Đang phát: Chương 774
– Ha ha, xem ra Vạn Độc Vương chưa kể cho ngươi nghe chuyện năm đó.Cũng phải, con người ti tiện, độc ác như ả, sao có thể tự mình vạch tội.Ta sẽ kể cho ngươi nghe chuyện năm xưa.
– Trước kia, ta và Vạn Độc Vương là tỷ muội tốt, không hề giấu giếm nhau điều gì.Vào một năm…ta đem lòng yêu một người đàn ông…
Ánh mắt Nhân Ngư Vương thoáng buồn, giọng nói chậm rãi, chìm vào hồi ức.
– Hắn có đôi tay đẹp nhất trên đời, thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay sạch sẽ.Đôi mắt hắn màu xanh biếc, khi cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
– Hắn thường mặc áo thư sinh dài, tay cầm quạt giấy, tao nhã như ngọc.Giống như việc ngươi đang làm dạo gần đây, hắn cũng rất giỏi mọi thứ, đặc biệt là phong ấn và chế tạo túi, đạt đến trình độ bậc thầy.
– Ta còn nhớ lần đầu gặp nhau, là bên bờ hồ.Mặt hồ lấp lánh ánh sáng, chiếu lên khuôn mặt hắn.Hắn mỉm cười hỏi ta:
– Ta tên Phong Hồn, còn nàng?
– Ha ha, năm đó, ta chìm đắm trong tình yêu, cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.Nhưng cũng chính năm đó, người tỷ muội tốt nhất và người ta yêu nhất đã cùng nhau phản bội ta.Cuối cùng, Phong Hồn trao cho ta một đứa bé, bảo đó là con của hắn và ả.
– Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc trả thù một đứa trẻ để giải tỏa hận thù trong lòng.Ta nuôi nó lớn, coi như con mình, cho nó mang họ ta, tạo điều kiện tốt nhất để nó phát triển.Nó lớn lên rất giống cha nó.Cuộc sống của hai mẹ con ta thật sự rất hạnh phúc…Nhưng chính ả, Vạn Độc Vương! Ả phát điên, giết chết con mình ngay trước mặt ta!
– Thù mới hận cũ, không đội trời chung! Nếu năm đó ta không bị Sở Bá Vương đánh bại, bị trọng thương, phải tĩnh dưỡng trong cung, nếu Vạn Độc Vương không hành tung quỷ dị khó lường, ta đã sớm tìm ả báo thù! Bây giờ, ả lại dám giở trò với Uyển Nhi, cháu gái ta.Ta sao có thể để ả đạt được mục đích?
Giọng Nhân Ngư Vương sắc như dao, vang vọng trong đại sảnh.Bỗng nhiên, nàng đứng phắt dậy, chỉ tay về phía sau Sở Vân, mắt rực lửa giận, gầm lên:
– Vạn Độc Vương, ngươi còn muốn trốn đến bao giờ? Bộ mặt ghê tởm của ngươi đã bị ta vạch trần rồi.Ra đây đi, hôm nay chúng ta phải giải quyết dứt điểm!
– Sao có thể như vậy?
Sở Vân vô cùng nghi hoặc.Hắn có Lục Dục Tâm Ma Hạt, tuân theo nhân đạo, có thể cảm nhận được tình cảm của Vạn Độc Vương đối với Vũ Văn Uyển Nhi thật sự rất thân thiết.
– Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía sau.Lúc này, Vạn Độc Vương mặc áo choàng đen xuất hiện trong đại điện.
Nhưng Vạn Độc Vương không giải thích gì.Dáng người ả gầy gò, tay chống gậy, sắc mặt và biểu cảm đều như bị bóng tối che phủ.Sở Vân chỉ nghe được một tiếng thở dài khe khẽ.
Nhưng chính tiếng thở dài ấy, lại khiến Sở Vân cảm nhận được nội tâm ả vô cùng phức tạp, thống khổ và đau thương tột cùng.
– Nhân Ngư Vương tiền bối, xin người bớt giận.Chắc chắn có hiểu lầm gì đó!
Sở Vân vội vàng nói.
– Hiểu lầm? Vạn Độc Vương, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng để giải thích.
Ánh mắt Nhân Ngư Vương sắc bén như dao găm, quát lạnh một tiếng.
Vạn Độc Vương khẽ lắc đầu, nhìn Sở Vân nói:
– Đưa Uyển Nhi rời khỏi đây.
– Ha ha, ngon đấy!
Nhân Ngư Vương cười the thé, chỉ tay vào Sở Vân, hào quang dữ dội chợt lóe lên.Sở Vân chưa kịp phản ứng, đã biến mất khỏi chỗ.
– Loạn Du Thiên Tâm Phù của Du Hoàng?
Vạn Độc Vương biến sắc.
– Ha ha ha, Vạn Độc Vương.Rốt cuộc ngươi cũng không thoát được.Toàn bộ San Hô Cung đã bị ta giăng đại trận.Hôm nay, chỉ có một trong hai chúng ta sống sót rời khỏi đây!
Nói xong, Nhân Ngư Vương lao nhanh như chớp về phía Vạn Độc Vương.
Một trận đại chiến nổ ra!
Ào ào.
Sở Vân rơi xuống biển, ướt sũng.May mắn hắn bơi giỏi, hắn di chuyển trong làn nước, kinh ngạc:
– Chuyện gì thế này? Trong chớp mắt, ta bị truyền tống ra khỏi Nhân Ngư Đảo!
Hắn nhìn về phía xa, thấy lờ mờ bóng dáng đất liền.Đó chẳng phải là Nhân Ngư Quốc Đảo sao?
– Có thể truyền tống ta đi xa như vậy trong nháy mắt, lại không cần đến bảo thạch mật môn hay yêu binh Quy Chân Kính.Điều này khiến ta nghĩ đến Loạn Du Thiên Tâm Phù của Du Hoàng.Dù có phải hay không, Nhân Ngư Vương thật sự rất giỏi.
Sở Vân kinh hãi.Ngay sau đó, hắn thúc giục yêu vật, bay lên cao, quay trở lại Nhân Ngư Đảo.
Vương thành Nhân Ngư Đảo dường như không có gì xảy ra.Vì đại hội kén rể vừa kết thúc, khắp nơi vẫn còn không khí ăn mừng.
Nhưng Sở Vân hiểu rõ tình hình bên trong.Hắn phát hiện hoàng cung đã giăng thiên la địa võng, bên ngoài lỏng lẻo, bên trong phòng thủ nghiêm ngặt.Các thị vệ canh gác cẩn mật.
Hắn dùng Hồng Yêu Vô Sắc ẩn thân, định lẻn vào San Hô Cung.
Nhưng đến nơi, hắn thấy xung quanh San Hô Cung được bao phủ bởi một lớp ánh sáng.
– Đúng là Loạn Du Thiên Tâm Phù! Nhân Ngư Vương dùng yêu binh của Du Hoàng để ngăn cách San Hô Cung với bên ngoài.Chỉ cần chạm vào lớp ánh sáng này, ta sẽ bị truyền tống đi ngay lập tức, trừ khi dùng Kiếp Yêu không gian gần ngàn vạn năm để loại bỏ phòng ngự này.Nếu không, không có cách nào khác.Nhưng làm vậy sẽ gây ra động tĩnh lớn, thu hút sự chú ý của cả vương thành.
– Xem ra Nhân Ngư Vương đang giao chiến với Vạn Độc Vương, nên mới tạo ra vòng cấm này.Vừa để ngăn người ngoài quấy rối, vừa để Vạn Độc Vương không thể trốn thoát.Ta không thể xông vào San Hô Cung, vậy thì đi tìm Vũ Văn Uyển Nhi.
Sở Vân suy nghĩ một hồi, rồi quyết định từ bỏ ý định lẻn vào San Hô Cung.
Nhưng kế hoạch tìm Vũ Văn Uyển Nhi của hắn cũng thất bại.
Sau khi tìm hiểu, hắn biết được sau khi hắn rời khỏi đại sảnh, Vũ Văn Uyển Nhi cũng nhận lệnh của Nhân Ngư Vương, rồi biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
– Trí tuệ của Vương giả thật khó lường.Xem ra đây là Nhân Ngư Vương diễn kịch để dụ Vạn Độc Vương vào bẫy.
Cảm xúc của Vũ Văn Uyển Nhi không giả, có lẽ nàng cũng không biết gì.Ta hiểu ra một chút rồi.Đây là một trong những nguyên nhân khiến cuộc đời Vũ Văn Uyển Nhi thay đổi nhanh chóng.Chỉ mong nàng không vì chuyện này mà trở thành Ôn U Vương của kiếp trước.
Sở Vân thở dài, cảm thấy bất lực.
Hắn vốn định giúp Vạn Độc Vương để mọi chuyện suôn sẻ.Ai ngờ, mọi chuyện lại liên quan đến ân oán phức tạp như vậy.
Sở Vân bí mật tìm kiếm trong hoàng cung ba ngày, nhưng vẫn không có tiến triển gì.Ngày khai quốc đại điển đã đến gần.Hắn buộc phải tạm gác chuyện này, trở về Chư Tinh Quần Đảo, đối mặt với thử thách lớn nhất của Thư Gia từ trước đến nay.
…
Cuồng phong gào thét, sóng biển cuồn cuộn.
Một yêu thú cá voi khổng lồ, có thể so sánh với một lục địa, đang không ngừng tiến về phía trước.
Đây chính là Lục Kình lớn nhất Tinh Châu từ xưa đến nay.
Lục Kình bình thường chỉ lớn bằng hai đảo cấp thành hợp lại.Nhưng Lục Kình này có kích thước khổng lồ, diện tích ước chừng bằng mười đảo cấp thành trở lên.
Chủ nhân của nó nổi tiếng thiên hạ nhờ nó.Nó cũng đạt đến đỉnh cao tu luyện của yêu thú nhờ chủ nhân của mình.
Đứng trên lưng Lục Kình, Lục Kình Vương nhìn về phía xa, gió biển thổi áo choàng của hắn bay phấp phới như chiến kỳ.
– Chưởng môn, một ngày nữa chúng ta sẽ đến Chư Tinh Quần Đảo.
Phía sau Lục Kình Vương, một vị Toán Sư mặc áo bào xanh, mắt dài hẹp.
Giọng Lục Kình Vương trầm thấp, đầy tự tin:
– Tinh Ngân đại sư, không cần lo lắng.Trận chiến này, Đông Hải Phái ta chắc chắn thắng.
– Tuy rằng thiên cơ bị che giấu, nhưng vương tinh của chưởng môn ảm đạm, ai cũng có thể nhìn ra được.Ta không lo lắng về trận chiến với Thư Gia, mà sợ người thần bí kia sẽ ra tay.
Tinh Ngân đại sư lo lắng nói.
– Ta cũng cảm thấy người thần bí kia có mưu đồ rất lớn, vô cùng nguy hiểm.
Lục Kình Vương khẽ cau mày, rồi lại giãn ra.
– Dù hắn có xuất hiện hay không, ta vẫn muốn đối phó với Thư Gia.Chư Tinh Quần Đảo có tài nguyên khổng lồ, có thể thúc đẩy Đông Hải Phái phát triển chưa từng có! Ta có thể dễ dàng đạp đổ Thư Gia!
