Đang phát: Chương 1212
– Hô, có chút khó khăn, ngươi không sao chứ?
Lý Vân Tiêu thở dài, cười khổ hỏi Yêu Long.
Yêu Long tức giận nói:
– Khó khăn chút thôi ư? Ta thấy là suýt toi mạng ấy chứ, ở trong Giới Thần Bi còn thế này, nếu ra ngoài thì ngươi còn giữ được thần trí bao lâu?
Lý Vân Tiêu than thở:
– Phải chấp nhận rủi ro mới có thành quả chứ, dù ma khí nhập thể rất nguy hiểm, nhưng lợi ích thì khó tả lắm.Chân Ma khí đang ào ạt tràn vào đan điền ta, chắc sắp đột phá rồi.
Vừa dứt lời, hào quang đã bùng lên quanh người hắn, dấu hiệu của việc đột phá Vũ Tôn.Lúc thu Chân Long chi lệ, nhờ Khô Lâu giúp mà hắn phá Nhị Tinh, giờ mới nửa tháng đã lên Tứ Tinh Vũ Tôn, hơn nữa ma khí này còn liên tục tràn vào, tẩy rửa thân thể hắn, tăng trưởng sức mạnh một cách chóng mặt.
Yêu Long hừ lạnh:
– Cái giá phải trả quá đắt, lợi ích chẳng bù nổi đâu.
– Ồn ào quá, im đi được không?
Trong khoảnh khắc thăng cấp, mặt Lý Vân Tiêu lại trở nên dữ tợn, hoa văn dày đặc lan đến tận mi tâm rồi bị chặn lại, không thể xâm nhập thêm.Hắn trừng mắt quát Yêu Long:
– Lải nhải nữa ta luyện hóa ngươi luôn đấy.
Yêu Long giật mình.Lý Vân Tiêu giờ tuy vẫn còn tỉnh táo, nhưng trong mắt đã ánh lên vẻ hung tợn, dường như bị ma khí ảnh hưởng mà trở nên nóng nảy.Ánh sáng minh nguyệt trên người hắn cũng đang mờ dần.
Bỗng một nguồn sức mạnh từ trên trời giáng xuống, một bóng người đáp xuống, ngồi xếp bằng trước mặt Lý Vân Tiêu, ân cần nói:
– Tập trung tinh thần.
Lý Vân Tiêu chấn động.Người đến là Lạc Vân Thường, hương thơm thoang thoảng dễ chịu.Nàng vận Cửu Dương chân quyết, lập tức hòa cùng Minh Nguyệt thân của Lý Vân Tiêu, dần dần áp chế luồng khí tức hung bạo kia.
Đông Hải Nguyệt Minh Châu vẫn lơ lửng trên đầu Lý Vân Tiêu, nhưng sức mạnh ngày càng yếu, có thể tắt bất cứ lúc nào.
Lạc Vân Thường giờ được bao phủ trong ánh hồng, như ráng bình minh, hòa cùng thần quang Minh Nguyệt của Lý Vân Tiêu.
Yêu Long kinh ngạc, trước giờ hắn không để ý đến tu vi của Lạc Vân Thường, giờ nhìn lại đã là Vũ Tôn rồi.
Cửu Dương thần thể của Lạc Vân Thường vừa xuất hiện, ánh sáng minh nguyệt trong người Lý Vân Tiêu lập tức bùng phát, áp chế lệ khí, giữ cho lòng hắn thanh tỉnh.
Lý Vân Tiêu giật mình, cảm nhận được sự thay đổi trong tính cách mình, lập tức nhắm mắt, bắt đầu song tu với Lạc Vân Thường.
Ánh sáng hai thần thể hòa quyện vào nhau, dần dần tạo thành một luồng khí tức an lành lan tỏa xung quanh.Yêu Long ngẩn người rồi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Chân Ma khí đã bị áp chế.Nhưng dù sao vẫn là mầm họa lớn, hắn không khỏi tức giận trước tính cách mạo hiểm của Lý Vân Tiêu.
Tuy ở trong thần bi sẽ không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, nhưng Yêu Long vẫn hóa thành Long thân, bay lượn trên đầu hai người, lẳng lặng hộ pháp.Hơn nữa, luồng khí tức an lành hài hòa kia khiến hắn cũng cảm thấy vô cùng thoải mái, dần chìm vào trạng thái vong ngã.
Thời gian trôi qua, hai người tu luyện như vậy đã ba tháng.
Đến khi Lý Vân Tiêu bùng lên một đạo ánh sáng thăng cấp, đột phá Ngũ Tinh Vũ Tôn, mới tỉnh lại.
– A? Ngươi tỉnh rồi à.
Lạc Vân Thường khẽ kêu lên, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán, ân cần hỏi:
– Giờ thấy thế nào rồi?
Lý Vân Tiêu nhìn dáng vẻ quyến rũ của nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác khác lạ.
Lạc Vân Thường thấy hắn nhìn mình chằm chằm, mặt đỏ lên, hờn dỗi:
– Ta hỏi ngươi đó.
Nhưng trong lòng lại vui mừng, nhớ lại chuyện ngày đó, lại nghĩ đến sự lúng túng lần trước, nàng càng thêm e thẹn, mặt đỏ bừng.
Lý Vân Tiêu cười khổ:
– Ổn rồi, ta chỉ thấy lạ là ta đã đột phá một bậc, sao tu vi của ngươi không nhúc nhích gì vậy? Chẳng lẽ Cửu Dương thần thể sau khi lên Vũ Tôn thì mỗi lần thăng cấp đều khó khăn hơn sao?
Lúc này, sắc mặt Lạc Vân Thường mới dịu lại, lắc đầu:
– Nếu không đúng phương pháp thì sẽ như vậy.Ta nhớ sư tôn từng nói, Cửu Dương thần thể sau khi lên Vũ Tôn phải đến một nơi thì mới có thể mở ra cánh cửa phía sau.
– Ồ? Còn có chuyện như vậy? Ở đâu vậy?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi:
– Chỗ đó ở trong Thần Tiêu cung à?
Lạc Vân Thường cười:
– Thuộc địa bàn của Thần Tiêu cung, nhưng không ở trong Thần Tiêu cung.Tình hình cụ thể ta cũng không rõ lắm, đến đó rồi sẽ biết.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Nếu vậy thì đi rồi tính, ta đi với ngươi.
– A? Không cần đâu, ta tự đi được mà.
Dù trong lòng vui vẻ, nhưng Lạc Vân Thường vẫn kiên quyết từ chối, nghiêm mặt nói:
– Đây là bí mật nội bộ của Thần Tiêu cung, không tiện cho người ngoài biết.
Lý Vân Tiêu ngẩn người, nhưng thấy Lạc Vân Thường kiên quyết nên đành gật đầu:
– Vậy ngươi cẩn thận.Nơi này gần Truyền Tống Đại Trận đi Huyết Thần Cung, ta dẫn ngươi đi.
– Ừm.
Lạc Vân Thường khẽ đáp, giọng nhỏ như muỗi kêu.
– Ai, phiền phức tới rồi.
Yêu Long bỗng quái dị nói một tiếng, hóa thành một đạo hào quang biến mất.
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu lên, thấy một đạo hào quang trắng bay tới, hóa ra là Đinh Linh Nhi, má hơi ửng hồng:
– Hóa ra Vân Thường tỷ tỷ cũng ở đây ạ.
Lạc Vân Thường nhớ lại chuyện ngày đó bị Đinh Linh Nhi làm hỏng, không khỏi lúng túng, gò má đỏ bừng.
Bầu không khí vi diệu giữa ba người trở nên gượng gạo.
Đinh Linh Nhi quen với việc điều hòa bầu không khí trong thương hội, vội hỏi:
– Vân Thường tỷ tỷ, Vân thiếu, ta đến để chào tạm biệt mọi người ạ.
– Chào tạm biệt?
Lý Vân Tiêu và Lạc Vân Thường đồng thời kinh hô, hai người có chút lúng túng, nhưng rất nhanh lại đồng thời mở miệng hỏi:
– Tại sao?
Lần này ngay cả Lý Vân Tiêu cũng cảm thấy có gì đó không đúng, vội im lặng.
Trong lòng Đinh Linh Nhi dâng lên một luồng ghen tuông, thầm nghĩ: “Họ ngay cả nói chuyện cũng ăn ý như vậy”.Nghĩ đến đây nàng lại thấy buồn bã, nhưng vẫn cố cười nói:
