Đang phát: Chương 1829
Hắn tức giận nói:
– Ngươi là ai, mà trốn trong bóng tối khoe khoang? Thực lực của tổ phụ, dù là bảy vị tông chủ lớn cũng chưa chắc dám nói chắc thắng được.
– Ha ha.
Giọng nói kia có vẻ buồn cười, bật cười ha hả, nói:
– Ta khoe khoang ư? Không phải ta coi thường Mạc Hàng Phi, mà ngay cả gã áo trắng ngoài động kia, hắn cũng chưa chắc thắng nổi.
Mạc Tiểu Xuyên im lặng.Trước kia, Cổ Phi Dương từng giao chiến với tổ phụ, tuy rằng chỉ đấu hai chiêu, dường như bất phân thắng bại, nhưng theo lời tổ phụ thì Cổ Phi Dương có phần nhỉnh hơn.
– Sao hả, ta nói trúng rồi à?
Giọng nói kia lộ vẻ trêu chọc.
Mạc Tiểu Xuyên trầm mặc đáp:
– Người đó quả thật rất mạnh, hắn là sư phụ ta.
– Cái gì?
Giọng nói kia kinh ngạc, lắp bắp hỏi:
– Nếu ngươi đã có một sư phụ mạnh như vậy, vì sao còn muốn đến Tuyệt Thần Động?
– Chẳng phải đã nói rồi sao? Vì ta muốn trở nên mạnh mẽ, muốn trở thành cường giả tuyệt đỉnh như cha ta, sư phụ ta, và cả tổ phụ nữa.
Mạc Tiểu Xuyên bực bội nói:
– Sư phụ bảo nếu không vượt qua được khảo nghiệm ở Tuyệt Thần Động thì sẽ không nhận ta làm đồ đệ.
Bốn phía đột nhiên tĩnh lặng, một màu đen thăm thẳm.
Mạc Tiểu Xuyên chợt thấy sợ hãi, lớn tiếng nói:
– Này, ngươi ở đâu? Lên tiếng đi.
Giọng nói kia vẫn im bặt.
Tim Mạc Tiểu Xuyên đập thình thịch, càng lúc càng sợ, không biết phải làm sao.
Tiếp tục đi về phía trước, dường như không có điểm dừng.
Rút lui ư? Hắn không nhớ mình đã đi được bao xa rồi, trời mới biết đến bao giờ mới thoát ra được.
Đường cùng, sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, hắn vẫn quyết định tiếp tục tiến lên.
– Để trở nên mạnh mẽ, ngươi sẵn sàng trả giá thế nào?
Giọng nói kia như từ địa ngục vọng lên, khiến Mạc Tiểu Xuyên giật mình.
Mạc Tiểu Xuyên tức giận nói:
– Ngươi đừng dọa ta được không?
Giọng nói kia im lặng, dường như chờ đợi câu trả lời của hắn.
Mạc Tiểu Xuyên lấy hết can đảm, lớn tiếng nói:
– Cái giá ta sẵn sàng trả là bất cứ giá nào!
– Ồ?
Giọng nói kia có vẻ hứng thú, cười nói:
– Ngươi còn nhỏ tuổi, sao hiểu được ý nghĩa của “bất cứ giá nào”?
– Ta hiểu!
Mạc Tiểu Xuyên khẳng khái đáp:
– Dù phải chết ta cũng không tiếc.
Giọng nói kia lại im lặng, dường như đang suy tư, rồi cất giọng tán thưởng:
– Tuổi còn nhỏ mà đã có giác ngộ về cái chết, không tệ, không tệ.
Mạc Tiểu Xuyên lớn tiếng nói:
– Rốt cuộc khảo nghiệm trong động này là gì? Mau đưa ra khảo nghiệm đi.
– Ha ha.
Giọng nói kia cười nói:
– Nếu khảo nghiệm là thống khổ gấp trăm ngàn lần cái chết, ngươi có chịu không?
– Ta chịu.
Mạc Tiểu Xuyên quả quyết đáp.
Giọng nói kia cười:
– Trẻ con vô tri thì biết gì về thống khổ hơn cái chết.
– Ta biết.
Mạc Tiểu Xuyên trở nên nghiêm túc, vẻ mặt trang trọng nói:
– Ta biết cái gì là thống khổ hơn cả chết.Là làm con trai mà không thể báo thù cho cha, vì võ đạo tầm thường, không thể điều tra rõ cái chết của cha, bị người ta khi dễ nhục mạ, không thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, bảo hộ những điều mình trân trọng.Ta cảm thấy những điều đó còn khó chịu hơn cả chết.
Vẻ mặt non nớt của hắn lộ ra sự chín chắn và u sầu không hề tương xứng với tuổi tác.
Giọng nói kia dường như ngây người, nhất thời không nói nên lời.
Mạc Tiểu Xuyên tiếp tục nói:
– Nếu cứ tầm thường như vậy, không thể trở thành cường giả tuyệt đỉnh, thì ta thà chết trong Tuyệt Thần Động, giống như vô số tiền bối trước kia.Như vậy, ta còn thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Sau khi nói ra những lời này, Mạc Tiểu Xuyên đột nhiên cảm thấy động này cũng không có gì đáng sợ.
Mình ngay cả chết cũng không sợ, thì còn sợ gì nữa?
Sợ trở nên tầm thường, sợ cả đời không ngóc đầu lên được, sợ vĩnh viễn chỉ có thể ngước nhìn những bóng hình trên cao kia.
– Xin hãy đưa ra khảo nghiệm.
Mạc Tiểu Xuyên đột nhiên lớn tiếng nói, vẻ mặt kiên quyết.
Giọng nói kia vẫn im lặng, trong động yên tĩnh lạ thường.
Nhưng Mạc Tiểu Xuyên không hề sợ hãi, hắn biết giọng nói kia vẫn ở ngay bên cạnh mình.
Quả nhiên, một lúc sau, giọng nói kia lại chậm rãi vang lên, nhưng đã trở nên nghiêm nghị, nặng nề:
– Thiên phú của ngươi tuy không phải quá kém cỏi, nhưng cũng thuộc loại kém…
Mạc Tiểu Xuyên nói:
– …, Ta biết, ta sẽ cố gắng, trả giá gấp trăm lần người khác.Người khác tu luyện một canh giờ, ta sẽ tu luyện một trăm canh giờ, người khác chém một kiếm, ta sẽ chém một trăm kiếm.
Giọng nói kia lại im lặng, một lúc sau mới nói:
– Ngươi chắc chắn sẽ chịu được khảo nghiệm chứ?
Mạc Tiểu Xuyên kiên định đáp:
– Ta đến đây chính là vì điều đó.
Giọng nói kia nói:
– Được thôi, dù sao nhiều năm như vậy rồi, cũng chưa có đứa trẻ nào như ngươi sống sót.Chuyện sắp tới sẽ rất thống khổ, rất thống khổ, ta sẽ đập nát xương cốt của ngươi từng chút một, cắt nhỏ cơ bắp và kinh mạch toàn thân, ngươi nên chuẩn bị tâm lý cho tốt.
Mạc Tiểu Xuyên hoảng sợ, giật mình nói:
– Ngươi, ngươi sao lại biến thái như vậy?
Giọng nói kia cười rộ lên quái dị, nói:
– Ha ha, giờ hối hận cũng muộn rồi, vì ta đã quyết định.
Mạc Tiểu Xuyên chỉ cảm thấy cả người choáng váng, rồi mất đi tri giác.
Khi tỉnh lại, hắn thấy mình nằm trên một phiến đá lạnh như băng, hàn khí tỏa ra khiến toàn thân hắn run rẩy.
Đột nhiên hắn hưng phấn kêu lên:
– Có phải ta đã vượt qua khảo nghiệm rồi không?
– Vượt qua?
Giọng nói kia cười mỉa mai:
– Còn chưa bắt đầu đâu, ta vẫn luôn chờ ngươi tỉnh lại đấy.Nhưng nhìn dáng vẻ của ngươi, đến chút hàn khí này cũng không chịu nổi, thì làm sao chịu được thống khổ nghiền xương nghiền thịt?
– Ta chịu được.
Mạc Tiểu Xuyên nghiến răng nói.
– Hắc hắc, tốt lắm, ta rất thích những kẻ cứng đầu như ngươi, như vậy ta có thể thoải mái dùng những biện pháp tàn độc nhất để tra tấn ngươi rồi.
Giọng nói kia cười quái dị, một bóng đen dần hiện ra trước phiến đá, chậm rãi tiến lại gần.
– Hắc hắc, khuôn mặt đẹp trai thế này, lát nữa khi đau đớn vặn vẹo sẽ trông như thế nào nhỉ?
Mạc Tiểu Xuyên “…”
Trong bóng tối, một tia hàn quang lóe lên, trong tay bóng đen dường như chứa một sức mạnh vô biên, Mạc Tiểu Xuyên mơ hồ thấy một con dao găm nhỏ xuất hiện trên người mình, chậm rãi vạch xuống.
Lưỡi dao lạnh lẽo khiến toàn thân hắn run rẩy, nhưng nhớ đến những lời kiên cường của mình lúc trước, hắn cố gắng nhẫn nhịn.
Bóng đen lạnh lùng nói:
– Ta sẽ dùng chuôi Sáng Thế Chi Đao này triệt để cải tạo thân thể ngươi thành Kiếm Hạp.
