Chương 691 Bất Chu Thành

🎧 Đang phát: Chương 691

“Chưa từng có chuyện muốn được bảo vệ mà không cần phải trả giá gì cả,” Vệ nói với một ẩn ý sâu xa, ánh mắt thâm thúy, lóe lên một tia sáng kiên định và cố chấp.
Tả Mạc giật mình sửng sốt, bỗng nhiên hắn nghĩ ngay tới A Quỷ.
Nếu nói về sự bảo vệ, có lẽ không ai có thể so sánh được với sự kiên định của A Quỷ, và cũng không có sự trả giá nào cho việc bảo vệ lại tàn khốc đến như vậy.
Đó có phải là bảo vệ không?
Trong lòng Tả Mạc rối bời.
Vệ không nói gì thêm, Bồ Yêu cũng giữ im lặng, lúc này trong thức hải chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng.
Một lát sau, Tả Mạc ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười sảng khoái như thể không có gì quan trọng: “Tưởng ta sợ chắc? Ặc! Nhìn gì chứ, tính ra chuyện này cũng có lợi, sao ta không làm? Nhanh lên đi, làm thế nào?”
Vệ nhìn kỹ Tả Mạc rồi hỏi: “Ngươi chắc chắn chứ?”
“Lề mề quá, chuẩn bị nhanh lên chút đi, ta còn phải tu luyện nữa đấy, lãng phí thời gian của ta, ngươi đền nổi không?” Tả Mạc trừng mắt.
Vệ nhoẻn miệng cười: “Rất đơn giản.”
Vừa dứt lời, tấm bia mộ trong thức hải của Tả Mạc bỗng vỡ tan thành từng mảnh, hóa thành luồng khí đen như những con rắn chui vào cơ thể hắn.
Rồi những luồng khí đen này hợp thành một tấm bia mộ nhỏ bên trong cơ thể Tả Mạc.
Bên ngoài bia mộ phủ kín những hoa văn phức tạp màu xám rất tinh xảo, khó mà nhận ra nếu không nhìn kỹ.
Trong khoảnh khắc, Tả Mạc cảm nhận được tiếng ai đó đang hỏi.
“Ngươi hãy giữ lễ, vững tâm, tuyên thệ cho chính mình, có đồng ý không?”
Một giọng nói già nua vang vọng trong đầu Tả Mạc, dường như cảnh này hắn đã từng trải qua ở đâu đó, khơi dậy nhiều ký ức xa xưa.Nhưng Tả Mạc nhận ra sự khác biệt, lời nói này có gì đó không khớp!
Bỗng hắn nhớ tới một câu nói tương tự đã từng nghe “Ngươi hãy giữ lễ, vững tâm, thay ta tuyên thệ”, sao lại khác bây giờ thế này?
Nhưng Tả Mạc không do dự lâu, bởi vì từ khi quyết định, trong đầu hắn chỉ còn câu nói của Vệ, “Chưa từng có chuyện muốn được bảo vệ mà không cần phải trả giá gì cả”.
Tả Mạc hít sâu một hơi, vẻ tươi cười bất cần đời trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc, trầm giọng nói: “Ta chấp nhận!”
Vừa dứt lời, những hoa văn phức tạp bên ngoài bia mộ đột nhiên sáng rực lên, bao phủ xung quanh bia mộ như một tấm lưới ánh sáng tinh xảo.
Trong đầu Tả Mạc “đùng” một tiếng rồi trống rỗng.
Không biết bao lâu, khi hắn hồi phục lại từ trạng thái thất thần, đôi mắt hắn đã khôi phục sức sống, việc đầu tiên hắn làm là sờ ngực mình.
Một cảm giác cổ quái truyền đến.
Trước kia, khi bia mộ còn trong người, cảm giác như đống lục bình trơ rễ, như đám bụi bay trong hư vô.Nhưng lúc này, cũng là bia mộ đó lại có cảm giác như mọc ra rất nhiều rễ cắm sâu vào ngực mình.
“Như vầy được chưa?” Tả Mạc hỏi Vệ với vẻ mơ hồ.
Khuôn mặt Vệ tỏ ra mệt mỏi, nhưng hắn vẫn cười nói: “Không sai, vì yêu cầu của ngươi không cao lắm, nên cái giá phải trả cũng không lớn.Từ giờ trở đi, hiệu quả tu luyện pháp quyết của ngươi sẽ tăng gấp ba lần.Còn cái giá ngươi phải trả là…”
“Sao?” Tả Mạc nhìn Vệ.
“Chính là…” Vệ muốn nói lại thôi.
Trên trán Tả Mạc nổi đầy gân xanh.
“Chính là…” Vẻ mặt của Vệ tiếp tục cười mị hoặc.
“Trả giá bằng…!” Tả Mạc thật sự nổi giận, rướn người tới khiến trán đầy gân xanh gần chạm vào mặt Vệ mà tức giận rít gào.
Vệ vẫn cười nhạt, bình tĩnh lắc lư ngón tay với vẻ mặt ung dung: “Không phải.”
Tả Mạc càng phát điên: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!”
Tả Mạc bộc phát cơn giận dữ, nếu có một cây gậy sắt, hắn nhất định sẽ đâm thủng cái bản mặt đáng ghét kia, rồi nướng trên lửa!
Vệ vẫn tươi cười nhìn Tả Mạc, nụ cười như muốn viết lên mặt “hãy cầu xin ta đi”.
Tả Mạc nghiến răng nghiến lợi, đối phó với loại người này chỉ còn cách dùng tuyệt chiêu!
Tức khắc vẻ giận dữ trên mặt Tả Mạc biến mất, hắn cất giọng buồn rầu: “Vệ à, đến lúc chúng ta phải tính tiền thuê nhà rồi, ngươi ở đây cũng lâu rồi mà chưa trả đồng nào! Thôi được rồi, ta chỉ lấy tinh thạch thôi, những loại ngoại tệ khác ta không giao dịch.Đừng nghĩ đến việc gán nợ bằng pháp quyết ma công gì nhé, ta chỉ cần tinh thạch!”
Vẻ tươi cười trên mặt Vệ bỗng cứng đờ.
Bồ Yêu đang đứng xem náo nhiệt, cũng lặng lẽ lùi lại mười trượng, rồi trốn trong ngọn lửa.Lúc này mà xuất hiện trước mặt Tả Mạc chắc chắn không tốt lành gì.
“À…, thật ra Bia Mộ Luyện Thệ của ngươi rất đơn giản, chỉ là mỗi tháng ngươi sẽ có một ngày mất hoàn toàn lực lượng, cho đến khi Thần lực của ngươi phá bỏ được Bất Tử Thần Lực.Thế nào, cái giá này không quá lớn đâu, ta đã tốn nhiều công sức để giúp ngươi trả giá đấy.Chọn Bia Mộ Luyện Thệ chất lượng cao, yêu cầu về kinh nghiệm cũng không thấp, không phải ai cũng…”
Vệ càng kể lể càng ra vẻ có công lao lớn.
“Hừ!” Tả Mạc hừ lạnh rồi xoay người rời khỏi thức hải.
Sau khi hắn đi, Vệ vẫn còn sợ hãi mà vuốt mồ hôi lạnh, quả nhiên khi đắc ý quá thì dễ quên đi thực tế…
Bồ Yêu bước ra từ đám lửa với vẻ mặt chế giễu.
Rời khỏi thức hải, Tả Mạc bắt đầu suy nghĩ.
Mỗi tháng có một ngày mất hoàn toàn công lực, đổi lấy hiệu quả tu luyện pháp quyết tăng gấp ba lần, quả thật là một giao dịch có lợi.Nhưng nếu gặp nguy hiểm vào lúc mất lực lượng thì nguy to.
Xem ra phải chuẩn bị kỹ càng mới được.
Dù có nguy cơ tiềm ẩn, Tả Mạc vẫn tương đối hài lòng với Bia Mộ Luyện Thệ, vì hiệu quả gấp ba lần có nghĩa là thời gian có thể rút ngắn đi ba lần.
Tả Mạc bắt đầu tu luyện pháp quyết ngay trong sân.
Hắn đang tu luyện Huyền Tuyến Chỉ Quyết, một loại chỉ quyết cao thâm, phức tạp, chủ yếu lấy chỉ pháp làm trọng tâm.Đây là pháp quyết trấn phái của một môn phái từ thời đại chiến nghìn năm trước, bây giờ chỉ quyết cao thâm ít được chú ý, chỉ có vài loại pháp quyết thô thiển như Tiểu Vân Vũ Quyết mới dùng đến chỉ pháp.
Lực lượng tu giả càng tin rằng, khi linh lực được điều khiển đến một trình độ tinh xảo nhất định thì hoàn toàn có thể được xuất ra từ chỉ pháp.
Ý kiến này hoàn toàn chính xác.
Nhưng chỉ quyết Tả Mạc đang tu luyện lại có chút tương phản, nó thông qua việc vận dụng chỉ pháp, giúp tu sĩ có tu vi thấp có thể thi triển được vài pháp quyết yêu cầu tu vi cao thâm.
Ngay từ đầu Tả Mạc đã nhận ra chỉ quyết này không tầm thường.
Linh lực dường như mẫn cảm hơn, những chỗ mơ hồ không hiểu rõ, lúc này lại tường tận hơn nhiều.Chỉ mới tu luyện vài lần, chỉ quyết của Tả Mạc đã mạch lạc hơn trước, trái ngược với tình trạng khựng lại như trước đây.
Thật sự có hiệu quả!
Tinh thần Tả Mạc phấn chấn hẳn lên, hắn vốn nghĩ tu luyện linh lực là một chuyện đau khổ.Dù là tu luyện Ma công hay Yêu thuật hắn đều có cảm giác như cá gặp nước, càng khiến Tả Mạc say mê.
Nhưng lúc này, cảm giác đau khổ đã biến mất, giúp Tả Mạc tìm lại được khoái cảm quen thuộc như cá gặp nước.
Tả Mạc liên tục tu luyện suốt sáu canh giờ, rồi mới chịu dừng lại khi vẫn chưa đủ thỏa mãn.
Cảm giác này thật tuyệt vời!
Nếu theo tiến độ này, Tả Mạc tin rằng hắn có thể tăng độ tinh xảo của pháp quyết lên đến Giáp đẳng trong thời gian rất nhanh.
Bỗng nhiên, hắn cảm giác được Thiên Không Sa Ngư đang bắt đầu hạ xuống.
Lúc này có người gõ cửa.
Tả Mạc dùng thần thức thấy rõ người đến, là Thủ lĩnh của đám Thủ vệ Sa Ngư.
Hắn phất tay, cánh cửa tự động mở ra.
“Báo cáo đại nhân, Sa Ngư chúng ta đã đến Bất Chu thành, do đến sớm hơn kế hoạch, nên chúng ta sẽ tạm dừng ở đây trong ba ngày.Nếu đại nhân thấy khó chịu, có thể xuống dưới giải sầu,” Thủ lĩnh cung kính bẩm báo.
Vốn đã từng có tiền lệ, họ có thể thông báo đến từng hành khách, nhưng Thủ lĩnh đội Thủ vệ Sa Ngư quyết định đích thân đi một chuyến, hắn muốn bày tỏ lòng tôn kính.
Cường giả cỡ này tất nhiên có tư cách được tôn kính như vậy.
Tả Mạc gật đầu: “Ta biết rồi.”
Thủ lĩnh thấy vậy, không nói nhiều mà hành lễ rồi rời đi.
“Nghe nói ở Bất Chu thành có sản vật Bạch Cương Xà Cốt, vật đó rất hữu dụng với ta,” Tằng Liên Nhi lên tiếng.
“Bạch Cương Xà Cốt?” Tả Mạc phản ứng nhanh: “Ma thể?”
“Ừ,” Tằng Liên Nhi gật đầu giải thích: “Theo bí mật truyền đời của Bạch Nha Ma tộc, ta chỉ nghe cha ta nói lại.Bạch Cương Xà Cốt có thể giúp hoàn thiện Bạch Nha Ma thể, chỉ là Bạch Cương Xà Cốt là sản vật hiếm có, chỉ xuất hiện ở vài nơi, trong đó có Bất Chu thành.”
Tả Mạc gật đầu nói: “Đi thôi, chúng ta đến đó xem thử thế nào, hy vọng ngươi gặp may mắn.”
Tằng Liên Nhi thản nhiên mỉm cười, dù đã thay đổi dung mạo thành người bình thường, nhưng nụ cười vẫn chứa đựng vẻ phong tình khó tả.
“A Hoành, ngươi nhất định phải giúp ta giết hắn!” Quý thiếu gia nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng hắn chưa từng chịu nhục nhã đến thế này.Hắn bị lột sạch trước mặt mọi người, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng đó hắn lại xấu hổ đến muốn độn thổ.
Thật mất mặt!
A Hoành không cao lắm, thân thể gầy gò, da ngăm đen, tóc cắt ngắn, ăn mặc gọn gàng, trông như một tên cu li bình thường, không có chút khí thế nào của cao thủ.
Nhưng ít ai biết người như vậy lại là nỗi kinh hoàng của nhiều người trong Quý gia.
A Hoành nhìn thoáng qua thiếu gia với vẻ thương hại, cái gã ngốc này rồi không biết tương lai sẽ ra sao.Nhưng trên mặt hắn không lộ vẻ vô lễ nào, hắn kính cẩn cười khẽ: “Thiếu gia yên tâm, mặt mũi Quý gia không thể bị đánh không như vậy được.”
Quý thiếu gia lộ vẻ phấn khích: “Ha ha, đúng vậy! Hôm đó ta nhất định phải có mặt, ta muốn tận mắt chứng kiến tên đó chết như thế nào!”
Ngữ khí hắn trở nên sung mãn và oán độc đến khát máu.
A Hoành chỉ âm thầm cười dè bỉu, vẻ mặt tàn nhẫn của gã thiếu gia này, trong mắt hắn chỉ là biểu hiện của kẻ vô dụng.
“Hắn xuống rồi,” Thủ hạ báo cáo.
Trong mắt A Hoành hiện lên một tia sáng, hắn đứng dậy đi ra cửa.
Quý thiếu gia như kẻ thèm thuồng, hai mắt đỏ sậm, vội vàng đi theo sau A Hoành.
A Hoành không mấy để ý đến gã thiếu gia, thân hình hắn nhanh như điện, phi thẳng đến nơi thủ hạ đã báo cáo, khiến người đi đường sợ hãi né tránh.
Cơ hồ ngay lúc này, Tả Mạc dường như cũng phát giác ra, nhưng ánh mắt hắn lại chuyển sang vệ đường, trên mặt thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Ồ, đó là…

☀️ 🌙