Chương 380 Dễ dàng ly gián (1)

🎧 Đang phát: Chương 380

Lý Vân Tiêu nói:
– Thứ nhất, thả Tần Như Tuyết, công chúa Thiên Thủy quốc của ta bị Chu Ngọc Sơn bắt đi, đồng thời bồi thường và xin lỗi.Thứ hai, hôm nay các ngươi làm ta lo lắng mấy phen, phải bồi thường tổn thất tinh thần và vật chất.
Tân Bì thầm rủa trong lòng, ai mới là người phải lo lắng chứ? Bọn họ mới là những kẻ bị dọa cho toát mồ hôi lạnh, còn hắn thì vẫn bình an vô sự.
Tân Bì bực bội hỏi:
– Còn gì nữa không?
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, cười nói:
– Điều cuối cùng, trận quyết đấu giữa ta và Chu Ngọc Sơn vốn đã không thể tránh khỏi.
Chu Dương Tiêu hoàn toàn mất bình tĩnh, gã tức giận chửi:
– Mẹ kiếp! Ai trốn chứ?
Tân Bì vốn đã khó chịu, liếc Chu Dương Tiêu một cái sắc lẹm.Chu Dương Tiêu lập tức im bặt, nhưng mặt vẫn tím tái vì tức giận.Hôm nay, uy danh của Chu gia không chỉ bị tổn hại, danh dự cũng bị vấy bẩn, giờ còn bị vu cho tội trốn tránh sợ chết, tiếng tăm coi như mất sạch.
Mấy ngàn năm qua, có chủ nhân Chu gia nào uất ức như Chu Dương Tiêu chưa?
Mặt Chu Trường Phát xanh mét, trầm giọng nói:
– Thả một nữ nhân thì được, nhưng bảo Chu gia chúng ta xin lỗi công chúa Thiên Thủy quốc thì tuyệt đối không thể.Ngươi gây sự trên địa bàn Chu gia ta, không giết ngươi đã là ân huệ lớn rồi, còn muốn bồi thường? Nằm mơ đi! Điều kiện thứ ba thì có thể chấp nhận.
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Nếu vậy thì không có gì để bàn nữa.Cùng nhau chết đi! Thanh Loan chiến hạm, Lục Vũ Tinh Lược trận, toàn bộ khai hỏa!
Lý Vân Tiêu hét lớn, ánh sáng từ Thanh Loan chiến hạm bùng lên, nối liền thành một vùng, che khuất cả ánh mặt trời, bao phủ toàn bộ Thượng Dương thành trong một màn sáng trắng.
– Khoan đã!
Tân Bì vội vàng quát lớn:
– Lý Vân Tiêu, ngươi đừng quá đáng, biết chừng mực thôi!
Lý Vân Tiêu gắt giọng:
– Quá đáng cái đầu ngươi! Ta đã chẳng cần mạng sống nữa thì quan tâm gì đến chuyện quá đáng hay không? Có bao nhiêu kẻ tự xưng là quý tộc chôn cùng ta, đáng giá lắm đấy.
Tân Bì biến sắc mặt, không ngờ Lý Vân Tiêu dám mắng thẳng vào mặt gã, đúng là không muốn sống nữa.Tân Bì cảm thấy căng thẳng, hậu quả của chuyện này quá nghiêm trọng, không dám tưởng tượng nổi.
Tân Bì vội vàng nói:
– Chờ đã! Ta đồng ý điều kiện của ngươi, ta đồng ý thay Chu gia!
Ánh mắt Chu Trường Phát lóe lên tia giận dữ:
– Bì đại nhân!
Chu Trường Phát trầm giọng nói:
– Nếu đồng ý, mặt mũi của Chu gia ta để đâu?
Tân Bì lạnh lùng nhìn Chu Trường Phát:
– Các ngươi tự gây chuyện, chẳng lẽ muốn cả Thượng Dương thành chôn cùng sao? Còn nói đến mặt mũi gì nữa? Nhìn bộ dạng của các ngươi bây giờ, còn có mặt mũi nào nữa chứ?
Chu Trường Phát bị Tân Bì mắng cho không dám hé răng, chỉ có thể oán hận nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu.Gã thầm rủa rằng sẽ có ngày nghiền xương Lý Vân Tiêu ra.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Ta chỉ đưa ra điều kiện, đồng ý hay không là tùy các ngươi, đã nói ra thì không rút lại.Bây giờ thả Tần Như Tuyết ra ngay, bồi thường năm triệu trung phẩm nguyên thạch.Đồng thời thông báo cho toàn thiên hạ xin lỗi Thiên Thủy quốc.
– Thứ hai, tổn thất của ta cũng không ít, tùy tiện đưa năm mươi triệu trung phẩm nguyên thạch là được.
– Giờ thả người, đưa tiền, ta đi ngay.Nếu không thì cùng nhau chết!
– Cái gì? Năm triệu? Năm mươi triệu?
Chu Trường Phát tức giận quát:
– Ngươi quá đáng! Một công chúa bình thường mà muốn Chu gia ta bồi thường năm triệu? Ngươi không bị rụng một sợi tóc nào mà đòi ta bồi thường năm mươi triệu! Quá đáng hết sức!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh:
– Công chúa là người tôn quý của một quốc gia, vô cớ bị Chu gia các ngươi bắt giữ, năm triệu đã là rẻ rồi.Ta không tổn hao gì ư? Vừa rồi để ngăn cản một kích của ngươi, ta đã dùng cổ phù lục giai đáng giá cả ngàn vạn.Còn Thanh Loan chiến hạm này, ngươi nghĩ lấy từ đâu ra? Là ta thuê, chưa kể đến việc khởi động chiến hạm tốn kém tài nguyên, chỉ tính riêng tiền thuê mỗi ngày đã là mười triệu trung phẩm nguyên thạch rồi.Đòi ngươi năm mươi triệu có nhiều không?
Mọi người suýt ngã ngửa.
– Cái gì? Thuê?
Tân Bì há hốc mồm, kinh ngạc hỏi:
– Cái…thứ này có thể thuê được sao? Thuê ở đâu?
Lý Vân Tiêu mỉm cười:
– Xin lỗi, không thể tiết lộ.Mau thả người đưa tiền đi, tính kiên nhẫn của ta không tốt đâu.Hơn nữa, Lục Vũ Tinh Lược trận này bị tàn khuyết, khởi động lâu dễ bị trượt tay, lúc đó chết oan một đống người đấy.
Đây là một lời uy hiếp trắng trợn, nhưng Chu gia cũng chỉ có thể nuốt ngược máu và nước mắt vào bụng.
– Năm mươi lăm triệu trung phẩm nguyên thạch…
Chu Cẩn ngây người lẩm bẩm:
– Thằng nhãi này thật ác.
Ánh mắt Áo Địch Già lóe lên, lạnh lùng nói:
– Tiểu tử này thật độc, hắn biết chắc chắn sẽ thắng.Tần lão đại sẽ không cho phép Thanh Loan chiến hạm nổ ở đây, nên ngay từ đầu hắn đã ở thế bất bại rồi.
Sắc mặt Chu Cẩn khó coi nói:
– Lần này rắc rối lớn rồi.Thanh Loan chiến hạm của tiểu tử này như đồ chơi, không biết thế lực đứng sau hắn là ai, giờ thì đến đồ ngốc cũng biết sau lưng Viêm Vũ thành không hề đơn giản.
Chu Cẩn cố ý nói những lời này với Áo Địch Già, không hề nhỏ giọng, để mọi người đều nghe thấy, khiến ai nấy đều nhíu mày.
Nhất là người Chu gia, Chu Trường Phát, Chu Dương Tiêu, biểu cảm của bọn họ vô cùng khó coi.
Bọn họ làm sao không biết sau lưng Lý Vân Tiêu có người? Nhưng nỗi sỉ nhục này quá lớn, sao có thể bỏ qua? Mắt bọn họ đỏ ngầu, như muốn nổi điên giết người đến nơi, khiến đám đông bản năng lùi lại.
Thời gian trôi qua một chén trà, một bóng người quen thuộc bước ra khỏi Chu gia, thu hút mọi ánh nhìn.
Mọi người đều tò mò muốn xem vị công chúa mà thiếu niên kia không tiếc đắc tội Chu gia để cứu có bộ dạng như thế nào.
Tần Như Tuyết chỉ có tu vi Võ Sĩ nhất nguyên cảnh, khí thế của đám cường giả khiến mặt nàng tái mét, cảm giác như một con chim nhỏ bị giam trong lồng, tùy ý cho mọi người ngắm nghía bình phẩm.
Tần Như Tuyết lo lắng đến mức muốn khóc.Đứng trước ánh mắt của hàng vạn người, Tần Như Tuyết như một đóa sen tuyết mỏng manh, run rẩy và bất lực.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Bình thường ra vẻ chị đại ghê lắm, sao bây giờ lại khóc nhè thế này?
Nụ cười của Lý Vân Tiêu trở nên rạng rỡ và ấm áp như ánh nắng mùa đông.
Người Tần Như Tuyết run lên, nàng vội ngẩng đầu nhìn, thấy một khuôn mặt thanh tú quen thuộc.Nước mắt trào ra, khuôn mặt Tần Như Tuyết ướt đẫm.
– Hu hu hu hu, Vân Tiêu, đưa ta về đi, ta không muốn ở lại đây, hic hic hic…
Tần Như Tuyết đã từng vô số lần tưởng tượng ra cảnh tượng này, không ngờ nó lại thực sự xảy ra trước mắt nàng.
Trong nghênh tướng đài ngoài quốc đô có rất nhiều cao thủ, nhưng Lý Vân Tiêu đã không tiếc nguy hiểm đến cứu nàng.Khoảnh khắc thân hình cầm kiếm đứng thẳng tắp đó mãi mãi khắc sâu trong tim Tần Như Tuyết, không bao giờ phai nhạt.
Rất nhiều lần Tần Như Tuyết vừa hy vọng Lý Vân Tiêu đến cứu nàng, lại vừa không mong hắn đến.Tứ đại thế gia, ngay cả Thiên Thủy quốc cũng không dám đắc tội.Huống chi Lý Vân Tiêu chỉ là con trai của một võ tướng Thiên Thủy quốc.Tần Như Tuyết đã nghĩ rằng nàng sẽ phải chịu đủ nhục nhã trong Chu gia, bị giam cầm cả đời hoặc bị hành hạ đến chết.

☀️ 🌙