Đang phát: Chương 581
– Ha ha, bọn họ là tù binh mà.Các anh đầu hàng đi? Tôi cảnh cáo lại các anh, nếu vẫn chưa đầu hàng, chúng tôi sẽ tấn công toàn bộ.
Hoàng Ức Niên cười ha hả, dùng vốn tiếng Anh lưu loát của mình tiếp lời Senhen, nói xong còn vung tay, một quả đạn mang theo lửa bay ra từ tàu trục hạm.
Senhen trợn mắt nhìn, cự ly gần như vậy, đạn đạo bay xuyên qua tàu hộ vệ, chiếc tàu này quay vòng tại chỗ rồi chầm chậm chìm xuống biển.
Một hàng chiến hạm đối phương đang đến, Senhen nhận được báo cáo là tàu chiến của mình từng chiếc một đã bị khóa.
Senhen không thể chịu đựng sự hoảng sợ này, y biết nếu không đầu hàng, làn mưa đạn đạo của đối phương sẽ sớm biến tàu chiến của y thành tro bụi.Lạc Nguyệt còn một vũ khí chưa nhìn thấy, thứ vũ khí có thể nhấn chìm tàu chiến của y xuống biển sâu bất cứ lúc nào.
Mấy chục ngàn binh lính trong tay mà biến mất, y sẽ là tội đồ.
Dựng cờ đầu hàng, Senhen vạn phần không cam lòng, nhưng y biết chỉ cần kiên trì, tất cả thuyền chiến và binh lính của y sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Một chiếc máy bay may mắn trốn thoát thấy cờ đầu hàng của thuyền Senhen, vòng một vòng kì lạ trên không trung, rồi nhanh chóng bay về hướng biển rộng.Trong khi mọi người kinh hô, chiếc máy bay này bất ngờ quẹo cua, áp sát mặt biển rồi lại bay thẳng lên trời, thân máy bay gần như chạm nước.
Sau khi bay lên không trung, nó biến mất vào đám mây đen, hướng về Esebiya.Cùng lúc đó, một quả đạn đâm thẳng vào chiếc máy bay vừa áp sát mặt nước, phát ra tiếng nổ kinh thiên, bọt nước bắn tung tóe khiến mọi người sợ hãi.Diệp Mặc đứng ở đằng xa thấy chiếc máy bay biến mất, thầm than phục kỹ thuật lái máy bay siêu hạng của phi công này.Không ngờ có thể thoát khỏi tầm ngắm của đạn đạo, thật lợi hại.
Tên này thật cừ, Diệp Mặc không ngờ lại không đuổi theo chiếc máy bay duy nhất còn sót lại.
Hoàng Ức Niên rất thất vọng, y còn chưa khai hỏa, một đống đạn đạo ngư lôi và thủy lôi đã chuẩn bị sẵn còn chưa dùng đến, hạm đội liên quân đã đầu hàng.
Nhưng thu được hạm đội bốn tàu sân bay khiến Hoàng Ức Niên mừng rỡ.Cộng thêm mẫu hạm, lần này còn có hơn ba mươi tàu chiến các loại.
Hàng ngàn binh lính rơi xuống nước chết, những người còn lại đều bị bắt làm tù binh trong hạm đội của Lạc Nguyệt.
Hạm đội hải quân và bộ đội phòng không của Lạc Nguyệt ung dung thoải mái, người đánh vất vả nhất là lục quân của Lạc Nguyệt.Tư lệnh lục quân Lạc Nguyệt là Lý Tam Đao, nhưng chỉ huy chiến đấu lần này là Lương Địch, đến từ công ty lính đánh thuê Lam Quang Nam Phi.
Lương Địch là tiểu đoàn trưởng của công ty đánh thuê Lam Quang Nam Phi, cũng là người lính đến từ Trung Quốc, đã nhiều lần tham gia tác chiến đối ngoại.Nhưng liên quân đa quốc gia không thể so sánh với quân đội mới lập được mấy tháng của Lạc Nguyệt.
Nếu không vì địa hình hạn chế, có lẽ Lạc Nguyệt đã tan rã rồi.Dù vậy, số người thương vong của cả hai bên cũng ngang nhau.
Đây là một bên phòng thủ một bên tấn công, nếu là cuộc chiến trên đồng bằng, có lẽ đã sớm tan tác.
Từ đường bộ mở đường cho cuộc chiến tranh thế giới thứ II, phải đi qua thung lũng giữa Esebiya và Xini Kenya.Kế hoạch của liên quân là hạm đội ném bom trải thảm trước, mấy trăm máy bay ném bom, lục quân Lạc Nguyệt chưa tới mười ngàn người dưới oanh kích của bom, chắc chắn sẽ tan tác rất nhanh, sau đó liên quân sẽ nhanh chóng xuyên qua thung lũng chiếm bãi đất cao của Lạc Nguyệt.
Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, máy bay còn chưa kịp ném bom, đã bị tiêu diệt hết.Ước nguyện san bằng thung lũng bằng không quân đã thất bại.Tư lệnh lục quân của liên quân – Polly Ladd chỉ có thể hạ lệnh đánh mạnh vào thung lũng kia, dù quân số đông, nhưng trong thung lũng nhỏ hẹp thì không có cách nào triển khai.
Dù gặp vô vàn bất lợi, lượng thương vong của liên quân cũng giống như Lạc Nguyệt, cho thấy quân đội Lạc Nguyệt còn kém xa so với liên quân.
Nhưng may mắn là sau thử thách máu lửa, quân số Lạc Nguyệt ít đi, nhưng sức chiến đấu lại tăng lên.
Có thể chắc chắn rằng nếu bộ đội liên quân tiếp tục tấn công, thung lũng kia sẽ không trụ được bao lâu nữa.Nhưng Polly Ladd nhìn những chiếc máy bay không ngừng rơi xuống, sắc mặt tái nhợt.Ông ta biết lợi thế bây giờ chỉ là nhất thời, một khi không quân bên mình bị Lạc Nguyệt thu thập, thì bọn họ xong đời.
Điều Polly Ladd càng sợ hãi hơn là, lực lượng phòng không của Lạc Nguyệt quá mạnh, máy bay chiến đấu của liên quân hung hãn như vậy, mà trên vùng trời của Lạc Nguyệt dường như không có bất kỳ năng lực phản kích nào.Thậm chí máy bay chiến đấu của Lạc Nguyệt cũng không tham gia cản đường, tất cả đều dựa vào sự công kích của lực lượng phòng không dưới mặt đất, quét ngang hơn mấy chục máy bay chiến đấu.
Điều này là không thể nào, không một quốc gia nào có khả năng phòng không mạnh mẽ như vậy.
Nhưng sự thật trước mắt buộc Polly Ladd phải thừa nhận, Lạc Nguyệt đã làm được.
– Rút lui…
Polly Ladd nhìn máy bay trên không ngày càng ít đi, mà quân đội của mình lại rối bời, thung lũng này không khác gì đi tìm cái chết.Ông ta không chút do dự ra lệnh rút quân.
Binh lính liên quân không hiểu, bọn họ đã chiếm được ưu thế rồi, chỉ cần tiếp tục xung phong, có thể nắm được thung lũng, thế mà lại ra lệnh rút quân.Một khi nắm được lối đi này, thì Lạc Nguyệt sẽ không có bất kỳ khả năng phòng ngự nào.
Nhưng là quân lính, họ không thể không phục tùng mệnh lệnh.
Dù vậy, vẫn có chút chậm trễ.Họ còn chưa kịp rút lui, máy bay chiến đấu của Lạc Nguyệt đã bay lên không trung.
Lúc này Polly Ladd mới phát hiện quân phòng không của họ không thể khóa bất kỳ máy bay chiến đấu nào, sự quấy nhiễu của đối phương quá lớn, đạn đạo phòng không của họ thành hàng mẫu.Đạn đạo mà không có mắt, thì không bằng một quả bom bình thường.
Liên quân chỉ có thể dùng súng phòng không thô sơ và súng máy phòng không để đối phó với máy bay chiến đấu của đối phương, còn có cả một đội quân đại bác hùng hậu.Nhưng những thứ này đối với máy bay mà nói, chỉ như gãi ngứa.
Bom rơi từ trên trời xuống, xe tăng và xe thiết giáp ở thung lũng bị nghiền nát như giấy.
Polly Ladd tái mặt nhìn đội quân bị ném bom dữ dội mà không có khả năng chống trả, biết họ xong đời thật rồi.Máy bay chiến đấu càn quét của đối phương dường như phá tan lòng tin của tất cả binh lính liên quân.
Đầu hàng, không còn con đường nào khác ngoài đầu hàng.
Sau khi không quân liên quân bị tiêu diệt hoàn toàn, hạm đội hải quân lựa chọn đầu hàng.Chưa đầy một tiếng sau khi hạm đội hải quân đầu hàng, Polly Ladd cũng dẫn lục quân đầu hàng.
Trận chiến xâm chiếm Lạc Nguyệt của liên quân khiến thế giới khiếp sợ, toàn bộ quá trình và dự đoán của các chuyên gia quân sự hoặc quân sư đều giống nhau như đúc, không vượt quá một ngày.Có thể nói là cuộc tấn công chớp nhoáng trong tấn công chớp nhoáng.
Điểm khác biệt duy nhất là, mọi người đều đoán sai về đối tượng.Họ dự đoán Lạc Nguyệt không thể kiên trì nổi một ngày, nhưng thực tế là, chưa đến một ngày, hầu như tất cả đều bị tiêu diệt hết.Hoặc là nếu họ không đầu hàng, thì toàn quân đã bị tiêu diệt không còn một ai.
Một trăm hai mươi ngàn liên quân tham chiến, sau một ngày kịch chiến, hơn ba chục ngàn người chết dưới biển, hơn ba chục ngàn người chết trên bộ.Trừ bộ phận liên quân chạy trốn vào rừng nguyên sinh, còn lại gần bảy chục ngàn người đều bị bắt giữ hết.Bao gồm cả tổng tư lệnh liên quân Senhen, chỉ huy không chiến Payton, tư lệnh lục quân liên quân Polly Ladd.
Gần bốn mươi thuyền bị quân hạm Lạc Nguyệt thu được, bao gồm bốn tàu sân bay.Số xe tăng và xe thiết giáp mà Lạc Nguyệt thu được tổng cộng hơn 600 chiếc, bao gồm hơn 130 máy bay trực thăng.
Số binh lính thương vong của Lạc Nguyệt có hơn 1600 người, tổn thất một chiếc máy bay, tổn thất 12 chiếc xe tăng.Địa bàn Lạc Nguyệt không bị tổn thất gì, hạm đội không có người tử vong.
Đây là một chiến thắng toàn diện, một chiến dịch kinh điển nhất kể từ khi chiến tranh nóng nổ ra.
Sau khi tin tức về cuộc chiến này lan truyền, toàn thế giới chấn động.Một chiến dịch tưởng như tất bại lại đánh ra hiệu quả như vậy, liên quân gần như toàn quân bị tiêu diệt.Không ai có thể nghĩ đến, cũng không ai có thể đoán được.Hoặc là nói mọi người đã đoán đúng quá trình, nhưng không đoán đúng kết quả.
Thế giới bàn tán xôn xao về chiến dịch kinh điển này, trận chiến khiến mọi người hiểu ra một điều, trước thực lực chân chính, bất kỳ chiến thuật nào cũng chỉ là mây bay.
Nhà lý luận quân sự nổi tiếng thế giới Xikerlon phát biểu lý thuyết “Lý luận chiến tranh thế kỷ mới”, chỉ ra trong chiến tranh thế kỷ mới, quấy nhiễu và phản quấy nhiễu cùng với chỉ đạo tinh chuẩn là yếu tố quyết định chiến thắng.
Ông ấy viết trong bình luận của mình:
– Nếu như anh không có máy nhiễu sóng hùng mạnh, không có khả năng quấy nhiễu và năng lực cảnh báo hùng mạnh, mà lại muốn đi đánh nhau với một quốc gia có kỹ thuật quấy nhiễu tiên tiến, tôi khuyên anh nên thu lại những radar và đạn đạo trong quân đội của anh lại, có lẽ, phái một lượng lớn binh lính vác đao lớn và giáo mác đi mới là hy vọng có thể chiến thắng duy nhất của anh.Về phần giảm bớt tử vong, à, tôi nghĩ anh có lẽ có thể suy xét cho binh lính của anh trang bị một tấm chắn thật to.Nếu như như vậy vẫn chưa được, tôi nghĩ anh có thể cân nhắc duy nhất chính là hô hào cấm sử dụng bom nguyên tử.
Đây là một sự sỉ nhục, trực tiếp tát vào mặt Liên Hợp Quốc và Mỹ.Chiến tranh điện tử và quấy nhiễu, không phải cứ nói là được.
Nhà quân sự học nổi tiếng nước Mỹ Myron lại trực tiếp chỉ ra, kỹ thuật chiến đấu điện tử của Lạc Nguyệt hoàn toàn vượt trước thời đại.Việc họ làm nổ tung quả bom nguyên tử kia, cũng là vượt thời đại, dùng những vật liệu phân tách thậm chí không phải là Uranium và plutonium, họ hẳn là đã phát hiện ra một nguyên tố phân tách mới.
Nhưng những điều này chỉ là bọt nước, điều khiến cả thế giới im lặng thật sự, khiến một số nước tức đến hộc máu mồm chính là, cuộc nói chuyện trên TV của người phụ trách Lạc Nguyệt Hư Nguyệt Hoa.
