Chương 11 Dời đi

🎧 Đang phát: Chương 11

“Lâm Khải, lại mò tới đây làm gì?”
Hàn Vũ Tích vừa thấy bóng dáng hắn liền bật dậy, giọng băng giá.
“Làm gì á? Đương nhiên là tới đòi lại nhà.Cái biệt thự này giờ sang tên tao rồi, không lẽ tao lại rộng lượng cho chúng mày ở không?” Lâm Khải vênh váo, nụ cười đểu cáng khiến Lâm Vân chỉ hận không thể đấm cho hắn một phát.
“Ngày mai tao đến thu nhà, liệu liệu mà dọn đi cho nhanh, khỏi mất công tao gọi bảo vệ.” Hắn ta liếc xéo hai người rồi phẩy tay nghênh ngang bỏ đi.Lần này hắn không còn lái con Lamborghini bóng bẩy mà thay bằng chiếc Buick tầm thường, không biết là xe chưa sửa xong hay hắn ta không dám khoe mẽ nữa.
“Ách…”
“Lâm…”
“Cô nói trước đi.”
“Anh nói trước đi.”
Lâm Vân thấy cả hai cùng lên tiếng một lúc thì nhường lời.
“Hay là…tôi ra ngoài thuê tạm một phòng, còn anh…” Hàn Vũ Tích ngập ngừng.
“Tôi có chỗ ở, cùng lắm về nhà mẹ tôi.Còn cô…tôi không lo được, xin lỗi.” Lâm Vân vội ngắt lời, sợ cô nghĩ ngợi lung tung.
“Vậy…vậy cũng được, tôi về nhà.” Hàn Vũ Tích ấp úng, trong lòng kinh ngạc.Sao hôm nay Lâm Vân lại tỉnh táo thế này? Chẳng lẽ bệnh điên của hắn khỏi thật rồi?
“Ừ, thế thì tốt.Nhưng tôi có chuyện muốn bàn với cô.” Lâm Vân tiếp lời.
“Chuyện gì?” Hàn Vũ Tích bỗng dưng thấy bất an.
“Thì là…dù sao chúng ta cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.Tôi biết cô ghét tôi.Bây giờ đến chỗ ở cũng không có, hay là chúng ta…giải tán luôn đi? Cô thấy sao?” Lâm Vân nhìn thẳng vào mắt Hàn Vũ Tích, giọng bình thản.
“Hả…” Hàn Vũ Tích ngơ ngác, chưa kịp tiêu hóa hết những lời này.”Anh…anh muốn ly hôn?” Cô lắp bắp, thứ mà cô hằng mong ước bấy lâu nay lại đột ngột rơi xuống, chẳng phải đây là điều cô vẫn luôn khao khát sao?
“Cô thấy thế nào?” Lâm Vân thấy cô im lặng hồi lâu thì hỏi lại.
“Được…được chứ.Khi nào thì làm thủ tục? Hôm nay cuối tuần rồi, hay đợi thứ hai?” Hàn Vũ Tích vội vàng đáp.
“Ừ, vậy mai đi.Tôi biết công ty cô ở đâu, tan làm tôi sẽ đợi.Giờ tôi đi nấu cơm, cô lên dọn đồ đi.” Thấy vẻ sốt sắng của Hàn Vũ Tích, Lâm Vân chỉ cười nhạt rồi quay vào bếp.
Hàn Vũ Tích nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng đầy nghi hoặc.Rốt cuộc hắn bị làm sao vậy? Chẳng lẽ bệnh tình đã thuyên giảm thật rồi? Nói năng đâu ra đấy, còn biết nghĩ cho cô nữa.Không thể nào, hôm kia hắn còn dở chứng đòi đi tắm cơ mà? Thôi, nghĩ nhiều làm gì, dù sao mấy ngày nữa cũng ly hôn rồi.Chỉ mong sau này bệnh của hắn đừng tái phát nữa là được.
Hàn Vũ Tích trở về phòng thu dọn đồ đạc.Cũng chẳng có gì nhiều, chỉ vài bộ quần áo, một cái laptop và chiếc chăn mềm.Sau khi gói ghém thành ba túi, cô xuống nhà thì thấy Lâm Vân đã nấu xong cơm, đang ngồi chờ.
Bốn món ăn và một nồi cơm đầy ắp, Hàn Vũ Tích không hiểu sao hắn lại nấu nhiều cơm đến vậy.Nhưng cô cũng không hỏi, chỉ lặng lẽ ăn.Mấy món hắn nấu quả thực rất hợp khẩu vị, dù không đói lắm nhưng cô vẫn ăn hết hai bát.
Ăn xong, Hàn Vũ Tích chợt nhớ ra cả tuần nay cô toàn ăn cơm Lâm Vân nấu, chưa từng vào bếp lấy một lần.Hôm nay chắc là bữa cơm cuối cùng của hai người rồi.Nghĩ vậy, cô chủ động đứng lên rửa bát.
Lâm Vân nhìn Hàn Vũ Tích rửa bát, cũng không ngăn cản.Dù sao số bát đũa này anh cũng không định mang đi.
Thấy Lâm Vân mang hết số cơm còn lại trong nồi đi rang, Hàn Vũ Tích lại thấy kỳ lạ.Chẳng lẽ hắn lại lên cơn? Nhưng cô không dám hỏi, sợ chọc vào hắn lại phát bệnh thật.
Lâm Vân cẩn thận rang từng hạt cơm còn lại thành cơm cháy rồi cho vào một cái túi nhựa.Anh làm rất tỉ mỉ, như thể sợ lãng phí một hạt cơm nào đó.
“Anh đang làm gì vậy?” Hàn Vũ Tích không nhịn được tò mò.
“À, đây là món tôi học được trong sách, ăn ngon lắm, cô ăn thử xem.” Lâm Vân nói rồi đưa cho cô một miếng.
Hàn Vũ Tích vội vàng xua tay, nghĩ bụng chẳng phải chỉ là cơm rang khô thôi sao? Một phần vì cô đã no, một phần vì nhìn mấy miếng cơm cháy khô khốc kia cô cũng không dám ăn.
Lâm Vân thấy Hàn Vũ Tích không ăn thì cũng không ép, cho hết số cơm cháy vào túi rồi buộc chặt lại.
Hàn Vũ Tích bỗng thấy chạnh lòng.Cô và Lâm Vân, một người rửa bát, một người nấu cơm, chẳng khác nào một đôi vợ chồng ân ái.Nghĩ đến đây, trong lòng cô bỗng nghẹn lại, khó chịu vô cùng.
“Dọn xong đồ chưa?” Lâm Vân cầm túi cơm cháy lên rồi tiện miệng hỏi.
“Xong rồi.” Hàn Vũ Tích vô thức đáp.
“Vậy cô lái xe ra đi, tôi giúp cô khuân đồ.” Nói rồi Lâm Vân cũng đi lên phòng thu dọn đồ đạc.
Hàn Vũ Tích ngây người.Sao hắn biết xe cô đã sửa xong? Cô còn chưa từng cho hắn nhìn thấy mà.Lắc đầu, cô vẫn đi xuống gara lấy xe.
Khi Hàn Vũ Tích lái xe ra đến cửa biệt thự thì Lâm Vân đã xách mấy túi đồ của cô xuống.
Nhìn Lâm Vân cẩn thận xếp đồ đạc của cô vào xe, Hàn Vũ Tích thực sự ngơ ngác.Đây có phải là thằng ngốc Lâm Vân hay bắt nạt cô không?
“Xong rồi, cô đi đi.Tạm biệt, tuần sau tôi sẽ đến công ty tìm cô.” Lâm Vân đóng cửa xe, mỉm cười nhìn Hàn Vũ Tích.
“À…còn anh?” Hàn Vũ Tích giật mình hỏi.
Lâm Vân vỗ vỗ chiếc túi xách trên vai, cười nói: “Ha ha, đồ của tôi có mấy thứ thôi, một cái túi là đủ rồi.Tôi sẽ đợi xe ở đây, tạm biệt, gặp lại sau!”
“Hay là…tôi đưa anh về…” Hàn Vũ Tích không hiểu sao lại buột miệng nói ra câu này.
Lâm Vân ngập ngừng một chút rồi nói: “Cũng được, vậy cô đưa tôi đi.”
Nói rồi anh nhanh chóng lên xe Fox của Hàn Vũ Tích.
Biệt thự Lâm gia nằm trong khu nhà giàu Hoàn Hồ, là tòa nhà lớn nhất ở đây.
Rất nhanh, Hàn Vũ Tích đã lái xe đến khu Hoàn Hồ.Dừng xe ở một chỗ khá xa biệt thự, Lâm Vân xuống xe rồi cảm ơn Hàn Vũ Tích: “Cảm ơn cô đã đưa tôi về.Tạm biệt, lái xe cẩn thận nhé.”
Hàn Vũ Tích thấy Lâm Vân vẫn đứng đó, không có ý định đi vào thì đành chào tạm biệt rồi lái xe đi.
Mãi đến khi xe của Hàn Vũ Tích khuất bóng, Lâm Vân mới lững thững quay trở lại.Thậm chí, anh còn không liếc mắt nhìn khu Hoàn Hồ một cái.
Hàn Vũ Tích dừng xe ở một con hẻm, nhìn sang thì thấy Lâm Vân không hề đi vào khu Hoàn Hồ mà quay trở lại đường cũ, trong lòng kinh ngạc.Cô định xuống xe hỏi xem có chuyện gì thì Lâm Vân đã biến mất dạng trong đám đông, như một giọt nước rơi vào biển lớn, không để lại dấu vết.

☀️ 🌙