi.
– Cái gì?
Mạc Tiểu Xuyên hoa mắt, đau đớn dữ dội truyền đến từ sâu bên trong cơ thể khiến hắn không thể nói nên lời, chỉ có thể mặc cho con dao nhỏ cắt xẻo thân thể mình, lắng nghe tiếng cười điên cuồng của bóng đen kia.
– Trở thành kẻ mạnh không hề dễ dàng, đặc biệt với một kẻ có tài năng bình thường như ngươi.Thử thách lớn nhất không chỉ là thiên phú mà còn là ý chí của kẻ mạnh.
Bóng đen vừa băm xương hắn vừa nói:
– Ở cái Thiên Võ Giới này, tâm lớn bao nhiêu thì thế giới sẽ rộng lớn bấy nhiêu.Những kẻ chết trước đây đều vì tâm của bọn hắn không đủ lớn, không đủ để ta hài lòng, nên chúng đã chết.
– Nếu ngươi không làm ta hài lòng thì ngươi cũng sẽ chết, hắc hắc.
Thanh âm kia cười rồi chán nản nói:
– Chỉ là trong động này lại có thêm một bộ xương trắng nữa thôi, mà thời gian của ta cũng không còn nhiều…
Những lời này lọt vào tai Mạc Tiểu Xuyên nhưng hắn không thể suy nghĩ gì được, chỉ cảm thấy đau đớn thấu xương.
Thời gian trôi qua, từng giây từng phút, như dài dằng dặc cả thế kỷ.
Tiếng kêu thảm thiết của Mạc Tiểu Xuyên ngày càng nhỏ dần, cổ họng sớm đã rướm máu.Chỉ cần khẽ động cũng đau đớn kịch liệt, nhưng hắn vẫn cố phát ra những tiếng rên rỉ.
– Không tệ, không tệ.
Thanh âm kia cười:
– Ngươi vẫn chưa chết, thật sự vượt quá dự đoán của ta.Ta đã hoàn toàn cải tạo thân thể ngươi một lần rồi.
Mạc Tiểu Xuyên thở hổn hển, không biết đối phương đã làm gì mình, chỉ biết xương cốt toàn thân đều bị nghiền nát.Nhưng trong lòng hắn lại vô cùng mừng rỡ, đứt quãng nói:
– Ta, ta, ta qua, qua được, khảo, khảo nghiệm rồi sao?
Mỗi một chữ thốt ra đều đau nhức thấu tim, cổ họng như muốn nổ tung.
Thanh âm kia cười nói:
– Hắc hắc, mới qua được cửa thứ nhất thôi, đập nát toàn thân ngươi một lần.Phía sau còn tám cửa nữa, còn phải đập nát tám lần nữa, mà mỗi lần thống khổ sẽ tăng lên gấp bội.
Mạc Tiểu Xuyên: “…”
– Ha ha.
Thanh âm kia cười ha hả:
– Đừng nản chí, ngươi đã làm tốt hơn rất nhiều kẻ khác rồi, ta rất coi trọng ngươi!
Một tia sáng lạnh lóe lên trong bóng đêm, con dao găm lại đâm xuống.
Lần này không biết đã qua bao lâu, như mấy thế kỷ, như vũ trụ đã trải qua một kỷ nguyên.
Thống khổ thể xác khiến trái tim non nớt của Mạc Tiểu Xuyên dần dần chết lặng.Cả người không còn cảm giác đau đớn, vô hồn mở to mắt nhìn bóng tối vô tận.
Cảm giác sống không bằng chết này dường như dần rời xa, không còn quá đau đớn nữa.
Rất lâu sau, một tiếng kêu kinh ngạc vang lên.
Trong thanh âm kia pha lẫn sự mừng rỡ run rẩy, nhưng lại cố gắng kiềm chế cảm xúc.
– Ồ, ngươi vẫn chưa chết sao?
Mạc Tiểu Xuyên chỉ kinh ngạc nhìn bóng tối vô tận.Dù thân thể còn sống nhưng trái tim đã chết gần hết.
– Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ta cũng đợi được người có thể trở thành Kiếm Hạp.
Trong thanh âm kia chứa đựng niềm vui sướng và cảm khái vô tận.Trong bóng tối, một đôi đồng tử màu tím dần hiện ra, sáng như lưu ly, tươi tắn và trong suốt.
– Ta sẽ phong ấn ký ức đau khổ này của ngươi.Đến một ngày ngươi nhớ lại, ngươi sẽ hiểu vì sao ta lại làm như vậy.
– Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Kiếm Hạp của thanh Thiên Tru Đãng Ma Kiếm độc nhất vô nhị.Về phần là nô hay chủ, thì phải xem vào chính ngươi.
Sau khi dứt lời, đạo thanh âm kia biến mất trong động.
Mạc Tiểu Xuyên không nhớ rõ mình đã ra khỏi Tuyệt Thần Động như thế nào, chỉ biết lúc đi ra đã quên hết mọi chuyện bên trong.
Giờ phút này, trong biển cả, tất cả ký ức phủ đầy bụi được khơi lại, đau đớn trong đầu dần tan biến.
Đồng tử Mạc Tiểu Xuyên co rút lại, dần dần nhớ lại chín lần bị nghiền xương ép tủy.
Mặt hắn trắng bệch, cả người run rẩy dưới đáy biển.
Một thanh âm như ác mộng cười trong đầu hắn:
– Hắc hắc, cuối cùng cũng nhớ ra ta rồi sao?
Trên mặt biển, sau khi Bạc Vũ Kình đoạt được Thiên Tru Đãng Ma Kiếm, hai mắt hắn lộ vẻ hưng phấn cực độ, trên mặt nở một nụ cười kỳ dị.
Tay trái hắn liên tục đánh ra các loại pháp quyết, trên thân kiếm tỏa ra từng đạo hào quang.Kiếm quang bay lả tả, vô số Kiếm Chi Quy Tắc ngưng tụ lại, tạo thành kiếm vân quanh thân hắn.
Bắc Minh Thiên Lộc ở phía xa, sau một chiêu Bát khổ kiếm thức thì nguyên lực cũng đã giảm mạnh.Dù bị mọi người vây công, ngoại trừ Tân Thần còn có thể chống lại hắn, những người còn lại chỉ như ruồi muỗi, một chiêu là tan tác.
Sáu con Thâm Hải Cự Thú cách đó không xa cũng đã hết sợ hãi, bắt đầu phun hắc mang.
“Ầm ầm”
Những hắc mang này rất mạnh, lại phong tỏa không gian khiến không ai có thể trốn thoát.
– Đáng chết, sáu con súc sinh không lông này thật sự là mối họa lớn!
Bắc Minh Thiên Lộc giận dữ.Bốn kiện huyền khí tuy vẫn tỏa ra sức mạnh nhưng hắn cảm nhận rõ ràng chúng đang suy yếu dần.Nếu cứ để những hắc mang kia liên tục đánh xuống thì sớm muộn gì hắn cũng chết ở biển này.
Kiếm thế hắn ngưng tụ, một bình chướng tách ra trên người.
