Đang phát: Chương 379
Lý Vân Tiêu ném ra lá bùa lục giai lấy được ở Thanh Hải trấn.Nó có thể đỡ một đòn toàn lực của Vũ Hoàng nhất tinh, nhưng Chu Trường Phát quá mạnh, bùa chỉ trụ được vài giây.Dù vậy cũng đủ, phần lớn sức mạnh đã bị chặn lại, chỉ còn dư âm tác động đến Lý Vân Tiêu.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Dư âm sức mạnh như một cơn lốc xoáy càn quét qua người Lý Vân Tiêu, từng đợt lan tỏa.
Lý Vân Tiêu khẽ rên:
– Hừ!
Sức mạnh chí cường trong cơ thể hắn bộc phát.Lý Vân Tiêu không lùi mà tiến tới, nhún chân đạp lên dư âm, vọt thẳng lên Thanh Loan chiến hạm.
– Cái gì?
Mọi người kinh ngạc.Dù có lá bùa kỳ lạ kia chặn lại, đó vẫn là đòn tấn công dốc sức của Vũ Hoàng đỉnh tam tinh.Dư uy thôi cũng đủ nghiền nát Lý Vân Tiêu, sao hắn vẫn bình an vô sự?
– Chẳng lẽ thực lực của Chu Trường Phát suy giảm?
Nhiều người nghĩ vậy, nhưng nhớ lại uy thế cú đấm vừa rồi, họ rùng mình phủ nhận.
Đinh Linh Nhi thở phào:
– Phù.
Cú đấm vừa rồi khiến Đinh Linh Nhi cũng kinh sợ.Người Chu Trường Phát muốn giết không chỉ là Lý Vân Tiêu, mà còn là hy vọng duy nhất của Thiên Nguyên thương hội, là tất cả vốn liếng nàng đã đặt cược! Khoảnh khắc đó, Đinh Linh Nhi cảm thấy toàn thân lạnh toát, may mắn thay kết quả nằm ngoài dự đoán.
Vù! Vù! Vù! Vù!
Trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Lý Vân Tiêu đáp xuống Thanh Loan chiến hạm, lạnh lùng nhìn xuống.
– Không tệ, Chu gia quả nhiên có thành ý.Vậy thì tất cả cùng chôn vùi!
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Lý Vân Tiêu điều khiển Thanh Loan chiến hạm tiếp tục lao xuống, ánh sáng trên chiến hạm càng rực rỡ, cách mặt đất chỉ khoảng trăm thước, như muốn nghiền nát phủ đệ Chu gia.
Lúc này mọi người mới thấy rõ trên chiến hạm khắc những trận pháp phức tạp, từng vòng nối tiếp nhau, trải dài khắp thân chiến hạm.Tất cả trận pháp tỏa ra ánh sáng chói lòa, hơi thở chết chóc khủng khiếp bao trùm.
Bách Lý Công Cẩn im lặng nãy giờ đột nhiên hét lớn:
– Lục Vũ Tinh Lược trận!
Khuôn mặt Bách Lý Công Cẩn đầy kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào từng vòng trận pháp liên kết, con ngươi trợn tròn.
Bách Lý Công Cẩn lớn tiếng quát:
– Dừng tay! Vân thiếu gia, có gì từ từ nói!
Vừa rồi Bách Lý Công Cẩn nghĩ dù Thanh Loan chiến hạm tự bạo có uy lực lớn, phá hoại rộng, lão cũng không hốt hoảng, tự tin giữ được mạng.Thượng Dương thành bị phá hoại thế nào chẳng liên quan đến lão.
Nhưng giờ phút này, khi thấy trận pháp tự bạo, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lão xuống tận lòng bàn chân.Lão không thể bình tĩnh được nữa.
Lục Vũ Tinh Lược trận có sáu trận chính, bên ngoài mỗi trận chính lại bày ra ba mươi sáu trận nhỏ, từng cái kết nối nhau.Kích hoạt một trận pháp, tất cả sẽ liên tục nổ, uy lực tăng lên gấp bội, khuếch đại sức công phá của Thanh Loan chiến hạm tự bạo lên mười lần.
Đừng nói Bách Lý Công Cẩn giữ mạng, e rằng toàn bộ Thượng Dương thành sẽ biến thành tro bụi.
Điều khiến Bách Lý Công Cẩn kinh hoàng là cách bày trí Lục Vũ Tinh Lược trận này quá cao siêu, giá trị hơn cả Thanh Loan chiến hạm.Lão chỉ nghe qua trận này, sư phụ lão khi xưa từng nói người bày ra trận pháp này có thể đánh nổ cả một cường giả Vũ Đế.
– A!!!!
Đám người Chu Cẩn, Tân Bì, Áo Địch Già nghe Bách Lý Công Cẩn vội vã truyền âm thì ngây người, hít một hơi lạnh, sợ hãi đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Tân Bì hoảng hốt hét lên:
– Dừng tay! Vân thiếu gia, mau dừng lại!
Tân Bì bị lời Bách Lý Công Cẩn dọa cho khiếp vía.Nếu Lục Vũ Tinh Lược trận biến thái như vậy, Thượng Dương thành tan hoang thì Tân gia bọn họ cũng tiêu đời.
– Dừng? Dừng cái đầu nhà ngươi!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Tưởng ta còn bị lừa nữa sao? Chết chung đi!
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Thanh Loan chiến hạm lại hạ xuống thêm vài phần, đè lên tòa kiến trúc cao nhất trong Chu phủ.Ánh sáng trên Thanh Loan chiến hạm càng lúc càng chói lòa, như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Tân Bì phát cuồng rống to:
– Mau dừng tay! Ta thề độc, tuyệt đối không để ai làm tổn thương một sợi lông của ngươi! Nếu Chu gia còn dám tấn công ngươi, ta sẽ san bằng Chu gia!
Mặt Tân Bì nổi gân xanh, con ngươi trợn ngược, mồ hôi lạnh chảy dài trên gò má, toàn thân ướt sũng.
Tim Chu Trường Phát như rớt xuống, tức giận trừng Tân Bì, nhưng cố kiềm nén.Trong tình huống này, nếu không ổn định Lý Vân Tiêu thì tất cả cùng chết.Tân Bì là người của đế thất, lại là viện trưởng Cung Phụng viện, lời gã nói không thể rút lại.Hôm nay Chu Trường Phát không thể giết Lý Vân Tiêu.
– Ồ?
Lý Vân Tiêu phất tay, Thanh Loan chiến hạm dừng lại.
Lý Vân Tiêu nghiền ngẫm nhìn Tân Bì, hừ giọng:
– Thế gia quý tộc các ngươi nói chuyện không giữ lời.Vừa rồi người Chu gia nói ngọt như mía lùi, suýt nữa dán mặt vào mông ta, giờ thì sao? Tất cả vứt bỏ.
Mặt Chu Trường Phát đỏ bừng, tức giận run rẩy.Sau chuyện này, danh dự và uy tín của Chu gia sẽ giảm sút nghiêm trọng.Nghĩ đến đây, Chu Trường Phát choáng váng mặt mày.
Trái tim Tân Bì treo lơ lửng, gã hồi hộp siết chặt hai tay đến trắng bệch.
Tân Bì vội nói:
– Ta là thúc công của đương kim hoàng đế, viện trưởng Cung Phụng viện, một lời nói ra tuyệt đối không lừa ngươi.Hãy thu ánh sáng trận pháp trên chiến hạm lại, chúng ta từ từ nói chuyện.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng:
– Thu ánh sáng trận pháp? Thôi khỏi, ta thấy nói chuyện thế này hay hơn, có cảm giác hơn.
Tân Bì biết nói nhiều cũng vô ích, đành cắn răng nhức đầu nói:
– Ngươi ở Thiên Thủy quốc làm Võ Thành Vương, làm thành chủ Viêm Vũ thành của ngươi đi, sao lại đến Thượng Dương thành ta gây chuyện thị phi?
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh băng, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nói:
– Tân lão già, nói kiểu đó làm ta bực mình.
Tân lão già?
Rào!
Một đám người ngã nhào.
Tân Bì như một vị thần ở Thượng Dương thành.Bình thường hoàng đế quản lý triều chính, nhưng việc gì vượt quá khả năng giải quyết đều do Tân Bì xử lý.Bối phận của Tân Bì còn cao hơn cả hoàng đế, là người nắm quyền thực sự ở Thượng Dương thành, vậy mà có người dám gọi là Tân lão già.
Ở phía xa, Tân Như Ngọc tức giận đập nát chiếc cốc cửu long điêu trên bàn.
Lý Vân Tiêu quát lớn:
– Cái gì mà ta đến Thượng Dương thành gây chuyện thị phi? Chu gia kiêu căng ngạo ngược, khinh người quá đáng, lại còn vô tín vô nghĩa, ai ai cũng phỉ nhổ! Lần này ta đến là để tính sổ!
– Ngươi nói bậy!
Chu Trường Phát không nhịn được nữa, tức giận quát:
– Rõ ràng là ngươi vô cớ gây sự, còn đổ oan cho chúng ta!
Lý Vân Tiêu lộ vẻ châm biếm, khinh bỉ liếc xéo Chu Trường Phát, hừ lạnh một tiếng:
– Nói các ngươi vô tín vô nghĩa là vu oan sao? Danh dự của Chu gia các ngươi vừa rồi người trong toàn Hỏa Ô đế quốc đã được chứng kiến, ngươi còn muốn mặt mũi thì ngoan ngoãn câm miệng lại.
Chu Trường Phát tức giận run rẩy:
– Ngươi…!
Tân Bì liếc Chu Trường Phát, rồi ngước lên nhìn Lý Vân Tiêu, hỏi:
– Hiện tại ngươi muốn gì?
