Đang phát: Chương 12
Nhìn bóng Lâm Vân khuất dần trong dòng người, Hàn Vũ Tích bỗng thấy lòng trĩu nặng.Dù gì, cô cũng đã “hưởng ké” hắn cả tuần nay rồi.Chỉ là những bữa cơm hắn nấu thôi, nhưng đó lại là điều mà trước kia, cô luôn khao khát mà chẳng thể có được.”Thôi kệ, hắn không muốn về nhà thì mặc hắn.” Cũng may hắn còn một nghìn tệ trong người, chắc cũng đủ ăn vài ngày.Dù sao thì tuần sau cũng ly hôn, hắn có ra sao, cũng chẳng còn là chuyện của cô nữa.
Nghĩ vậy, Hàn Vũ Tích cầm điện thoại, gọi cho Mỹ Na:
– Mỹ Na à, chị vừa mới dọn ra, muốn qua chỗ em ở tạm vài ngày được không?
– Tất nhiên rồi, em ở một mình cũng chán muốn chết, mong chị đến ở cùng từ lâu rồi.Chị đến nhanh đi, có cần em ra đón không?
Đầu dây bên kia vang lên giọng Mỹ Na đầy phấn khích.
– Không cần đâu, chị đến ngay đây.
Hàn Vũ Tích vừa cúp máy, thì điện thoại lại reo.Nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, cô khẽ mỉm cười.
– Vũ Đình, hôm nay sao lại gọi cho chị vậy?
Vũ Tích rất thương cô em gái đang học đại học này.Nhưng cô không thích cái tính hấp tấp của em mình.Dặn dò bao nhiêu lần rồi mà vẫn không chịu sửa.
– Không có việc gì thì không được gọi cho chị à? Tỷ tỷ, hôm qua em đến nhà chị định mượn mấy nghìn tệ, nhưng chị đi làm vắng nhà.Em thấy trên bàn máy tính có một nghìn tệ nên cầm tạm đi rồi.Hôm nào chị đưa thêm cho em nhé.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lanh lảnh của Vũ Đình.
– Ừ, chị đang chuẩn bị qua chỗ Mỹ Na ở…Cái gì? Một nghìn tệ đó là em cầm á? Cái con bé này, ai cho em lấy tiền đó…
Hàn Vũ Tích đặt điện thoại xuống, ngơ ngác như người mất hồn.Một nghìn tệ không phải Lâm Vân cầm, mà là Vũ Đình lấy mất.Vậy từ nay về sau hắn lấy gì mà ăn đây? Hắn không có một xu dính túi mà…Cái này, cái này…
Hàn Vũ Tích phóng xe với tốc độ nhanh nhất đến Tương Hồ Sơn Trang.Căn phòng vắng tanh, Lâm Vân không hề trở về.Chỉ có chiếc áo khoác dày treo lơ lửng trên ban công phòng hắn.
Áo khoác? Không phải cái áo mà hắn mặc hôm đi mua đồ cùng cô sao? Lúc về không thấy hắn mặc.Hôm sau, khi thấy nó treo ở ban công, cô còn cười nhạo hắn.Hôm đó mưa lớn như vậy, lẽ nào hắn đã mặc chiếc áo này?
Hàn Vũ Tích vốn thắc mắc không hiểu vì sao hôm đó quần áo của mình lại khô cong, không hề bị ướt mưa.Hóa ra là hắn đã dùng ô che hết cho cô.Giờ thì cô đã hiểu vì sao hắn lại bảo cô xách đồ, còn hắn cầm ô.Thì ra là hắn muốn che mưa cho cô.Khi cô xuống nhà thấy hắn nấu cơm, còn hắt hơi một cái, khiến cô cảm thấy khó chịu.Chẳng lẽ là vì bị dính mưa nên hắn bị cảm lạnh?
Đột nhiên, Hàn Vũ Tích cảm thấy sống mũi cay cay.Đồ ăn cô mua về, hắn tỉ mỉ tính toán để nấu cho cô ăn cả tuần.Để tránh mặt cô, không muốn cô nhìn thấy mà bực mình, cả tuần hắn đều lẩn tránh.Sao lại có một kẻ ngốc như vậy chứ? Cô muốn hỏi hắn xem, nhưng giờ hắn đã đi rồi, mà trên người lại không có một xu nào.
Gục mặt lên vô lăng, Hàn Vũ Tích không kìm được nước mắt.Tại sao lại như vậy? Không phải cô rất hận hắn sao? Chẳng lẽ chỉ vì một tuần cuối cùng này mà cô đã thay đổi cách nhìn về hắn? Hay là hắn đã trở nên tốt hơn, thậm chí còn thay đổi cả tính cách?
– Alo…
Tiếng điện thoại lại vang lên.
Hàn Vũ Tích bắt máy, giọng Mỹ Na vọng đến:
– Vũ Tích tỷ, sao chị vẫn chưa đến?
– À, chị đến ngay đây.
Hàn Vũ Tích vội lau nước mắt, quyết tâm rời khỏi nơi khiến cô đau lòng này.Sau tất cả, chỉ còn lại một chút hoài niệm.
***
Lâm Vân chen chúc trong đám đông, nhưng lòng lại cô đơn đến lạ.Ở đây, hắn không quen biết một ai.Dù đã rời xa chiến trường đẫm máu, hắn vẫn nhớ về những người thân, bằng hữu ở Thiên Hồng.Còn có nàng nữa, không biết nàng giờ ra sao? Có khỏe không? Liệu nàng có buồn khi biết hắn đã biến mất?
Vô thức bước xuống gầm cầu vượt, hắn tìm một chỗ trống ngồi xuống.Vài kẻ lang thang thấy Lâm Vân ngơ ngác đến ngồi, liền tự động nhường chỗ cho hắn.
Bỗng một đồng xu lẻ rơi xuống cạnh Lâm Vân, là của một cô gái ném tới.Lâm Vân giật mình, nhặt đồng xu lên, nhìn kỹ.Thì ra hắn bị người ta nhầm là ăn xin, còn được bố thí một đồng.Lâm Vân gãi mái tóc rối bù đã lâu không chải, chỉ biết cười khổ.
– Kỳ Kỳ, cậu làm sao vậy?
Hai cô gái mặc đồng phục học sinh, tay cầm kẹo hồ lô, một người thấy bạn mình ngẩn ngơ liền hỏi.
– Hiểu Tuyết, cậu nhìn người ăn xin mà chúng ta vừa đi qua kìa, ánh mắt của hắn buồn quá, thật đáng thương.
Cô gái tên Kỳ Kỳ chỉ vào Lâm Vân, nói với Hiểu Tuyết, còn dụi dụi mắt.
– Đừng có mà mơ mộng nữa, cậu đúng là đa sầu đa cảm.Sao không qua đó, bảo bản tiểu thư đây sẵn lòng bao nuôi ngươi.À mà, vừa nãy cậu còn cho hắn một đồng xu đấy nhé.Ha ha.
Nói rồi, cô gái tên Hiểu Tuyết kéo tay cô bạn vẫn còn đang ngẩn người.
– Hiểu Tuyết…
Kỳ Kỳ lập tức phản pháo, hai cô gái bắt đầu cãi nhau ỏm tỏi, quên hết những lời vừa nói.Đến khi im lặng, họ mới phát hiện Lâm Vân đã biến mất từ lúc nào.
Lâm Vân khoác chiếc túi lên vai, vừa đi vừa hỏi đường đến chợ việc làm.Hắn nghĩ với kiến thức điện tử kỹ thuật vượt xa người thời đại này, chắc chắn sẽ dễ dàng tìm được việc.Chợ việc làm không gần đây cho lắm.Dù Lâm Vân đi rất nhanh, nhưng vừa đi vừa hỏi, cũng phải mất gần hai tiếng mới tới nơi.
Chợ việc làm của thành phố Phần Giang vô cùng náo nhiệt, người người ồn ào.Bên ngoài dán vô số biển quảng cáo lớn, ghi tên các công ty và tiêu chí tuyển dụng.Nhưng muốn vào trong phải mất mười tệ tiền vé.Lâm Vân mò mẫm đồng xu duy nhất trong túi, chỉ biết lắc đầu.
– Ối, chỗ này mai mới mở cửa.
Một người đứng gần tấm biển thông báo nói.
– Ừ, mai chúng ta đến sớm một chút.Đến đây cả tuần rồi mà vẫn chưa kiếm được việc gì.Tiền của tớ cũng sắp hết rồi.Mà giá vé vào cửa lần này là bao nhiêu nhỉ?
– Để xem nào…À, miễn phí kìa.Không ngờ mai lại được miễn phí vào cửa.Đa tạ trời đất, đỡ được một khoản.Chắc họ thương mấy sinh viên nghèo chúng ta nên mới làm vậy…
– Đúng là miễn phí thật, mai nhất định phải kiếm được việc mới được.
Lâm Vân nghe nói miễn phí, trong lòng vui mừng khôn xiết.Dù thật hay giả, chỉ cần miễn phí là hắn có cơ hội rồi.Vội vàng chen đến gần xem, quả nhiên, ngày mai ở đây sẽ tổ chức tuyển nhân viên miễn phí.
