Đang phát: Chương 773
Bên trong vương đình thâm nghiêm, những đình đài lầu các được xây dựng vô cùng tinh xảo và hoa lệ.Kiến trúc nơi đây chủ yếu sử dụng hai màu lam và vàng, mái vòm cung điện hình tròn, các chi tiết chạm trổ hình giọt nước được kết hợp hài hòa, tạo nên một San Hô Cung mang phong cách độc đáo.
Vừa bước chân vào điện, Sở Vân không khỏi ngạc nhiên.Không khí nơi đây tràn ngập một thứ linh áp đặc trưng của bậc vương giả, rõ ràng là Nhân Ngư Vương muốn dùng nó để cảnh cáo hắn.
Nếu là một cường giả Hầu cấp bình thường, có lẽ đã tái mặt và mất hết phong thái.Nhưng Sở Vân đã từng giết Tham Lang Vương và tự mình cảm nhận luồng linh áp khổng lồ khi Tửu Hào Vương ngộ đạo, nên chiêu này của Nhân Ngư Vương chẳng những không có tác dụng, ngược lại còn khiến Sở Vân nhận ra vài điều.Hắn thầm nghĩ:
– Linh áp của Nhân Ngư Vương tuy mang khí thế của bậc vương giả, nhưng lại tạo cảm giác không đáng ngại, như hổ giấy.Xem ra những lời đồn về việc Tinh Châu suy yếu không phải là vô căn cứ.Chắc hẳn sau trận thua trước Sở Bá Vương, Nhân Ngư Vương bị thương rất nặng và vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Sở Vân không hề biến sắc, ngẩng đầu bước tới.Đến giữa đại điện, hắn nhìn lên và thấy Nhân Ngư Vương đang ngồi ngay ngắn trên ngai vàng san hô rộng lớn.Gương mặt nàng đẹp như tranh vẽ, khoác lên mình bộ cung trang lộng lẫy, châu ngọc bao phủ, toát lên vẻ đẹp cao quý và ung dung.
Đôi mắt nàng sâu thẳm như bóng đêm, ánh mắt sắc bén và uy nghiêm hơn hẳn những người phụ nữ bình thường, thể hiện phong thái của một nữ vương.
Chỉ có điều, mái tóc mai không thể che hết mái đầu đã điểm bạc.Đó là dấu vết của thời gian.Nhân Ngư Vương sống cùng thời với Vạn Độc Vương, có lẽ nàng cũng đã vài trăm tuổi.
– Ta nên gọi ngươi là Vô Song, hay là Sở Vân đây?
Nàng vừa mở lời đã vạch trần lớp ngụy trang của Sở Vân.Ánh mắt nàng sắc bén, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Sở Vân cười xòa, xua tay nói:
– Gọi thế nào cũng được, tùy vào tâm trạng của tiền bối thôi.
Trí tuệ của bậc vương giả quả nhiên sâu không lường được, mắt sáng như đuốc.Lớp ngụy trang của Sở Vân chỉ có thể đánh lừa người thường, nhưng đúng như hắn dự đoán, nó đã bị Nhân Ngư Vương nhìn thấu.Hắn cũng không hề xấu hổ, bình thản thừa nhận.
– Tốt lắm.Sở Vân, ngươi là một chàng trai khôn khéo.Ngươi phải nói thật cho ta biết, việc ngươi cưới Uyển Nhi có phải là do Vạn Độc Vương chỉ thị không?
Nhân Ngư Vương gật đầu, ánh mắt chợt lóe lên vẻ nghiêm nghị.
Sở Vân nghiêm mặt, chắp tay về phía Nhân Ngư Vương nói:
– Đúng là Vạn Độc Vương tiền bối mong ta giúp đỡ.Chắc hẳn tiền bối đã biết rõ tình hình của vãn bối.Vạn Độc Vương đã hứa sẽ giúp vãn bối ngăn cản sự tấn công của Lục Kình Vương.
Hắn không định giấu diếm, vì biết rằng trước trí tuệ của bậc vương giả thì không thể lừa dối được.
– Ha ha ha.Sở Vân, ngươi bị lừa rồi.Nàng ta sắp chết đến nơi rồi.Còn Lục Kình Vương thì đang ở độ tuổi tráng niên, sức mạnh của nàng ta không mạnh mẽ như ngươi nghĩ đâu.Thôi được, bây giờ ngươi hãy rời khỏi đây, tuyên bố với mọi người rằng ngươi đã đổi ý, không cưới Vũ Văn Uyển Nhi nữa.Để bồi thường, ngươi có thể chọn ba bảo vật trong quốc khố Nhân Ngư.Chuyện này ta sẽ không truy cứu.
Nói xong, Nhân Ngư Vương nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế và khoát tay, ý bảo Sở Vân rời đi.
Sở Vân nghe vậy, không khỏi nhíu mày.Nếu làm như vậy, Vũ Văn Uyển Nhi sẽ bị tổn thương rất lớn, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả việc nàng không được chọn trong đại hội kén rể.Không chỉ cả đời không thể tái giá, mà nàng còn phải chịu sự chế giễu và miệt thị của mọi người xung quanh.
Hơn nữa, hắn đã hứa với Vạn Độc Vương là sẽ giúp đỡ, sao có thể bỏ dở giữa chừng?
Vì vậy, hắn không chút do dự từ chối:
– Yêu cầu này, xin thứ cho vãn bối không thể thực hiện được.Mối hận giữa quốc chủ và Vạn Độc Vương tiền bối là chuyện của thế hệ trước, sao cần phải liên lụy đến thế hệ sau? Uyển Nhi vô tội, cớ gì quốc chủ lại trút hận lên người nàng?
– Ngươi nói vậy là cho rằng ta hận Uyển Nhi sao? Ngươi lầm rồi.Ta xem Uyển Nhi như con ruột, sao có thể hận nàng?
Nhân Ngư Vương mở mắt, khóe môi nở một nụ cười trào phúng.
