Đang phát: Chương 1211
Trong mắt Lý Vân Tiêu lóe lên tia sáng, cất giọng:
“Mọi chuyện không nghiêm trọng như ngươi nghĩ đâu.Ngươi quên những người ở Hóa Thần Hải rồi à? Ai mà chẳng luyện ma công.Kỳ Thắng Phong chẳng phải cũng đoạt được tàn thể của Đế Quân sao? Nếu ta luyện hóa thành công Ma Nguyên quả này, không chỉ tăng mạnh thực lực mà còn tăng khả năng chống lại ma nguyên lực, khỏi lo nhập ma.”
Yêu Long đáp:
“Đã hóa ma thân rồi, còn nhập gì nữa?”
Lý Vân Tiêu cười:
“Không thử sao biết.”
Yêu Long chán nản, hắn biết tính cách Lý Vân Tiêu, chẳng sức mạnh nào ngăn được hắn thử nghiệm mấy ý tưởng điên rồ.Y thở dài:
“Ta còn trông chờ ngươi sớm khôi phục lực lượng, luyện cho ta cái thân thể.Giờ thì ta lo ngươi nhập ma, mất kiểm soát rồi luyện hóa luôn ta ấy chứ.”
“Vậy thì cầu nguyện đi.”
Lý Vân Tiêu cười lớn rồi tiến về phía Ma Nguyên quả.
Quả kia dường như cảm nhận được nguy hiểm, cành lá rung chuyển, bật rễ chạy trốn.
Lý Vân Tiêu khẽ cười, cảnh vật xung quanh biến đổi, mặc cho trái kia chạy thế nào, khoảng cách giữa nó và Lý Vân Tiêu vẫn ngày càng thu hẹp.
“Đế Già nói, Chân Ma khí này là từ hỗn độn sơ khai, đạo hóa thành, một hóa Tam Thanh, một tia thanh khí diễn hóa mà ra.Vậy uy năng của nó không dưới huyền khí.Để ta xem ngươi lợi hại cỡ nào.”
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt, đưa tay phải ra chụp lấy Ma Nguyên quả.
Một luồng ma khí từ trái cây phun ra, tạo thành kết giới đen ngăn tay hắn lại.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, kết giới vỡ tan như bọt biển.Bàn tay Lý Vân Tiêu xuyên thủng lớp vỏ đen kịt của trái cây, như lún vào đầm lầy.
Ầm!
Ngay khi cánh tay Lý Vân Tiêu chạm vào, Ma Nguyên quả vỡ tan, ma khí tứ tán, một đạo hắc quang từ đó phóng lên trời.
Ma khí tràn ra ăn mòn Lý Vân Tiêu, bám vào da thịt như axit sulfuric, nhưng với Lý Vân Tiêu, nó chỉ như gãi ngứa.Hắn vung tay, nam tử mang dáng dấp Đế Dạ giữa không trung chịu áp lực lớn, rơi xuống.
Lý Vân Tiêu không nói lời nào, bóp lấy cổ người kia.Sức mạnh quy tắc của Giới Thần Bi quanh thân hắn ép thân thể ma đầu này biến dạng rồi vỡ nát.
Ma đầu tan thành ma khí, theo cánh tay Lý Vân Tiêu bò lên, bao phủ hắn rồi chui vào cơ thể, muốn ma hóa hắn hoàn toàn.
Yêu Long kinh hãi, hóa thành hình người, tay nắm Long Cốt Châu, chậm rãi vận chuyển Long Nguyên lực.Nếu Lý Vân Tiêu có gì bất thường, hắn sẽ dùng Long tức trấn áp ma khí.
Lúc này, Lý Vân Tiêu đen kịt, bị ma khí bao bọc.Hắn bấm tay, ngồi xếp bằng trên không trung, tiến vào thế giới trong cơ thể, bắt đầu giao chiến với ma khí.
Lý Vân Tiêu dùng Đại Diễn Thần Quyết.Một tia thần dịch lực trên đan điền dường như bị kích động, hào quang chói lọi lan khắp kinh mạch, hóa thành khoa đẩu văn màu vàng bảo vệ Linh Đài, ngăn chặn ma khí tấn công từ mọi phía.Chỉ cần Linh Đài không diệt, ý thức hải được bảo vệ, hắn không sợ ma khí nhập thể.
Bất Diệt Kim Thân của hắn phát huy, nhưng vẫn không chống lại được ma khí cường đại xâm lấn.Ánh sáng trên da biến mất, thay vào đó là hoa văn quái dị, liên tục biến đổi hình dạng, dường như muốn chiếm lấy cơ thể hắn.
Hai mắt Lý Vân Tiêu mở bừng, hóa thành Huyết Nguyệt, ngửa mặt lên trời gào thét.Ma khí khổng lồ từ thân thể hắn rung ra, đẩy Yêu Long lùi xa mấy chục mét.Yêu Long kinh hãi nhìn hắn.
“Hê hê, muốn luyện hóa ta, quá coi thường người rồi, hê hê hê hê.”
Cổ họng Lý Vân Tiêu phát ra tiếng cười quái dị, khuôn mặt vặn vẹo, dần biến thành dáng vẻ Đế Dạ, dữ tợn.
Yêu Long hoảng hốt, vội vàng xuất thủ.Long Cốt Châu được hắn thi triển pháp quyết, đánh lên không trung.Các loại ánh sáng từ Long Cốt Châu phát ra, diễn hóa thành đồ án, bắn ra một đạo ánh sáng màu xanh như thần huy, trùm lấy Lý Vân Tiêu.
Đồng thời, từng đạo long ngữ quỷ dị khó hiểu từ miệng Yêu Long vang lên, chấn động trong lòng Lý Vân Tiêu, xua tan ma chướng.
“Đừng lo, ta không sao.”
Con mắt thứ ba trên trán Lý Vân Tiêu mở ra, lộ ra tinh quang, hình ảnh yêu dị biến mất.Hắn nói:
“Chân Ma khí là lực lượng bản nguyên của Ma Chủ phân thân, tự nhiên có linh trí.Muốn luyện hóa nó không phải chuyện một sớm một chiều.Ở trong Giới Thần Bi ta không sao, ngươi cứ yên tâm, nhưng ra ngoài thì phiền phức.”
Yêu Long kinh hãi:
“Đã bảo ngươi đừng nghịch dại mà, giờ thì sao?”
“Không sao cả? Hê hê, ngươi đánh giá mình cao quá đấy.Biết ta là Ma Chủ phân thân rồi mà còn dám càn rỡ.”
Hoa văn trên thân thể Lý Vân Tiêu liên tục tách ra, tổ hợp, biến hóa, dường như khắc một loại cấm chế và trận pháp nào đó lên người hắn.Khuôn mặt hắn lại vặn vẹo, hóa thành dáng vẻ Đế Dạ, lạnh lùng nói:
“Đáng ghét.”
Hắn vung tay, một đạo ma khí bắn ra, đánh trúng Long Cốt Châu, làm ô nhiễm hạt châu, long tức tan biến.
Lực lượng phản phệ xuyên qua hạt châu, truyền vào cơ thể Yêu Long, khiến hồn thể của hắn rung động, lùi lại phía sau.
“Mạnh thật.”
Yêu Long biến sắc.Ma đầu này mạnh hơn hắn tưởng.Lý Vân Tiêu lại dám chống lại thứ này, khiến hắn lạnh cả sống lưng.Yêu Long giận dữ:
“Đồ điên, đúng là đồ điên, đáng đời.”
Tay phải của Lý Vân Tiêu run rẩy dữ dội, sắc mặt thay đổi liên tục, dường như đang tranh giành quyền khống chế.
Cuối cùng, tay phải hắn kết một đạo quyết ấn, lóe lên ánh sáng.Một tia sáng trắng hiện lên ở lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến người ta ấm áp.
Trung tâm bạch quang là Đông Hải Nguyệt Minh Châu.Khi nó xuất hiện, lập tức cùng thần thể của Lý Vân Tiêu chiếu rọi lẫn nhau.Bạch quang chiếu rọi, thân thể Lý Vân Tiêu bắn ra từng đạo minh nguyệt thần quang, xua tan ma văn trên da.Vẻ mặt hắn lại khôi phục bình tĩnh.
