Đang phát: Chương 83
– Không sai!
– “Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh” của ngươi, khi vận chuyển “Thủ Quyết Âm Tâm Bao Kinh”, có cảm giác như điện giật phải không?
– Đúng vậy!
– Ừm, ta hiểu rồi.
– Hả? Ngươi giỏi thật, nói đúng hết vậy chắc chắn biết cách giải quyết?
Tiêu Khinh Vương mắt sáng rực, kích động hỏi.
– Hả? Ngươi đi đâu vậy?
Lý Vân Tiêu đi thẳng ra khỏi phòng tiệc, về chỗ ngồi gặm đùi dê, lẩm bẩm:
– Ăn cơm thôi, ta cũng không có cách nào hay.Vừa nãy ta chỉ hỏi bừa thôi, đừng để bụng nhé, coi như chưa có gì.
Mọi người xung quanh ngã ngửa, Tần Như Tuyết bật cười, lấy tay che miệng.Đây là lần đầu tiên nàng lộ ra vẻ vui vẻ từ nãy đến giờ.
Tiêu Khinh Vương cũng choáng váng, chưa ai dám hỗn xược với hắn như vậy.
– Ngươi…thôi được rồi, cha ngươi Lý Thuần Dương ta còn gọi là lão quỷ, bố ngươi Lý Trường Phong ta gọi là tiểu quỷ, không gọi ngươi như vậy thì gọi là gì? Tiểu tiểu quỷ à?
Lý Vân Tiêu nhấp một ngụm rượu, nghiêm mặt nói:
– Gọi ta Vân thiếu là được.
Phụt!
Hàn Bách bên cạnh phun hết rượu ra, mắt đầy kinh hãi.
Vân thiếu…
Trán ai nấy đều túa mồ hôi lạnh, dám bảo Tiêu Khinh Vương gọi thiếu gia, thằng nhóc này có phải bị kẹp não rồi không?
Mặt Tiêu Khinh Vương sầm lại, lạnh lùng:
– Ngươi biết đang nói chuyện với ai không? Chưa ai dám xưng thiếu gia trước mặt ta.
Rầm!
Lý Vân Tiêu đặt mạnh bình rượu xuống bàn, lạnh giọng:
– Thích gọi hay không thì tùy, ta không ép.Nếu ngươi thấy khó chịu thì trên bàn đầy thịt dê, có thể nhét vào miệng.
Ai nấy đều toát mồ hôi, dám đối đầu với Tiêu Khinh Vương như vậy, ngay cả vua của Thiên Thủy quốc cũng không dám.Tần Chính cũng ướt đẫm mồ hôi.
Tiêu Khinh Vương ngẩn người, mặt đỏ bừng vì giận, khí thế bỗng nhiên bùng nổ, bước nhanh về phía Lý Vân Tiêu, mỗi bước chân xuống, gạch xanh trên sàn lại vỡ tan một mảng lớn.
– Vân thiếu, Vân thiếu! Mau xin lỗi Tiêu thống lĩnh đi, ngươi không muốn sống nữa à!
Hàn Bách vội đẩy Lý Vân Tiêu mấy cái.
Tiêu Khinh Vương đã đứng trước mặt hắn, mắt như dao găm, nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu tâm can.Người xung quanh cảm nhận được khí thế áp bức, khó mà chịu nổi, vội vàng lùi xa.
Lý Vân Tiêu thản nhiên ngẩng đầu, không hề sợ hãi, chỉ có vẻ điềm tĩnh vĩnh hằng, đôi mắt sáng như sao, chậm rãi nói:
– Tiêu Vũ Vương, uy phong thật lớn.
Á!
Mọi người hít một hơi lạnh, kinh ngạc nhìn nhau, thằng nhóc này điên thật rồi!
Trong phòng tiệc, Lý Bạch Phong vội đứng ra, chắp tay:
– Tiêu thống lĩnh, Vân Tiêu còn trẻ người non dạ, mong thống lĩnh đại nhân nể mặt…
– Ha ha!
Tiêu Khinh Vương đột nhiên cười lớn, bước nhanh tới, ngồi sát cạnh Lý Vân Tiêu, vỗ vai hắn một cái, cười nói:
– Hậu nhân của lão quỷ Lý Thuần Dương quả nhiên phong độ, ha ha, sao ta không có được đứa cháu thú vị như vậy.Vân thiếu thì Vân thiếu, sau này ta gọi ngươi là Vân thiếu!
Ầm! Một đám người ngã lăn quay, mặt đầy mồ hôi lạnh, Tiêu Khinh Vương khi nào dễ tính thế?
Tiêu Khinh Vương cũng cầm lấy miếng thịt dê trên bàn gặm, nói không rõ ràng:
– Vân thiếu, bệnh của ta rốt cuộc có chữa được không?
Lý Vân Tiêu im lặng ăn thịt, không nói gì.
Tiêu Khinh Vương suýt nữa nghẹn, truyền âm:
– Tiểu tử, đừng quá đáng! Ta đã nể mặt ngươi lắm rồi!
Môi Lý Vân Tiêu khẽ nhếch lên, truyền âm:
– Nể mặt? Khỉ gió! Vừa nãy một chưởng của ngươi làm vai ta gãy xương rồi, ngươi dám bảo không cố ý? Ta phải cố nén đau đến tái mặt, chỉ có thể uống rượu che giấu thôi!
Mặt hắn lộ vẻ trầm tư, ngập ngừng:
– Vừa nãy nghĩ ra một cách, nhưng bị ngươi dọa quên mất rồi.
Rào!
Các quan thần vất vả lắm mới hoàn hồn, lại lần nữa ngã nhào.
Tiêu Khinh Vương nhìn hắn đau đến mồ hôi nhễ nhại, trong lòng cười thầm không ngớt, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ nghiêm trang.
– Vậy làm thế nào mới nhớ ra?
Lý Vân Tiêu nói:
– Uống rượu, cứ uống rượu với ta đã, chuyện khác tính sau.
– Được, uống rượu!
Tiêu Khinh Vương nâng chén rượu, lại vỗ vai Lý Vân Tiêu một cái, thấy mặt Lý Vân Tiêu tái nhợt, cười lớn.
– Hôm nay ta phải uống với ngươi cho say mới thôi!
Sau một hồi ồn ào, hai nhân vật chính, một đã bỏ đi, một ủ rũ ngồi đó, không khí tiệc rượu cũng tan biến.
Điều quan trọng là Lý Vân Tiêu, người từng bị chế giễu, giờ đã được mọi người để ý, không ai dám coi thường.Lam Huyền đứng sau Lam Hoằng, lặng lẽ quan sát tất cả, chợt cảm thấy mình thua người này cũng không oan.
Lát sau, Tần Chính cũng đứng dậy cáo từ vì có việc, bữa tiệc kết thúc.Mọi người lục tục ra về, nhưng khi đi đều khẽ gật đầu với Lý Vân Tiêu để lấy lòng.Ngay cả Lam Hoằng cũng cười nói Lý gia có người kế tục.
Tần Như Tuyết chạy tới, mắt đỏ hoe:
– Vân Tiêu, cảm ơn ngươi.
Lý Vân Tiêu khẽ mỉm cười:
– Không có gì, dễ thôi mà.
Cô bé dường như thay đổi tính nết, trầm lặng hơn, khẽ gật đầu rồi theo cung nữ thái giám rời đi.
Lý Bạch Phong chào hỏi Tiêu Khinh Vương xong mới nói với Lý Vân Tiêu:
– Vân Tiêu, ngươi về cùng tứ thúc nhé…
Lý Vân Tiêu xua tay:
– Tứ thúc cứ về trước đi.Chuyện chưa xong đâu.
Hắn nói khiến Lý Bạch Phong ngẩn người, dường như suy nghĩ gì đó rồi dẫn mọi người rời đi.Tiêu Khinh Vương cũng có vẻ hiểu ra, trong mắt lóe lên tia giận dữ.
Lý Vân Tiêu lén dùng mấy viên đan dược, vai bớt đau đi nhiều, hắn cũng đứng lên:
– Tiêu thống lĩnh, ta xin phép về trước.Khi nào nghĩ ra cách, ta sẽ báo cho ngươi.
Tiêu Khinh Vương nói:
– Được, ta luôn chờ tin của Vân thiếu, đừng quên đấy!
Hắn vốn có nội thương đã lâu, cũng không vội nhất thời.Uống cạn chén rượu rồi cười lớn bỏ đi.
Lần này ngay cả Trần Chân và Hàn Bách nhìn hắn cũng khác hẳn, Trần Chân khâm phục sát đất, thở dài:
– Vân thiếu, ngay cả Tiêu Khinh Vương cũng bị ngươi thuyết phục.Ta cũng thấy tự hào thay ngươi.Sao ngươi biết viên Bích Thủy Long Tình Đan kia là độc dược?
