Đang phát: Chương 692
Yêu tộc!
Một đội ngũ Yêu tộc với quy mô rất lớn đang chậm rãi tiến về phía này.Ở Ma giới, việc nhìn thấy Yêu tộc không phải là hiếm, nhưng đội ngũ với quy mô lớn như vậy thì lại là chuyện lạ.
Hai bên đội ngũ có rất nhiều cao thủ Ma tộc hộ vệ, Tả Mạc thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là một sứ đoàn Yêu tộc?
Hình thái xã hội giữa Yêu tộc và Ma giới hoàn toàn khác nhau.Yêu tộc cũng là một tộc lớn mạnh mẽ, nhưng người có quyền lực cao nhất lại là Trưởng Lão Hội.Ma tộc thì khác, lực lượng trỗi dậy khắp nơi, những người hùng mạnh chỉ huy từng gia tộc và xưng bá một phương.
Đây là lần đầu tiên Tả Mạc thấy một đội ngũ Yêu tộc được huấn luyện nghiêm ngặt như vậy.Bất Chu Thành là lãnh địa của Thang gia, cao thủ nổi danh nhất là Thang Thần, một Ma Soái quản lý mấy giới.Thang gia là một gia tộc lâu đời, có lẽ còn liên quan đến trận chiến cả nghìn năm trước.
Phong cách của Thang gia khá bình thản, họ chỉ chú trọng phát triển lãnh địa, vì vậy được dân chúng tôn kính.
“Chẳng lẽ Thang gia muốn liên minh với Yêu tộc?”
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu Tả Mạc, liền bị gạt bỏ.Dù Thang gia và Yêu tộc có liên minh, cũng không liên quan đến hắn.Hắn chỉ dừng lại ở Bất Chu Thành vài ngày, không cần để ý đến những chuyện này.
Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức ác liệt và sắc bén tràn ngập cả hai bên đường.
Tả Mạc kinh ngạc ngẩng đầu, lẽ nào có người biết họ đã đến?
Ngay lập tức, Tả Mạc kéo A Quỷ đi, cả người lướt nhanh như trượt trên băng, lòn ra phía sau và thi triển thân pháp phiêu dật.Tằng Liên Nhi cũng lặng lẽ theo sau, thân pháp của nàng phiêu hốt quỷ dị, như một chiếc bóng mờ biến ảo.
“Ồ!” A Hoành kinh ngạc.
Thân pháp đối phương hoàn mỹ, nhanh chóng thoát khỏi tầm ngắm của hắn.Hiếm khi hắn gặp phải tình huống chưa ra tay đã muốn thất bại thế này.
Hắn “hừ” lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên mơ hồ, phân thành sáu phân thân, hóa thành sáu chiếc bóng xám từ bốn phương tám hướng đánh tới.
Đây là lần đầu tiên Tả Mạc gặp phải Ma thể kỳ lạ như vậy, không khỏi sinh ra hứng thú.
Bàn tay hắn phô bày động tác kỳ lạ, năm ngón tay vận dụng theo một quy luật đặc biệt, sinh ra một lực hút kinh người.Một chiếc bóng xám bị hút lại, đứng bất động.
Thải Phong Thuật vốn không phải là yêu thuật cao cấp, nhưng trong tình huống này lại đạt được hiệu quả bất ngờ.
Dựa theo trình độ phân chia tinh xảo ba loại lực của Tả Mạc, gồm Ma công Giáp, Yêu thuật Ất, và Pháp quyết Bính.Pháp quyết còn yếu, không đủ sức đối phó với địch.Ma công đạt trình độ cao nhất, dùng để đối phó lúc này thì quá dư thừa, mất đi cơ hội thực chiến.Thu hoạch từ thực chiến sẽ giúp tu luyện hiệu quả hơn.
Yêu thuật không chỉ dùng để ứng chiến, mà còn cần phải nâng cao thêm, sử dụng ngay lúc này là vô cùng thích hợp.
Thấy Tả Mạc bất ngờ vận dụng Yêu thuật, Tằng Liên Nhi hiểu ý, không động tay.A Quỷ cũng hiểu tình huống, dù bị Tả Mạc nắm chặt tay cũng không can thiệp.
Thải Phong Thuật là Yêu thuật cấp bậc không cao, nhưng với Tả Mạc, dường như tâm niệm vừa động là Yêu thuật đã thành hình.
Bóng xám bị hắn chế trụ trông như một đám sương mù, rất giống thân hình của gã đó, nhưng khuôn mặt vẫn mơ hồ.Tốc độ của chúng nhanh như điện, nhưng Tả Mạc vẫn phát hiện ra động tác của chúng hơi cứng ngắc.
Thấy công hiệu của Thải Phong Thuật, Tả Mạc liên tục động ngón tay, thêm vài đạo Yêu thuật bao phủ những chiếc bóng xám kia.
Thải Phong Thuật của Tả Mạc khiến A Hoành nhíu mày, thì ra là Yêu tộc.
Nếu là lúc khác, hắn đã trực tiếp ra đòn sát thủ, nhưng gần đây nghe nói Cơ Lệ Ngữ đang hưng sư động chúng, hơn nữa Yêu Ma vốn là đồng minh, chỉ cần không quá đáng là được.
Quan hệ với Yêu tộc cũng gần gũi hơn, thậm chí kết hôn giữa hai tộc là chuyện bình thường.Dù có xích mích, nhưng do hai tộc cùng chung kẻ địch, nên về cơ bản họ có thể nhất trí lập trường và giữ vững mối quan hệ.Hơn nữa, hiện tại đám người Ma tộc này vẫn thiếu một gã cấp Vương.
Cơ Lệ Ngữ nổi tiếng, một lần nữa khẳng định mối nghi ngờ về quan hệ giữa Yêu Ma, ngay thời điểm nhạy cảm này lại xuất hiện một cao thủ Yêu tộc, khiến A Hoành phải cảnh giác.
Quý gia và Thang gia xưa nay hòa thuận, thậm chí còn vun bồi cho mối quan hệ thông gia.Nhưng nếu vi phạm quy tắc, hai bên sẽ rất dễ bị náo loạn.
Dưới công phu này, vài đạo bóng xám đã đánh tới, động tác của bọn họ cứng ngắc, nhưng lại toát ra sát khí thật.
Lúc này, Tả Mạc giơ tay lên, kéo theo một vòng tròn trước mặt.
Một quầng sáng chói mắt màu bạc lóe lên!
Ầm!
Một bức tường lôi điện đánh thẳng lên chiếc bóng xám, vô số điện mang tách ra, như đám ngân xà uốn khúc.Tia lôi điện cắn nuốt những chiếc bóng xám, cuối cùng không để lại dấu vết.
Đồng tử A Hoành co rút lại, Yêu thuật thật lợi hại!
“Ồ! Thiên Cực Lôi Hoàn!”
Một âm thanh trong trẻo vang lên.A Hoành luôn đề phòng, nhưng không phát giác ra người này đã đến gần từ lúc nào.Hắn quay sang nhìn, tướng mạo đối phương khiến hắn kinh ngạc, Yêu tộc!
“Ngươi là ai?” Người vừa tới nhìn Tả Mạc với vẻ hứng thú rồi tò mò hỏi: “Thiên Cực Lôi Hoàn đã sớm thất truyền, không ngờ có người lại lĩnh hội được nó, thật có ý tứ.”
Tả Mạc nhìn đối phương, trong lòng cảnh giác.Người này vừa rồi âm thầm tới gần như u linh mà không phát ra tiếng động.Nếu không phải Tả Mạc có giác quan thứ sáu nhạy cảm, chắc chắn rất khó phát hiện ra.
Người này tuổi không lớn, mặc áo văn nhân, biết ngay thân phận không tầm thường.Khuôn mặt chữ điền nở nụ cười như ánh mặt trời, mang đến cảm giác ấm áp.
Tuy nhiên, Tả Mạc không hồi đáp.Dù đối phương thân thiện, Tả Mạc vẫn cảm nhận được luồng khí tức âm lãnh từ người đối phương.Luồng khí tức này rất nhạt, lại được che giấu kỹ lưỡng.Nhưng giác quan thứ sáu của Tả Mạc rất khác lạ, hắn cực kỳ mẫn cảm với khí tức nguy hiểm.
Luồng khí tức âm lãnh đó mang lại cho hắn cảm giác nguy hiểm cực độ, như một con độc xà tàn khốc lạnh lẽo đang ẩn núp trong bóng tối.
Cảm giác tàn khốc băng lãnh này, ẩn sau nụ cười chan hòa kia, khiến Tả Mạc nổi da gà.
“Các hạ là ai?” A Hoành vui vẻ, nhìn đối phương đăm chiêu.
“Ta là Phong Tín Tử.” Thanh niên cười nói.
A Hoành biến sắc: “Nguyên lai là Phong Tín Tử, thật thất kính! Nghe nói trong số những người trẻ tuổi hiện nay, Phong huynh xứng đáng là thủ lĩnh.”
Tuy nói vậy, trong lòng hắn hết sức khó xử.Phong Tín Tử là Thủ lĩnh của đám thủ vệ Cơ Lệ Ngữ, một cao thủ danh chấn của Yêu tộc, thực lực khó lường, A Hoành không nắm chắc phần thắng.
Phong Tín Tử mỉm cười: “Ta không có bổn sự đến thế, có thể do người khác quá đề cao.Không biết hai vị vì cớ gì mà đấu nhau, có thể nể mặt nhau mà mỗi người nhường một bước được không?”
A Hoành cười tươi: “Nếu Phong huynh đã ra mặt, đương nhiên tiểu đệ sẽ không đề cập tới nữa.”
Đúng lúc này, Tả Mạc thấy tên Quý thiếu gia vội vàng chạy tới, hắn hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Tại hạ cũng không có ý kiến.”
Phong Tín Tử mừng rỡ: “Thật tốt quá! Rõ ràng không đánh thì không quen biết nhau mà, hôm nay hai vị đã biến thương đau thành nhung gấm đúng là chuyện tốt, tại sao chúng ta không đi uống một chén chúc mừng?”
Gã Quý thiếu gia vừa muốn mở miệng, A Hoành liếc nhìn gã, ánh mắt lạnh như băng khiến gã nuốt ngược lời vào.A Hoành vẫn cười tươi: “Đương nhiên là được.”
Phong Tín Tử nhìn về phía Tả Mạc.
Tả Mạc lắc đầu: “Thật sự có lỗi quá, tại hạ đang có chuyện quan trọng nên không thể đi được, mong lượng thứ.”
Dứt lời, hắn dẫn A Quỷ và Tằng Liên Nhi rời khỏi.
Ánh mắt Phong Tín Tử trở nên âm trầm, A Hoành kịp nhìn thấy, khóe miệng nhếch lên vui mừng, nhưng cũng lập tức biến mất: “Phong huynh, chúng ta đi thôi, không say không về!”
Trên mặt Phong Tín Tử tiếp tục tươi cười: “Được!”
Phong Tín Tử! Dường như Tả Mạc đã từng nghe nói đến tên này, nhưng hắn vẫn chưa nhớ ra được.
Tả Mạc không nghĩ nữa, nhưng hắn chắc chắn thực lực của Phong Tín Tử cực kỳ cao thâm.Tả Mạc đã chú ý đến Phong Tín Tử từ lúc gã bước chân ra khỏi đội ngũ Yêu tộc.Hiện tại Tả Mạc chỉ dốc lòng tu luyện, không muốn vướng vào chuyện khác, nên đã từ chối lời mời của Phong Tín Tử.
“Đi thôi, chúng ta tìm thử xem có thể mua được Bạch Cương Xà Cốt ở đâu.” Tả Mạc nói với Tằng Liên Nhi.
Ba người Tả Mạc ghé vào mấy gian hàng nhưng vẫn chưa tìm được.Một chưởng quầy tốt bụng bảo rằng những vật phẩm hắn bán ra không thể so sánh với Bạch Cương Xà Cốt, và khuyên họ nên đến Vật Hi Đường.
Ba người liền đến Vật Hi Đường.
Cổng chính của Vật Hi Đường trông rất bình thường, thậm chí có vài chỗ cũ nát.Tầng trên chỉ là một tiểu điếm đơn giản, thua cả những tiểu điếm bình thường khác, hoàn toàn không xứng với danh tiếng Bất Chu Thành Đệ Nhất Điếm.
Tả Mạc và Tằng Liên Nhi nhìn nhau, đều có vẻ giật mình.
Nhưng đã đến đây rồi, nên Tả Mạc quyết định tiến vào xem.Bọn họ vừa bước qua khỏi cánh cửa, cảnh sắc trước mắt lập tức biến đổi.
Trước mặt là một vùng hư không, từng kiện Ma binh kỳ quái đang trôi nổi lơ lửng, mỗi kiện Ma binh đều có những khí tức khác nhau, ôn hòa, bùng cháy, âm lãnh…
Từng kiện Ma binh này có phong cách khác lạ, xếp gần nhau tạo thành một cầu thang hoàn toàn do Ma binh ghép thành.
Bước đi trên cầu thang, có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức đặc biệt của đám Ma binh ở dưới chân, cảm giác vô cùng quái dị.
Tả Mạc thán phục, thật tốn kém.
Những Ma binh này đều là những kỳ vật tốt nhất trên thị trường, thế mà ở đây chỉ được dùng làm vật lót đường cho người khác giẫm đạp.
Trong mắt Tằng Liên Nhi sáng rực lên, chỉ riêng cầu thang này thôi cũng đủ thấy thực lực của Vật Hi Đường hùng hậu đến cỡ nào.
Vừa đi tới bậc thang cuối cùng, đã thấy một lão già đứng chờ.
