Đang phát: Chương 264
Hắn muốn giúp ta ư? Chuyện đời nào lại đơn giản như vậy, trong lòng ta âm thầm đề phòng, lên tiếng:
“Có lẽ không cần, chuyện của ta, không phải ai cũng có thể nhúng tay.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch cười nói: “Với ma pháp cao thâm của huynh đài, nếu chỉ ở lại cái thành nhỏ bé này thì thật uổng phí.Ta là Khoa Nhĩ – Lam Địch, hiện đang giữ chức Vạn phu trưởng trong quân đội.Nếu huynh đài bằng lòng, ta có thể tiến cử ngươi vào quân, hai ta cùng nhau cố gắng, ắt có ngày vinh quang.”
Ta ngẩn người, nhất thời cảm thấy có chút buồn cười.Không ngờ hắn lại công khai mời ta gia nhập quân đội.Xem ra Khoa Nhĩ – Lam Địch này không hề có ác ý.Ta trấn định lại, mỉm cười:
“Muốn mời ta nhập quân ư? Vậy ngươi có thể cho ta chức gì?”
Trong ánh mắt Khoa Nhĩ – Lam Địch lộ rõ vẻ mừng rỡ: “Ta vốn là phó tướng dưới trướng Phong Hào đại nhân.Phong Hào đại nhân chắc hẳn ngươi cũng đã từng nghe danh.”
Ta gật đầu: “Đương nhiên biết, ông ta là Đại Nguyên soái của Đạt Lộ vương quốc mà.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch buồn bã nói: “Đó là chuyện cũ rồi.Giờ Phong Hào đại nhân vì sự cố ở pháo đài Tư Đặc Luân, đã phải đệ đơn từ chức, bị giáng hai cấp, trở về Bộ quân sự làm việc.”
Ta mỉm cười, cúi đầu: “Rồi sẽ có một ngày, Phong Hào nguyên soái sẽ lại chấn hưng uy danh thôi.”
Lời này ta nói không hề khách khí.Lúc này Phong Hào là vì muốn gánh trách nhiệm thay cho quốc vương Đạt Lộ mới quyết định từ chức.Ta tin chắc rằng, không lâu sau, Đạt Lộ quốc vương nhất định sẽ có cách khôi phục lại chức vị cho ông ta.
Khoa Nhĩ – Lam Địch nói: “Hy vọng là thế.Bất quá, dù ngài ấy bị giáng hai cấp, với địa vị nhiều năm trong triều chính, lời nói hẳn vẫn còn rất trọng lượng.Hiện tại trong quân đội chúng ta, thứ thiếu thốn nhất vẫn là ma pháp sư, nhất là ma pháp sư có thực lực mạnh mẽ.Nếu ngươi chịu gia nhập quân đội, ta nhất định tiến cử ngươi làm phó thủ của ta.Đến lúc đó, chúng ta đồng lòng kháng địch, có phúc cùng hưởng.”
Phó thủ của phó tướng? Đó là chức vị quái quỷ gì vậy, dù sao cũng không cần quá tính toán.Tên Khoa Nhĩ – Lam Địch này hẳn là đang khát người hiền tài đây.Ta lạnh nhạt nói:
“Khoa Nhĩ – Lam Địch đại nhân, ngươi hôm nay mới gặp ta lần đầu, sao dám chắc ta là người tính tình ngay thẳng? Ngươi không sợ rước họa vào thân, để một kẻ phẩm hạnh xấu xa làm thủ hạ ngay bên cạnh mình sao?”
Khoa Nhĩ – Lam Địch mỉm cười: “Ngươi đã nói như vậy, đủ chứng minh ngươi không phải hạng người đó.Đi thôi, ta mời ngươi một chén, chúng ta vừa uống vừa đàm đạo.”
Ta gật đầu, đi theo hắn trở vào trong lữ điếm.Khoa Nhĩ – Lam Địch gọi ngay một bình Bồ đào tửu, là món rượu hảo hạng, đặc sản của Đạt Lộ vương quốc, lại kêu thêm vài món nhắm, tự tay rót đầy rượu vào một cái chén màu xanh biếc, đưa đến tay ta, nói:
“Xin mời, ta nghe khẩu âm của ngươi, đoán ra ngươi là cư dân của Ngải Hạ vương quốc, nhất định chưa có dịp nếm qua món Bồ đào tửu này của chúng ta, xin mời nếm thử, hương vị thật sự rất độc đáo.”
Con người hắn quả thật hết sức tinh tế tỉ mỉ, lưu ý cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất.Ta nâng cái chén màu xanh biếc đựng đầy chất rượu Bồ đào màu đỏ sậm, mùi thơm toát ra ngào ngạt, nhất thời làm cho ta trong lòng mê mẩn, không nhịn được, thốt lên:
“Rượu ngon!”
Nâng chén sát môi, nhấp một ngụm nhỏ, một cảm giác nóng bừng, dòng rượu nhỏ vừa chảy vào trong họng, ta không khỏi nhíu mày một cái.Nhưng khi dòng rượu chảy đến cuống họng, cảm giác nóng bừng vừa rồi tan mất, trở thành cảm giác thanh thoát, một mùi hương thơm ngát từ tận đáy lòng dâng lên, trong bụng phát xuất cảm giác nóng rực, toàn bộ lỗ chân lông trên người ta cảm giác như đều mở rộng ra, thư thái dị thường.Ta không nhịn được, buột miệng khen lần nữa: “Rượu ngon.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch cũng uống một ngụm, nói: “Bình rượu này không thể nói là cực phẩm được, nhưng dù sao cũng mang hương vị đặc trưng tương đối.À, ta vẫn chưa nhìn thấy dung mạo của huynh đài, xin phép…”
Ta lắc đầu: “Ta bị hủy dung, ngươi tốt nhất không nên xem, ta e có thể làm cho ngươi khiếp sợ.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch nói: “Sao có thể như thế được.Ta đâu phải loại người đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.”
Ta sở dĩ không để cho hắn thấy mặt, nguyên nhân trọng yếu nhất là sợ hắn nhận ra thân phận thật của ta.Hắn là phó tướng của Phong Hào nguyên soái, vậy rất có thể đã từng gặp qua ta ở pháo đài Tư Đặc Luân.Ta chuyển đề tài, hỏi:
“Tướng quân định hành trình về đâu vậy?”
Khoa Nhĩ – Lam Địch nói: “Ta muốn đến pháo đài Tư Đặc Luân chỉnh đốn lại quân đội một chút, chờ đợi tân Nguyên soái đại nhân đến.Nói trắng ra là đi tiền trạm.Lần trước ta nhận lệnh của Phong Hào nguyên soái phái quay về thủ đô thu thập lương thảo, lại bỏ lỡ mất một màn kịch hay.Nghe nói lúc ba quốc gia nhân loại chuẩn bị cùng Ma Thú hai tộc thương lượng hòa đàm thì quốc vương của Ngải Hạ các ngươi là Khả Trát đột nhiên giở trò, định ra tay phục kích Ma Thú liên quân, hành vi đê tiện của hắn nhất thời chọc giận vài vị sứ giả thần linh.Không biết là bọn họ dùng phép thuật gì, khoét ra ngay giữa bình nguyên một cái vực khổng lồ rộng ngàn thước sâu vạn trượng.Tình cảnh đó quả thật phi thường, đáng tiếc ta lại không thể tận mắt chứng kiến được.”
Vẻ mặt hắn tràn đầy tiếc nuối ân hận.Ngừng lại một chút, hắn nói tiếp: “Huynh đài, ta nghe giọng ngươi nói, tuổi tác hẳn cũng không lớn, hay là gia nhập quân đội đi nhé.Thế nào?”
Ta lắc đầu: “Tạm thời ta còn chưa muốn nhập quân ngay, ta lần này chủ yếu là muốn đi tới pháo đài Tư Đặc Luân, chính là muốn xem thử cái vực khổng lồ mà ngươi vừa kể đó.”
Khoa Nhĩ – Lam Địch lúc đầu nghe ta nói không muốn nhập quân thì nhíu mày, nhưng vừa nghe đến đoạn ta cũng muốn đi đến pháo đài Tư Đặc Luân, hắn lập tức nói ngay:
“Vậy chúng ta cùng đi chung đi.Từ đây đến Tư Đặc Luân cũng không còn xa nữa, cưỡi ngựa vài ngày là tới rồi.”
Nhìn hắn bộ dạng mời mọc nồng nhiệt, ta thật không muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ lại, nếu ta phi hành thì chỉ mất chừng một ngày toàn lực là có thể đến pháo đài Tư Đặc Luân, rốt cuộc có nên đáp ứng yêu cầu của hắn hay không?
Khoa Nhĩ – Lam Địch thấy ta có chút do dự, vội nói ngay: “Nếu ngươi đồng hành cùng chúng ta, khẳng định sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái.Ngươi biết không, bây giờ pháo đài Tư Đặc Luân đang trong thời gian duy tu sửa chữa, thường dân không thể tùy tiện xâm nhập, nhưng ta có thủ lệnh, nếu ngươi đi cùng chúng ta vào thành sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
Lời nói này của hắn đối với ta mà nói sức hấp dẫn không nhiều, mục đích thật sự của ta cũng không phải là đến pháo đài Tư Đặc Luân, chỉ cần đi qua là được.Mà cũng không cần tính toán, dù sao cũng còn dư dả khá nhiều thời gian, tốt nhất là cứ đồng hành cưỡi ngựa đi với hắn.Trước giờ ta toàn là phi hành hoặc cưỡi trên mình Tiểu Kim bay, từ nhỏ đến lớn cơ hồ chưa có một lần cưỡi qua ngựa, nay đã có cơ hội tìm hiểu cảm giác đó như thế nào.
“Vậy cũng được, xin phép làm phiền tướng quân vậy.”
