Đang phát: Chương 263
Khoa Nhĩ – Lam Địch dường như nhận ra điều gì đó, ánh mắt dò xét xung quanh.Ta không muốn rước thêm phiền phức, mấy lần thuấn di, nhanh chóng hòa vào dòng người trong thành.Kệ bọn họ, ta cần một giấc ngủ.Tìm được một lữ điếm tầm trung, qua loa lót dạ, ta ngả lưng xuống giường.Quả nhiên, ngủ vẫn là sảng khoái nhất! Cả ngày mệt mỏi, mai chắc cũng chẳng khá hơn, tranh thủ bổ sung thể lực mới được.Hơn nữa, “Minh Tư” của ta đâu phải mới luyện một hai ngày, vừa ngả lưng, toàn thân tự động thả lỏng, năng lượng trong cơ thể tự vận chuyển, không ngừng hấp thu quang nguyên tố trong không khí, cảm giác ấm áp lan tỏa, ta chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Sáng sớm hôm sau, thức giấc, toàn thân sảng khoái.Giấc ngủ không chỉ bù đắp hao tổn mà còn khiến ta tỉnh táo hơn nhiều.Khoác áo, kéo cao che mặt, ta xuống đại sảnh lữ điếm, tùy tiện gọi vài món điểm tâm, một mình dùng bữa.
Lữ điếm có vẻ ế ẩm, đại sảnh chỉ lác đác vài khách.
Đang ăn, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng thì thào trò chuyện của một đôi nam nữ.
Giọng nam cất lên:
– Lan Lan, nghe nói Phong Hào nguyên soái của vương quốc chúng ta đã trở về kinh đô, dâng tấu xin từ nhiệm.Phong Hào nguyên soái dù không có công lao cũng có khổ lao, hơn nữa ông ấy hiểu rõ tình hình biên cương nhất, từ chức như vậy thật đáng tiếc.
Giọng nữ nhu hòa đáp:
– Ân, Phong Hào nguyên soái thật oan uổng.Thực ra chủ ý lâm trận lần này chắc hẳn là của bệ hạ, vậy mà ông ấy phải gánh trách nhiệm.Nghe nói quốc vương Ngải Hạ cũng vì chuyện này mà thoái vị.
Giọng nam tiếp lời:
– Ai bảo bọn họ đắc tội với sứ giả thần linh kia.Hòa đàm với Ma Thú tộc vốn là chuyện tốt, tránh khỏi cảnh sinh linh đồ thán.Nhưng ta chỉ thắc mắc, đám người tự xưng sứ giả thần linh kia rốt cuộc có mục đích gì? Bọn họ cứ ra rả Yêu tộc sắp tái xuất, khiến các vương quốc thu quân về, chuẩn bị nghênh chiến ngoại địch.Không biết thật giả thế nào, dù sao ta cũng chưa thấy Yêu tộc bao giờ.Nói không chừng, chính đám sứ giả kia bịa chuyện, hù dọa người ta mà thôi.
Giọng nữ vội nói:
– Thôi đi, huynh bớt đoán mò.Bây giờ người sùng bái sứ giả thần linh rất đông, lỡ bị nghe thấy thì huynh có mà mất mạng.Nghe nói thủ lĩnh sứ giả thần linh là một kẻ dung mạo cực kỳ xấu xí, vốn là thần dân Ngải Hạ vương quốc, không biết vì sao bị bắt giam rồi vượt ngục trốn đi.Mất tích một thời gian, đến khi xuất hiện lại biến thành sứ giả thần linh.
Nghe bọn họ nói chuyện, ta âm thầm cười khổ.Xem ra quần chúng vẫn còn lạc quan chán.Những gì chúng ta nói chẳng ai thèm để ý.Yêu tộc một khi xuất hiện, lập tức sẽ tạo ra gió tanh mưa máu.Chỉ có máu và nước mắt mới lay động được nhận thức của loài người.
Lắc đầu, ta cắm cúi ăn tiếp, tâm trạng thoải mái tan biến.Nhận thức của nhân loại đâu phải vài lời có thể thay đổi.Ta cũng không thể ngày nào cũng lượn lờ ngoài đường, gặp ai cũng lôi ra thuyết giáo về sự đáng sợ của Yêu Vương.Như vậy chẳng mấy chốc sẽ bị coi là kẻ điên, tống vào nhà thương mất.
Ăn xong, ta mang tâm trạng nặng nề rời lữ điếm.Thời tiết hôm nay không tốt, mưa phùn lất phất, mây mù dày đặc, càng khiến lòng ta thêm u ám.Hít một hơi không khí lạnh buốt, ta tự hỏi bước tiếp theo nên làm gì.Ta hao tâm tổn trí biết bao nhiêu, vậy mà vẫn còn nhiều người thờ ơ với vận mệnh nhân loại.Dù cuộc trò chuyện của đôi nam nữ kia không đại diện cho tất cả, nhưng chắc chắn là đại diện cho một bộ phận không nhỏ.Chẳng lẽ đến khi cái chết cận kề, bọn họ mới tỉnh ngộ? Cảm giác chán nản tràn ngập, lần đầu tiên ta cảm thấy bất lực.
– Vị huynh đệ này, ngươi đang suy nghĩ gì vậy?
Một giọng nói vang bên tai.Không cần nhìn ta cũng biết là nói với mình, bởi ta cảm nhận rõ ánh mắt phía sau lưng.Ta lạnh nhạt đáp:
– Các hạ nói chuyện với ta sao? Chúng ta dường như không quen biết.
Cảm nhận khí thế lẫm liệt từ đối phương, ta biết người này có thực lực tương đương Quang Minh kỵ sĩ.
– Có lẽ là không quen, nhưng với ma pháp cao siêu như huynh đệ, không gia nhập quân đội thì thật đáng tiếc.
Ta giật mình, xoay người, liếc nhìn đối phương.Hóa ra là tên thủ lĩnh kỵ sĩ tối qua vào thành, tướng lĩnh trẻ tuổi Khoa Nhĩ – Lam Địch.Hắn vẫn mặc bộ ngân giáp sáng bóng, một tay nắm đốc kiếm bên hông, nhìn ta chằm chằm đầy hứng thú.
Ta cố gắng hạ giọng:
– Ngươi làm sao biết ma pháp của ta cao cường?
Khoa Nhĩ – Lam Địch đáp:
– Chính ngươi cho ta biết còn gì.
Ta ngây người:
– Ta nói à?
Khoa Nhĩ – Lam Địch gật đầu:
– Ma pháp sư bình thường còn không có năng lượng như ngươi.Đứng trong mưa mà không cần niệm chú, hoàn toàn không ướt.Ai nhìn cũng biết ngươi ít nhất cũng phải đạt tới cấp bậc Ma đạo sĩ.
Nghe hắn nói, ta nhìn lại mình.Quả nhiên, nước mưa rơi chưa tới người đã tự động tan ra, cách một khoảng ba bốn phân, không để lại dấu vết nào.Bất quá, hắn nói ta có thực lực Ma đạo sĩ là sai rồi.E rằng đệ nhất Ma đạo sư trên đại lục, Chấn sư phụ, cũng không bì kịp ma pháp lực của ta.
Khoa Nhĩ – Lam Địch nói tiếp:
– Nếu huynh đệ không muốn gây kinh ngạc cho người khác, xin mời đến đây.
Nói rồi, hắn chỉ tay vào chỗ đứng bên cạnh.Chỗ hắn đứng là cửa lữ điếm ta vừa bước ra.Nước mưa từ mái hiên rơi xuống như một tấm màn, ngăn cách hai người chúng ta ở hai thế giới khác nhau.
Ta nhìn quanh, trời mưa nên không có nhiều người qua lại, tạm thời không ai chú ý đến ta.Không biết Khoa Nhĩ – Lam Địch có mục đích gì, nhưng ta cũng làm theo lời hắn, chậm rãi bước tới, thản nhiên hỏi:
– Các hạ gọi ta, xin hỏi có chuyện gì?
Khoa Nhĩ – Lam Địch mỉm cười điềm tĩnh:
– Ta thấy huynh đài đứng trên đường, hình như có nhiều phiền muộn, chắc là có tâm sự.Không biết ta có thể chia sẻ được gì không?
