Đang phát: Chương 84
– Đúng là sư phụ có khác, tài thật, nhìn xa cũng biết được!
Mộng Bạch không ngớt lời ca ngợi.
Lý Vân Tiêu khẽ hừ một tiếng:
– Đó đúng là Bích Thủy Long Tình Đan, hơn nữa không độc.
– Cái gì?
Mọi người đều kinh ngạc, không tin vào tai mình.Riêng Mộng Vũ dường như đã đoán ra điều gì, giật mình nhìn Mộng Bạch.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đây không phải chỗ để bàn chuyện, vừa đi vừa nói.
Vừa ra khỏi hoàng cung, hắn liền kể lại chuyện Mộng Bạch là Thiên Địa Độc Thân.Trần Chân và Hàn Bách thì khỏi nói, ngay cả Mộng Bạch cũng vô cùng sửng sốt.
Hàn Bách lau mồ hôi lạnh trên trán, thán phục:
– Vân thiếu thật là gan lớn, dám giở trò trước mặt bao nhiêu người, sơ sẩy một chút là thân bại danh liệt!
Trong lòng hắn cũng âm thầm vui mừng, bí mật như vậy mà Lý Vân Tiêu cũng chịu chia sẻ, chứng tỏ coi bọn họ là tâm phúc.
– Xin hỏi phía trước có phải là Lý gia Vân Tiêu thiếu gia?
Một giọng nói từ xa vọng lại, một người cầm đèn lồng chạy tới.
– Chủ nhân nhà ta muốn mời Vân thiếu gia qua nói chuyện.
Lý Vân Tiêu nhìn kỹ, thấy phía xa có một chiếc kiệu lớn tám người khiêng, chạm trổ long phượng, đèn đuốc sáng trưng, dường như có người đang ngồi uống rượu một mình.Hắn lạnh lùng đáp:
– Trời tối rồi, ta buồn ngủ, hôm khác đi.
– Ha ha, trời tối nhưng rượu gặp tri kỷ ngàn chén còn thiếu.Bản vương tự hỏi có thể cùng Vân thiếu trở thành tri kỷ, không biết Vân thiếu có nể mặt không?
Một giọng nam trầm ấm từ trong kiệu vọng ra, là Nhị vương tử Tần Nguyệt, giọng nói đầy nội lực, chứng tỏ thực lực không tầm thường.
Lý Vân Tiêu thản nhiên đáp:
– Dù là tri kỷ, ta cũng không có hứng thú nói chuyện với đàn ông trong đêm khuya, lại còn ở trong phòng kín.
Tần Nguyệt bật cười:
– Chuyện nhỏ, ta có tám hầu gái xinh đẹp như hoa, để các nàng rót rượu ca hát, chúng ta đối ẩm, không say không về!
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ:
– Vậy thì đáng để uống một chén.
Hắn bảo Hàn Bách về trước, còn mình thì tiến đến chỗ kiệu.
Những người đi theo Tần Nguyệt đều tức giận, ý của Lý Vân Tiêu là chỉ có mỹ nữ mới đáng để nói chuyện, không có mỹ nữ thì Nhị vương tử cũng chẳng đáng để hắn đến.Nhưng Tần Nguyệt độ lượng, không để bụng chuyện này, chỉ cần Lý Vân Tiêu chịu đến là hắn đã vui rồi.Lập tức, hắn chọn hai cung nữ xinh đẹp nhất vào kiệu hầu hạ.
Trong kiệu còn rộng rãi thoải mái hơn vẻ bề ngoài, xa hoa khỏi bàn, bốn người cùng vào cũng không thấy chật chội.
Lúc này Lý Vân Tiêu mới quan sát kỹ vị vương tử này, ngoài vẻ ngoài tuấn tú còn có một khí độ ung dung hiếm thấy ở những người thuộc hoàng tộc.Điều đáng nói hơn là Tần Nguyệt chỉ lớn hơn Lý Vân Tiêu một tuổi.
Tần Nguyệt cũng đánh giá Lý Vân Tiêu, cười nói:
– Quả nhiên lời đồn không đúng, Vân thiếu khí vũ phi phàm, ẩn tàng thực lực.
Lý Vân Tiêu cười nhạt:
– Điện hạ quá khen, ta thấy giữa hai hàng lông mày của điện hạ có long khí ẩn hiện, đúng là tướng Chân Long.
Tần Nguyệt giật mình, không ngờ Lý Vân Tiêu lại nói thẳng như vậy, nhưng sau đó phá lên cười:
– Bạch thống lĩnh nói ta tối nay sẽ gặp được quý nhân trong số mệnh, từ đó con đường rộng mở.Ta còn không tin, không biết Vân thiếu có phải là quý nhân của ta không?
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên:
– Tam thống lĩnh Bạch Mâu, người thần bí nhất trong Trấn quốc Thần vệ? Nghe nói hắn có khả năng tiên đoán, am hiểu chiêm tinh thuật, không biết thực hư thế nào?
Về chiêm tinh thuật, Lý Vân Tiêu biết không nhiều, kiếp trước chỉ gặp vài đại năng, đúng là có thể nhìn thấy quá khứ vị lai.
– Đương nhiên là thật.
Tần Nguyệt vỗ tay, một bóng người xuất hiện trong kiệu.Một nữ tử mặc Bạch Sa ngồi im lặng trong góc, ánh mắt sắc bén.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc:
– Bạch thống lĩnh hóa ra là nữ nhi?
Hắn cười nhạt:
– Có hiền sĩ như vậy làm quý nhân cho vương tử là đủ rồi, ta không muốn tham dự vào chuyện tranh đoạt triều chính.
“Thịch!”
Một hầu gái đang rót rượu giật mình làm rơi bình xuống đất, rượu văng tung tóe.
Ánh mắt Tần Nguyệt lạnh đi, sát khí bao trùm cả kiệu.Thị nữ kia sợ hãi, vội quỳ xuống thu dọn, thân thể run rẩy, nước mắt rơi lã chã.Người hầu gái còn lại cũng tái mặt, nghe những lời đại nghịch bất đạo như vậy, e rằng khó giữ được tính mạng.
Bạch Mâu nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng:
– Vân thiếu quả nhiên gan dạ hơn người, còn hơn cả Bạch Mâu dự đoán.Nguyệt vương tử chắc chắn sẽ trở thành quốc chủ Thiên Thủy, ngươi giúp đỡ hắn cũng có lợi cho cơ nghiệp ngàn năm của Lý gia.Hiện tại Lý gia đang gặp khó khăn, chẳng lẽ Vân thiếu làm ngơ?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm, chuyện của Lý gia hắn không mấy quan tâm.Nhưng dù sao thân thể này cũng do Lý gia nuôi dưỡng, trong người hắn cũng chảy dòng máu Lý gia.Hơn nữa, chỉ cần hắn khôi phục thực lực kiếp trước, đừng nói thế gia của một quốc gia, coi như Lý gia muốn khai tông lập phái, kiến quốc lập nghiệp cũng dễ như trở bàn tay.
Ánh mắt hắn chợt ngưng lại, nhớ đến trước khi ngã xuống ở Thiên Đãng sơn mạch…
Nếu đến lúc đó ngay cả bản thân mình cũng khó giữ, thì còn nói gì đến việc bảo vệ Lý gia? Tìm cho Lý gia một chỗ dựa cũng không uổng công đời này sinh ra là người Lý gia.Lúc này hắn mới thở dài:
– Ta muốn Nguyệt vương tử đảm bảo, chỉ cần Nguyệt vương tử còn sống một ngày, sẽ bảo đảm Lý gia vinh hoa phú quý, uy danh không suy, vĩnh hưởng thái bình.
Tần Nguyệt nhìn hắn, rồi bật cười:
– Được! Bản vương hứa với ngươi, chỉ cần Tần Nguyệt ta còn sống một ngày, chỉ cần Lý gia không có ý đồ phản quốc, ta sẽ bảo đảm Lý gia thiên thu thái bình!
Sau khi hứa hẹn, hắn lại thở dài:
– Lý gia có công lớn với đất nước, vốn nên như vậy.Đáng tiếc phụ vương, ai…
Lý Vân Tiêu nói:
– Thỏ khôn chết chó săn, xưa nay các đời đế vương đều vậy.Hiện tại ta đã đồng ý giúp Nguyệt vương tử, muốn ta làm gì cứ nói.
Tần Nguyệt vội nói:
– Vân thiếu yên tâm, Tần Nguyệt ta tuyệt đối không phải kẻ vong ân bội nghĩa.
Lý Vân Tiêu không quan tâm, chỉ cần mình khôi phục thực lực thì lời hứa của hắn cũng chẳng đáng gì.Trừ phi mình lại ngã xuống lần nữa, vậy thì coi như cho Lý gia thêm một lớp bảo hiểm.
