Chương 580 Đây không phải là một cuộc đấu cân sức.

🎧 Đang phát: Chương 580

Chương 580: Đây không phải là một cuộc đấu cân sức.
Dù tăng tốc độ tiến quân, chiến thuật bao vây vẫn được duy trì.Cùng lúc đó, cả hải quân và lục quân của liên quân đồng loạt tấn công Lạc Nguyệt.
Không thăm dò, không chuẩn bị, thậm chí không có tấn công thăm dò.
Vụ nổ bom hạt nhân ở Lạc Nguyệt đã kích động Mỹ.Họ tấn công như vũ bão, 120 nghìn binh sĩ tinh nhuệ chia làm ba mũi tấn công Lạc Nguyệt.
Trong mắt họ, Lạc Nguyệt giờ là con mồi, họ muốn chiếm Lạc Nguyệt nhanh nhất, phá mọi kỷ lục.Nếu không có vụ nổ bom hạt nhân, có lẽ họ đã dùng chiến thuật chậm mà chắc, nhưng giờ họ như trâu điên, chỉ hướng về Lạc Nguyệt.
Gần 300 máy bay chiến đấu, chia thành hơn mười đội hình, chuẩn bị ném bom Lạc Nguyệt.Với một thế lực quan trọng, họ muốn một đòn tiêu diệt tất cả, công ty dược chỉ là thứ yếu.Mấy tàu sân bay được tàu hộ tống vây quanh như gà trống kiêu ngạo, nhìn chằm chằm Lạc Nguyệt.Hai đội tàu chiến hai bên, dưới sự bảo vệ của tàu hộ tống, không kiêng nể gì tiến về bến tàu Lạc Nguyệt.
Cuộc tấn công của liên quân đã bắt đầu, bùng nổ toàn diện…
– Báo cáo, radar bị nhiễu mạnh, không thể tập trung mục tiêu…
– Báo cáo, nhiễu điện tử quá mạnh, không thể ném bom chính xác…
– Báo cáo, máy điện tử của đối phương làm nhiễu sóng của chúng tôi, hoàn toàn không thể hoạt động…
– Báo cáo, radar của tôi bị đối phương khóa.
Trung tâm chỉ huy liên quân liên tiếp nhận báo cáo nên bối rối.Một xí nghiệp y dược mới nổi hai ba năm mà có thể tạo ra nguồn nhiễu sóng mạnh vậy?
Chiến tranh hiện đại là chiến tranh điện tử, nếu nguồn nhiễu sóng của địch làm ta không xác định được mục tiêu, thì đánh kiểu gì? Trong nguồn nhiễu mạnh này, đối phương đã khóa máy bay của họ, chuyện gì xảy ra sau đó không cần nghĩ cũng biết.
Nhận báo cáo, chỉ huy không quân Payton mồ hôi đầy mình.”Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.Nhưng những gì họ biết về Lạc Nguyệt chỉ là một xí nghiệp, hoặc một xí nghiệp có tiền, mua vũ khí đạn dược, muốn làm bá chủ.
Với một nhà giàu mới nổi như vậy, dù có vũ khí hạt nhân cũng không đáng lo.Đức có sở trường tấn công chớp nhoáng thời Thế chiến II.Chờ họ phản ứng, Lạc Nguyệt đã bị nuốt chửng.
Hơn nữa, Mỹ vẫn cho rằng vũ khí hạt nhân do nước khác cung cấp, có thể là Trung Quốc hoặc Nga.Với thực lực của Lạc Nguyệt, không thể sản xuất vũ khí hạt nhân được.
Nhưng giờ Payton thực sự bối rối, đối phương có nguồn nhiễu sóng mạnh vậy, dù Nga cũng không có.Máy bay của họ vừa cất cánh đã bị nhiễu sóng mạnh, trận chiến này đánh thế nào?
Nếu nguồn nhiễu sóng này là sản phẩm của họ, vậy vũ khí hạt nhân kia cũng là của họ?
Nghĩ đến đây, Payton bất chấp, gã biết nếu không khóa được mục tiêu của đối phương, máy bay của mình sẽ thành người mù, có nhiều máy bay bay đến cũng thành bia ngắm.
– Rút quân, lập tức rút quân…
Payton đột nhiên tỉnh lại, ra lệnh rút quân hạ máy bay chiến đấu.
Nhưng mệnh lệnh của gã hơi chậm, thực tế khi máy bay vừa cất cánh đã bị nhiễu mạnh.
Chưa kể, radar của Lạc Nguyệt đã định vị được những chiếc phi cơ dường như cũng bị mù, đáng thương là đội máy bay chiến đấu vẫn chưa đến vùng trời Lạc Nguyệt.
Ầm, ầm…
Diệp Mặc nhìn vô số đạn đạo trên không bốc lửa bay lên trời, làm bầu trời u ám rực ánh hồng.Sau đó, chúng bay đến những máy bay chiến đấu đã bị khóa trên không trung.
Đáng tiếc, những chiếc máy bay này dưới sự nhiễu sóng cực mạnh, không có chút năng lực phản kháng.Họ chỉ có thể dựa vào kỹ thuật lái máy bay và tính năng chiến đấu của máy bay để thoát khỏi làn mưa đạn đạo như ác mộng này.
Lại một đợt “Ầm, ầm…” nữa vang lên, vô số máy bay chiến đấu trên không nổ tung thành mảnh cháy vụn, rơi xuống biển.Vài chiếc may mắn sống sót cũng chỉ có thể thả được xuống làn mưa đạn đạo, những đạn đạo này bay xuống đất cũng bị hệ thống phòng ngự lá chắn vũ trụ chặn lại.
Mấy trăm nghìn binh lính còn chưa kịp lên bờ ngơ ngác nhìn ánh lửa phía xa, trợn mắt há mồm, trên thế giới này khi nào lại có hệ thống đạn đạo được chỉ đạo chính xác như vậy?
Diệp Mặc lạnh lùng cười, hắn biết những máy bay này không cần hắn quan tâm, dù họ chưa có máy bay nào cất cánh nhưng Diệp Tinh không nói khoác.Diệp Mặc khẳng định máy nhiễu sóng và hệ thống radar định vị, cùng với trang bị chỉ đạo chính xác đã là những thứ siêu việt nhất trên thế giới này.
Trong lòng Diệp Mặc khẳng định Diệp Tinh không phải người của thế giới này, anh ta nhất định giống mình, cũng đến từ nơi khác, chỉ khác là anh ta mất nhiều trí nhớ.Nếu Diệp Tinh là nhà khoa học lớn lên ở thế giới văn minh Địa Cầu, anh ta không thể có nhiều khái niệm khoa học kỹ thuật tiên tiến như vậy.
Trận chiến nhiễu sóng điện tử này, dường như làm liên quân không kịp trở tay.Diệp Tinh thay đổi thiết bị phóng đạn đạo địa không, tốc độ nhanh, cự ly xa, độ chính xác cao.
– Củ chuối thật, loại radar và máy điện tử rác rưởi này mà còn muốn chiếm Lạc Nguyệt, anh đây thực sự là quá đề cao các người rồi, lãng phí một viên “tinh thạch Cực năng” của mình, thật phí phạm.
Trong phòng chỉ huy đạn đạo địa không, Diệp Tinh nhìn những máy bay bị đạn đạo bắn rơi, bỗng thấy mất hứng.
– Xem ra nơi này không cần sự trợ giúp của tôi nữa rồi.
Diệp Mặc lẩm bẩm nói một câu, rồi biến mất ngay tại chỗ, hắn biết dù Lạc Nguyệt phát triển mạnh hạm đội hải quân, nhưng hải quân mới là điểm yếu nhất của Lạc Nguyệt, bây giờ hắn muốn tiêu diệt lực lượng hải quân liên quân.
Diệp Mặc biết bắt hết bảy tám chục tàu quân hạm dường như không thể, mấy thuyền vận binh hai bên bị Diệp Mặc tách ra từ giữa, hơn mười thuyền tàu bảo vệ và tàu khu trục cũng bị Diệp Mặc nhấn chìm xuống biển.Hai tàu ngầm hạt nhân cũng không thoát khỏi vận hạn, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã tiêu diệt gần hai mươi tàu chiến hạm.
Trên mặt biển có vô số binh sĩ giằng co, họ vẫn chưa nhìn thấy đối thủ, đã mất hai mươi tàu quân hạm, đây là loại vũ khí gì vậy? Hạm đội của Lạc Nguyệt lúc này mới bắt đầu chầm chậm tiếp cận liên quân hạm đội, và hô lên câu “đầu hàng thì không giết”.
Thuyền trưởng của một con thuyền vô cùng phẫn nộ, ra lệnh công kích, nhưng họng pháo còn chưa dựng lên thì bị một vũ khí không biết tên tiêu diệt.
Một tàu ngầm hạt nhân lặng lẽ chuẩn bị tiếp cận hạm đội Lạc Nguyệt, nhưng không đợi phóng đạn đạo, đã bị một kiếm của Diệp Mặc phá vỡ.Áp suất nước mạnh xé tất cả những người có mặt thành mảnh nhỏ.
Diệp Mặc bay lên mặt biển nuốt một viên “Tinh nguyên đan”, tự nhủ may mà mình đã luyện chế ra một lọ tinh nguyên đan, nếu không không trụ được.Dù phi kiếm lợi hại, nhưng với tu vi của hắn, hao tổn quá lớn.
Nếu không có sự hỗ trợ của Diệp Tinh, một mình Diệp Mặc chắc chắn không ngăn được cuộc tấn công của liên quân.Ngoài Diệp Tinh, Hoàng Tinh mấy trăm năm của Tăng Chấn Hiệp cũng rất quan trọng.
Biết hạm đội của mình bị một vũ khí không biết tên xử lý, mặt Senhen xanh mét, hạm đội của y đang dưới sự nhiễu sóng hùng mạnh, Lạc Nguyệt chỉ cách một trăm hải lý nhưng không thể dùng radar quét bất cứ vật gì.
Hoàng Ức Niên thoải mái, nếu không phải Diệp Mặc yêu cầu không được ra tay với tàu sân bay, y cũng không nhịn được bắn hết đạn đạo.
Dù y không biết tại sao trong thời gian ngắn một con thuyền của đối phương lại chìm xuống, nhưng y biết chắc chắn có liên quan đến thành chủ Diệp Mặc thần bí và thiết kế của Diệp Tinh.
Hạm đội Lạc Nguyệt dù bắn ra không nhiều đạn đạo và đạn pháo, nhưng thỉnh thoảng vài viên đạn pháo rơi xuống nước, làm những thủy binh đang vùng vẫy chìm xuống hoàn toàn.
Những người này là phát xít, là ác ma, không ngờ cũng không buông tha những người đã rơi xuống nước.Nếu không phải vì đạn đạo không định vị được, Senhen đã phóng đạn đạo, y muốn tất cả hạm đội đối diện bị lật hết.Nhưng bây giờ họ lại ngẫu nhiên bắn ra vài viên đạn đạo, không bị đối phương ngăn cản.Đội máy bay chiến đấu bay đi không chiếc nào quay về, chỉ còn ánh lửa ngoài xa.
Trên tàu sân bay còn vài máy bay chiến đấu, y không dám phái đi nữa, y biết một khi bay đi, lập tức thành bia ngắm của đối phương.
Đây chẳng phải là một cuộc chiến không cân sức sao? Trước khi khai chiến, họ biết rằng đây không phải là một trận chiến cân sức, chỉ là họ nghĩ quân đội Lạc Nguyệt không cùng đẳng cấp với họ.Nhưng bây giờ xem ra, quả thực là không cân sức, ngược lại quân đội của họ không cùng đẳng cấp với Lạc Nguyệt.
Không ai ngờ, cũng không ai nghĩ, Lạc Nguyệt lại mạnh đến vậy.Hoặc là máy móc chiến đấu của Lạc Nguyệt đã vượt tầm thế giới, họ đã sáng chế ra đồ vượt thời đại.
Nghẹn khuất, chưa từng có cuộc chiến nào nghẹn khuất như vậy.Senhen nghẹn quá muốn thổ huyết, nhưng y không thể:
– Các người làm trái luật “Công ước Geneva”, các người không thể đối đãi với tù binh như vậy…
Senhen tức run người, cầm loa lớn tiếng quát với thuyền hạm đối diện, nhưng sau lưng y mồ hôi toát ra như nước không thể ngăn lại được.Hạm đội của đối phương chỉ còn cách 2000m, đang tiến lại gần hơn.
Nhưng y không dám ra lệnh nã pháo, đạn pháo dù lợi hại hơn, cũng không thể gây tổn hại đến hạm đội của đối phương trong thời gian ngắn.Mà đối phương chưa bắn đạn pháo, một khi bên này nã pháo, đối phương tức giận, phóng đạn đạo ra, bên này lại không thể chặn lại, có thể nói là bị trói đánh.
Y khẳng định không ai nghĩ công kích của Lạc Nguyệt lại mạnh như vậy, nếu Lạc Nguyệt có dã tâm lớn hơn, lại có sức công kích mạnh như vậy, vậy thì…
Senhen không dám nghĩ tiếp, y không biết máy móc quấy nhiễu của Lạc Nguyệt không thể rời đi được, hơn nữa máy móc này dùng lần nào là ít đi lần đó, nên mới lo lắng như vậy.Nguồn năng lượng mà máy nhiễu sóng của Lạc Nguyệt dùng tổng cộng chỉ có bốn viên mà thôi, thậm chí bây giờ cũng không có cách tìm thứ để bổ sung vào.

☀️ 🌙