Đang phát: Chương 40
“Bắt đầu!” Tiếng trọng tài vang vọng, rồi nhanh chóng lùi lại.
Bối Bối và Từ Tam Thạch đồng loạt giải phóng Võ Hồn.Khán đài ồn ào bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn xuống sàn đấu.Hai người đều là nhân vật nổi danh ở ngoại viện, trận đấu của họ luôn được mong chờ, đám học viên háo hức chờ đợi màn so tài Võ Hồn nảy lửa này.Thậm chí, có kẻ còn lén lút cá cược.
Lam điện hội tụ quanh cánh tay phải của Bối Bối, lấp lánh, uyển chuyển như những con rắn nhỏ.Lam Điện Phách Vương Long Võ Hồn hiện thân! Bên kia, Từ Tam Thạch cũng không hề kém cạnh.Thân thể hắn bành trướng, bộ đồng phục như muốn nứt toạc.Tay phải hắn xuất hiện một tấm khiên khổng lồ, cùng một khối quy giáp thuẫn vững chãi.
Hai người di chuyển chậm rãi, mắt không rời đối phương, hồn lực bùng nổ, một đen một xanh, rực rỡ đối lập.Xét về thực lực, cả hai ngang tài ngang sức, đều trên cấp ba mươi, sở hữu ba hồn hoàn, là cường giả Chiến Hồn Tôn.Nhìn Võ Hồn, dễ dàng nhận ra Bối Bối là Chiến Hồn Tôn hệ Cường Công, còn Từ Tam Thạch có lẽ là Phòng Ngự hệ.Một bên sở hữu Lam Điện Phách Vương Long công kích mạnh mẽ, một bên lại có Huyền Minh Quy phòng ngự khủng bố, thật khó đoán ai sẽ chiếm thế thượng phong.
Vương Đông dường như đã quên đi sự cố với Hoắc Vũ Hạo, tập trung cao độ theo dõi trận đấu, không thốt một lời.Hoắc Vũ Hạo cũng vậy, cả hai cùng hồi hộp trước diễn biến trận đấu.
Sau khi giải phóng Võ Hồn, khí chất ôn hòa của Bối Bối biến mất, thay vào đó là vẻ sắc bén như lưỡi dao.Từ Tam Thạch lại trầm ổn, uy nghiêm như ngọn núi sừng sững.Khi Từ Tam Thạch đến gần vị trí Hoắc Vũ Hạo ngồi, Bối Bối đột nhiên quát lớn, một tia lam điện bắn thẳng về phía đối thủ.Từ Tam Thạch giật mình.Rõ ràng hắn không hề sơ hở, cũng chưa phải thời cơ tốt, sao Bối Bối hôm nay lại nóng vội đến vậy? Dù vậy, hắn không dám khinh địch, uy lực công kích của Bối Bối hắn đã quá rõ.
Bối Bối lao đến, cách Từ Tam Thạch chừng năm thước thì bất ngờ bật nhảy, vung tay phải đánh thẳng xuống.Long trảo được lam điện bao bọc, sẵn sàng thi triển hồn kỹ.Từ Tam Thạch không hề nao núng, chân trái lùi nửa bước, hạ thấp trọng tâm, tay phải giơ khiên chắn trước mặt.Hồn lực màu đen trào dâng, kết hợp với quy giáp thuẫn, tạo thành một vòng ánh sáng đen bao phủ lấy hắn.
Ầm!
Long trảo của Bối Bối giáng mạnh vào quy giáp thuẫn, cả hai người đều rung động.Bối Bối xoay người đáp xuống đất, còn Từ Tam Thạch bị đẩy lùi về phía sau một thước.Hồn hoàn trăm năm màu vàng đầu tiên của Từ Tam Thạch lóe sáng.Ánh sáng đen trên quy giáp thuẫn đậm thêm gấp đôi, lan rộng ra hơn mười thước, tiếng nổ ầm ầm vang lên.
Huyền Minh Chấn – Đệ nhất hồn kỹ của Từ Tam Thạch.
Kỹ năng gây chấn động diện rộng, kèm theo hiệu ứng choáng.Nếu đối thủ có tu vi yếu hơn, chắc chắn sẽ bị choáng váng.Nhưng Từ Tam Thạch không ngờ, khi hắn thi triển đệ nhất hồn kỹ, hồn hoàn thứ hai và thứ ba của Bối Bối cũng đồng thời phát sáng.Đầu tiên là hồn hoàn thứ ba màu tím, hồn hoàn ngàn năm! Tiếng gầm rú vang lên từ Bối Bối, toàn thân hắn bao phủ bởi lam điện, vảy lam trên tay lan đến ngực phải, khí thế tăng vọt.
Lôi Đình Chi Nộ.
Hồn hoàn thứ hai lóe sáng.Lấy Bối Bối làm trung tâm, những con rắn điện xuất hiện rồi nổ tung ra bên ngoài.Bối Bối kết hợp đệ nhị và đệ tam hồn kỹ để đối phó với Huyền Minh Chấn của Từ Tam Thạch.Dù Từ Tam Thạch nổi tiếng về phòng ngự, cũng khó lòng chống đỡ.Lồng khí đen nhanh chóng xuất hiện lỗ hổng.Bối Bối không để ý đến luồng khí đen kia, cứ thế xông vào.Từ Tam Thạch giật mình phản ứng, động tác không hề chậm.Hồn hoàn thứ hai và thứ ba của hắn liên tiếp sáng lên.Hắn quá quen thuộc với năng lực của Bối Bối, và tuyệt đối tin tưởng vào khả năng phòng ngự của mình.Dù không chắc có thể thắng, nhưng nếu cố thủ, Bối Bối sẽ không có cơ hội!
Nhưng khi hắn chuẩn bị thi triển hai hồn kỹ, đột nhiên đại não như bị kim châm, ý thức mơ hồ, khiến hai hồn kỹ khựng lại.Lúc này, Bối Bối bất ngờ thi triển Đường Môn tuyệt kỹ – Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ.Bóng người hắn trở nên hư ảo, lướt sát mặt đất, một tay nắm lấy viền quy giáp thuẫn, cả người quét ngang, lách ra phía sau.Từ Tam Thạch muốn xuất hồn kỹ cũng không kịp nữa.Bối Bối đã xuất hiện sau lưng hắn! Bối Bối vung chân phải đá vào bắp đùi Từ Tam Thạch.Lôi Đình Chi Nộ chớp giật sau lưng khiến Từ Tam Thạch run rẩy.Long trảo được lôi điện bao bọc đã chộp đến vai hắn.Thắng bại đã phân.Trận đấu kết thúc quá nhanh so với dự đoán, thậm chí có người còn chưa kịp nhìn rõ diễn biến.Chỉ thấy Bối Bối vượt qua vòng phòng ngự của quy giáp thuẫn, khắc chế Từ Tam Thạch và giành chiến thắng.
“Bối Bối thắng!”
Tiếng trọng tài vang lên, tuyên bố kết quả.Hắn không ngăn cản Bối Bối đánh Từ Tam Thạch ngã xuống đất.Lôi điện tan biến.Từ Tam Thạch run rẩy đứng lên, lắp bắp:
“Ngươi…ngươi…gian lận!”
Hắn không biết Bối Bối đã dùng thủ đoạn gì, nhưng việc hắn bị choáng váng chắc chắn có liên quan đến Bối Bối.Hơn nữa, làm sao Bối Bối biết được điểm yếu trong phòng ngự của hắn?
“Gian cái đầu ngươi! Chơi được thì chịu được! Huyền Thủy Đan đâu, lấy ra đây!” Bối Bối cười khẩy, long trảo khẽ truyền một chút lôi điện vào người Từ Tam Thạch, khiến thân thể cao lớn kia run rẩy.Từ Tam Thạch không hề hay biết, để giúp Bối Bối thắng, trên khán đài có một người đã hôn mê.
Cơn đau xuất hiện trong đầu Từ Tam Thạch khi hắn chuẩn bị thi triển hồn kỹ là do Hoắc Vũ Hạo dùng Tử Cực Ma Đồng kết hợp với Linh Hồn Lực tấn công.Đừng khinh thường tu vi yếu kém của Hoắc Vũ Hạo.Hai kỹ năng này hợp lại, dù chỉ có thể tấn công trong chớp nhoáng, cũng đủ khiến Từ Tam Thạch khó lòng chống đỡ.
Khoảng cách giữa Hoắc Vũ Hạo và Từ Tam Thạch chừng ba mươi thước, vừa đủ phạm vi sử dụng hồn kỹ của hắn.Trước đó, Hoắc Vũ Hạo còn dùng Tinh Thần Tham Trắc Công Hưởng giúp Bối Bối nhìn ra sơ hở của Từ Tam Thạch.Mọi chuyện diễn ra trong tích tắc, nhưng Hoắc Vũ Hạo đã lần lượt sử dụng ba hồn kỹ và bí kỹ Tử Cực Ma Đồng.
Trước khi trận đấu bắt đầu, Bối Bối đã ra hiệu cho Đường Nhã, bảo nàng nói Hoắc Vũ Hạo hỗ trợ hắn.Đường Nhã cho hắn biết khoảng cách có thể sử dụng hồn kỹ của Hoắc Vũ Hạo, nên mới có lần công kích đầu tiên.Chiến thắng này có công của cả hai sư huynh đệ.
Ngoài Đường Nhã và Bối Bối, chỉ có Vương Đông biết được chuyện này.Khi Hoắc Vũ Hạo vận dụng hồn kỹ, dù đã cố gắng không để hồn hoàn xuất hiện, nhưng dao động hồn lực sao có thể giấu được Vương Đông đang ngồi ngay bên cạnh? Vương Đông thấy rõ trong mắt Hoắc Vũ Hạo xuất hiện ánh sáng màu vàng kim, rồi hòa vào ánh sáng màu tím ở đáy mắt.Ngay sau đó, hắn ngất xỉu, ngả vào người Vương Đông.Khi Vương Đông giật mình đỡ Hoắc Vũ Hạo, trận đấu cũng kết thúc.
“Hắn…hắn bị sao vậy?” Vương Đông hốt hoảng hỏi.
Đường Nhã thấy Hoắc Vũ Hạo ngất xỉu cũng rất lo lắng.Nàng vội chạy đến xem xét tình hình, rồi thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là hồn lực cạn kiệt thôi, không sao đâu.Chúng ta đi.”
Làm chuyện xấu thì nên rút lui càng sớm càng tốt.Trong lòng Đường Nhã đầy kinh ngạc.Nàng không ngờ hồn kỹ của Hoắc Vũ Hạo lại mạnh đến thế.Bối Bối chỉ bảo Hoắc Vũ Hạo giúp một chút để chiếm thế thượng phong, ai ngờ…Tu vi của Bối Bối và Từ Tam Thạch ngang nhau, khó đoán ai thắng ai thua, nhưng không ai ngờ kết quả lại là một chiêu toàn thắng.
Hoắc Vũ Hạo đã quá mệt mỏi.Cả ngày nay hắn luyện tập thể lực, còn thi triển hồn kỹ nhiều lần, khiến tinh thần lực cạn kiệt và lâm vào hôn mê.Đây là bản năng tự bảo vệ.
Đường Nhã và Vương Đông dìu Hoắc Vũ Hạo về ký túc xá.Khi họ về đến nơi, Bối Bối cũng đã đuổi kịp.Hắn truyền một chút hồn lực cho Hoắc Vũ Hạo, giúp hắn điều dưỡng cơ thể, sau đó lấy ra một bình sứ, trút ra một viên thuốc nhét vào miệng Hoắc Vũ Hạo.
“Tiểu huynh đệ, nhờ đệ chăm sóc sư đệ ta.”
Học viên lớp trên không được vào ký túc xá của học viên cấp thấp.Đây là nội quy của học viện.Bối Bối chỉ có thể nhờ Vương Đông.Vương Đông thoáng ngây người khi thấy viên thuốc Bối Bối đút vào miệng Hoắc Vũ Hạo.Hắn xuất thân danh môn, học rộng biết nhiều.Viên thuốc màu xanh đậm, lớn chừng quả anh đào nhỏ, bên ngoài có hoa văn màu trắng.Vừa ra khỏi bình sứ, không khí đã tràn ngập hơi nước và hương thơm tươi mát.Mùi hương này vừa ngửi vào đã thấy khoái trá, thoải mái, thấm vào ruột gan.
Đó là Huyền Thủy Đan? Không thể nào…Không chỉ Vương Đông kinh ngạc, mà cả ông lão gác cửa đang nằm uể oải cũng khẽ mở mắt.Đường Nhã nhìn Vương Đông nói: “Tiểu huynh đệ, khi nào Hoắc Vũ Hạo tỉnh dậy thì nhắc hắn mai đừng quên đi bán cá.Chút nữa ta sẽ đi chuẩn bị nguyên liệu giúp hắn.”
Bối Bối tức giận nói: “Nàng suốt ngày chỉ biết ăn thôi.Hôm nay suýt chút nữa hại sư đệ rồi.”
Đường Nhã hừ một tiếng: “Huynh đừng giả vờ nữa.Chuyện này chẳng phải huynh muốn từ lâu rồi sao? Cái tên kia ngốc quá, chẳng những tiếp tục mắc lừa huynh, còn tự cho huynh cơ hội nữa chứ.”
Bối Bối làm vẻ mặt vô tội: “Người ta chủ động đưa đến, huynh còn biết làm gì? Chỉ là sư đệ thật may mắn.Đi thôi, về còn tu luyện nữa.Ta nhớ không lầm thì có người nói nếu ta đánh Từ Tam Thạch một trận thì cho ta hôn một cái, không biết chuyện này tính sao đây?”
Đường Nhã lè lưỡi nhìn hắn: “Muội nói là đánh hắn phải nằm liệt giường mà.Huynh có làm thế sao? Thôi tu luyện, tu luyện!”
Vương Đông đột nhiên nói: “Đường Nhã học tỷ, tỷ nhớ suy nghĩ lại một chút.Đệ thật sự muốn gia nhập Đường Môn…”
Đường Nhã gật đầu rồi vẫy tay chào.Bối Bối thì lộ vẻ suy tư, nhìn Vương Đông cười rồi kéo Đường Nhã ra về.
Vương Đông đỡ Hoắc Vũ Hạo về ký túc xá, đặt hắn lên giường.Trong đầu hắn hiện lại cảnh Bối Bối nhét viên thuốc vào miệng Hoắc Vũ Hạo.Hắn khẽ lắc đầu, liếc nhìn Hoắc Vũ Hạo đang mê man, thì thào:
“Nhìn thấy cái không nên thấy, có ngày bị đau mắt hột cho xem.Để ngươi nằm trên tấm ván này cho đáng đời.”
Nói xong, hắn xoay người về giường, khoanh chân minh tưởng.Hôm nay rèn luyện thân thể cũng mang lại nhiều lợi ích cho hắn.
Giấc ngủ của Hoắc Vũ Hạo hôm nay thoải mái một cách kỳ lạ.Từ khi gia nhập Đường Môn, hắn lúc nào cũng khổ tu Huyền Thiên Công.Hôm nay là lần đầu tiên hắn có một giấc ngủ thật sự, không lo lắng, không mộng mị.
Vương Đông nhắm mắt minh tưởng được chốc lát rồi giật mình tỉnh giấc.Hắn kinh ngạc nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo.Hắn cảm nhận được một luồng hồn lực nồng đậm.Quả nhiên, luồng hồn lực ấy phát ra từ Hoắc Vũ Hạo.
Trời đã tối.Trong đêm tối, cơ thể Hoắc Vũ Hạo tỏa ra ánh sáng màu lam rõ rệt.Một tầng hơi nước lượn lờ bao phủ cơ thể hắn, tỏa ra một mùi hương sảng khoái.
Vương Đông nhảy xuống giường, đi về phía Hoắc Vũ Hạo, ngồi xổm xuống quan sát.Hắn phát hiện trên da Hoắc Vũ Hạo có chút dao động nhỏ.Những luồng khí nhỏ bé thoát ra từ lỗ chân lông.Lớp hơi nước màu lam nhạt không ngừng từ lỗ chân lông tiến vào cơ thể hắn.Thời gian trôi qua, tầng hơi nước đậm lại, mùi hương cũng nhạt dần.
“Huyền Thủy Đan, không ngờ lại là đan dược giá trị vạn kim này.Bối Bối học trưởng sao lại cho hắn đan dược trân quý như thế? Chẳng lẽ đưa nhầm?”
Vương Đông giật mình tự hỏi, rồi suy nghĩ một chút.Hắn đang định trở lại giường thì đột nhiên nghĩ đến việc gì, liền có chút không vui tiến đến bên Hoắc Vũ Hạo, dí dí nắm tay hừ nhẹ: “Khiến ta có giường mà không được ngủ.Hãy đợi đấy!”
Nói xong, hắn lấy vài thứ vào túi trữ vật, rồi nhẹ nhàng ra khỏi ký túc xá.Vương Đông đi được một lúc, hương thơm quanh người Hoắc Vũ Hạo dần chuyển thành tanh hôi.Hơi nước chuyển thành xám đen.Hơi thở của Hoắc Vũ Hạo ngày càng bình lặng.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo đang ngủ rất ngon.Đột nhiên, một mùi hôi xộc vào mũi khiến hắn hắt hơi.
“Hôi chết người.Mùi gì thế này!”
Hoắc Vũ Hạo nghiêng người ngồi dậy.Hắn theo bản năng xoay về phía Vương Đông.Nhưng khi nhìn lại, nơi đó đã trống rỗng.Vương Đông không biết đã đi đâu.Trời đã tối đen, nhưng trước mắt hắn mọi vật đều sáng rõ, tầm nhìn không hề bị bóng đêm cản trở.Việc này trước đây hắn cũng làm được, nhưng phải thúc dục hồn lực sử dụng Linh Mâu.Còn lúc này, hắn hoàn toàn không sử dụng hồn lực!
Cúi đầu nhìn xuống, bộ đồng phục đã xám đen, mùi hôi từ đó bốc lên.Bên dưới lớp đồng phục, làn da cũng vô cùng nhơ nhớp, cảm giác như toàn thân vừa nằm dưới vũng bùn.
“Chẳng lẽ Vương Đông lại hận ta đến thế?”
Hoắc Vũ Hạo tự nhủ.Đứng dậy, hắn thấy ngay cả tấm ván giường cũng đầy một màu đen dơ bẩn.Chuyện gì đã xảy ra? Mùi hôi trên người quả thật vô cùng khó chịu.Hoắc Vũ Hạo lập tức mở to cửa sổ, rồi chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.Lớp nhầy dơ bẩn trên người hắn vô cùng khó chịu.Tốn hơn nửa giờ giặt lại quần áo, tẩy rửa thân thể mới hoàn toàn tẩy hết.Trở lại giường, Hoắc Vũ Hạo gãi gãi đầu…
“Thôi để sáng hỏi Vương Đông sẽ rõ.Cũng đã quá nửa đêm rồi.Lúc này tranh thủ thời gian minh tưởng tu luyện một chút…”
Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, thúc dục hồn lực vận chuyển theo Huyền Thiên Công.Ba giây sau, Hoắc Vũ Hạo mở to mắt, không tin.
“Ta còn đang mơ sao?”
Hoắc Vũ Hạo ngẩn ngơ một lát, rồi lại nhắm mắt.Ba giây tiếp theo, hắn lại mở mắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng.Chuyện không thể tin đã xảy ra.Lúc hắn minh tưởng, thúc dục hồn lực, liền cảm nhận được một cảm giác kỳ diệu.Nếu trước đây tốc độ vận chuyển hồn lực như một con ốc sên, thì lúc này đã trở thành một con nhện.Tốc độ hiện tại đã nhanh hơn ít nhất ba đến năm lần.Hồn lực bản thân lại được tăng cường một mảng lớn, vận chuyển không hề có trở ngại.Trong quá trình vận chuyển hồn lực, cảm giác mỹ diệu lại càng rõ ràng.Tất cả các kinh mạch tựa hồ đã được khai thông, tứ chi cùng tất cả các lỗ chân lông đều nở rộng, vô cùng thoải mái.
Hoắc Vũ Hạo một lần nữa nhắm mắt, cuối cùng cũng tin tất cả là sự thật.Lúc trước, nếu vận chuyển hồn lực đi chu trình của Huyền Thiên Công, một vòng nhanh nhất cũng mất nửa giờ.Vậy mà lúc này, mất chưa đến một phần tư thời gian đã hoàn thành.Biên độ tăng trưởng của hồn lực lại lớn hơn vài lần.Đây không phải là gia tăng nữa, mà có thể gọi là tiến hóa.
Trong lúc minh tưởng, Hoắc Vũ Hạo lại phát hiện kinh mạch toàn thân đã được mở rộng.Những nơi nhỏ bé, yếu ớt trước đây đã trở nên rộng rãi.Độ co giãn của kinh mạch tăng lên rất nhiều.Lúc này, cho dù lượng hồn lực nhiều gấp vài lần cùng vận chuyển qua, cũng không gặp phải nguy hiểm, khó khăn gì.
Chẳng lẽ bản thân thay da đổi thịt chỉ trong một đêm?
Lúc này, hắn không muốn suy nghĩ quá nhiều.Sáu tuổi bắt đầu tu luyện, đến bây giờ, hắn mới gặp cảm giác tăng cấp trực tiếp này lần đầu tiên, liền tuyệt đối không muốn buông tha.Toàn lực thúc dục vận chuyển hồn lực.Tốc độ vận chuyển của Huyền Thiên Công lại mơ hồ gia tăng thêm.Kinh mạch được Huyền Thiên Công làm dịu lại xuất hiện cảm giác thoải mái.
Không biết đã vận hành được bao nhiêu chu thiên, bầu trời đã sáng trong.Phía chân trời đã xuất hiện tia nắng.Lúc này, hắn mới thoát khỏi trạng thái minh tưởng.Hai chân không hề có cảm giác tê cứng vì khoanh cả đêm.Hơi động người, tiến đến cửa sổ nhìn về hướng đông.Hồn lực lại vận chuyển đến hai mắt, bắt đầu tu luyện Tử Cực Ma Đồng.
Biến hóa của thân thể, cùng với hồn lực tăng lên, khiến mọi thứ đều có cảm giác khác biệt.Khi Hoắc Vũ Hạo dùng Linh Mâu nhìn vào tầng tầng tử khí ở hướng đông, hắn lại cảm giác trong đầu như có một vật gì vừa được khai thông.Linh Mâu dường như sinh ra một tầng hấp lực vô hình, đem tử khí trong ánh mặt trời hút lấy.
Hai tròng mắt ấm áp.Bên trong con ngươi hiện lên một mảng trong sáng.Lúc này, tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo như mở ra bốn phía, rất nhanh đã vượt qua cực hạn của hắn lúc trước, mãi đến hơn bốn mươi thước mới dừng lại.Ngay cả làn da của hắn cũng hiện lên một tầng ánh sáng dịu êm.Tinh – Khí – Thần khác hẳn hôm trước.
Thở dài một hơi, tu luyện Tử Cực Ma Đồng đã xong.Cảnh vật xung quanh trở nên vô cùng rõ ràng.Hoắc Vũ Hạo chỉ cần nghĩ một cái, hồn lực lập tức thu hồi.Hai mắt trở lại bình thường, chỉ là màu xanh trên đôi mắt lại sáng ngời.Hắn biết, trong cơ thể mình nhất định có gì đó đã thay đổi.Cho dù tu luyện suốt nửa năm, cũng chưa chắc tăng lên một cách khổng lồ như vậy.
Đúng lúc trong đầu Hoắc Vũ Hạo tràn đầy nghi vấn, cửa phòng hé mở.Vương Đông hé cửa đưa mũi vào ngửi, xác định không còn mùi gì kỳ lạ, mới mở bật cửa bước vào.Hắn vứt chăn đệm xuống giường, rồi quay sang nhìn Hoắc Vũ Hạo, nói với vẻ bực bội:
“Ngươi giỏi thật.Thoát thai hoán cốt xong lại biến ta thành người có phòng mà không dám về.Hừ, điểm tâm hôm nay ngươi phải trả.”
Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác hỏi: “Vương Đông, cuối cùng là có chuyện gì? Ta không hiểu sao vừa tỉnh dậy liền thấy cả người dơ bẩn, mà tu vi lại tăng lên không ít.Ta có cảm giác thật đúng như lời ngươi nói, hoàn toàn lột xác rồi.”
Vương Đông tháo chiếc vòng tay cổ xưa màu vàng từ cổ tay xuống, thảy sang cho Hoắc Vũ Hạo.
“Ngươi kiểm tra thử xem hồn lực tăng đến bậc nào rồi.Hồn Đạo Khí này của ta có thể kiểm tra hồn lực từ cấp mười đến cấp ba mươi.Ngươi cứ rót hồn lực vào là được.”
“Ừ.” Hoắc Vũ Hạo đáp, rồi cầm chiếc vòng lên rót hồn lực vào.
Chiếc vòng kim loại ấy bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu vàng, rồi đậm dần và khuếch tán ra ngoài.Bên mặt ngoài chiếc vòng hiện ra vài chữ.Mới đầu là số mười một, sau đó khẽ nhúc nhích biến thành mười hai.Ánh sáng màu vàng lúc này vẫn tiếp tục đậm hơn.Con số mười hai cũng rung rẩy, nhưng chỉ đến được bấy nhiêu đấy thôi.Hoắc Vũ Hạo có cố gắng rót thêm bao nhiêu hồn lực nữa cũng không thay đổi được.
Vẻ mặt Vương Đông lộ ra sự kinh ngạc: “Không hổ là Huyền Thủy Đan a! Trong vòng một đêm đã có thể giúp ngươi tăng gần hai cấp.Ngươi hiện tại đã là cấp mười hai đỉnh phong rồi, chỉ còn chút xíu nữa là lên được cấp mười ba.”
Hoắc Vũ Hạo giật mình hỏi: “Thật không? Còn Huyền Thủy Đan, nó là gì?”
Vương Đông lấy lại chiếc vòng màu vàng trên tay Hoắc Vũ Hạo, hừ một tiếng, nói: “Cái này của ta kiểm tra vô cùng chính xác.Ta lừa ngươi làm gì.”
“Ngươi nên đi cảm ơn Bối Bối sư huynh đi.Mà khoan, ngươi và hắn có quan hệ gì? Làm sao tự nhiên người ta lại cho ngươi ăn viên Huyền Thủy Đan giá trị vạn kim cơ chứ? Ta nghi rất có thể hắn nhầm lẫn rồi.” Vương Đông nhìn vẻ mặt Hoắc Vũ Hạo vẫn đầy sự thắc mắc, liền giải thích tiếp:
“Huyền Thủy Đan là một loại đan dược vô cùng thần kỳ.Nghe nói xuất xứ của nó là từ một tông môn đặc biệt có Võ Hồn thuộc tính thủy.Nhưng ta cũng không biết cụ thể là tông môn nào.Muốn luyện chế Huyền Thủy Đan, sơ sơ cần phải sử dụng hơn mười loại máu của mười Hồn Thú và mười loại thực vật thuộc tính thủy khác nhau.Sau đó trải qua một quá trình luyện chế phức tạp mới hoàn thành.Nước có tác dụng tẩy rửa, nên Huyền Thủy Đan bản thân chẳng những là vật đại bổ có thể gia tăng hồn lực, mà dược tính của nó cũng hết sức ôn hòa, bất kể Hồn Sư cấp bậc gì đều có thể hấp thu dược liệu của nó.Đối với Hồn Sư dưới hai mươi cấp thì ít nhất có thể tăng lên một bậc hồn lực.Nhưng tác dụng trân quý nhất của nó không chỉ có vậy, nó là đan dược có thể giúp ngươi tẩy cân dịch tủy.”
“Bình thường chúng ta tắm rửa thì chỉ có thể rửa sạch những chất dơ bẩn bám bên ngoài.Còn Huyền Thủy Đan thì tẩy sạch tạp chất bám bên trong cơ thể.Thế nên Huyền Thủy Đan đối với bất cứ ai đều hữu dụng.Với người có thiên phú tốt thì nó như thêu hoa trên gấm.Còn với những người có tư chất bình thường lại càng quan trọng hơn, nó sẽ giúp ngươi khu trừ tạp chất và mở rộng kinh mạch.”
“Một viên Huyền Thủy Đan ít nhất có thể giúp một Hồn Sư từ bình thường tăng một bậc tiên thiên hồn lực.Nói cách khác, khi ngươi giác tỉnh hồn lực, tiên thiên hồn lực là một, thì giờ đã tăng thành hai.Cái này là thay đổi về gốc, về thiên phú và sự phát triển sau này của ngươi.”
Vương Đông không ngờ mình ví dụ bậy ví dụ bạ mà lại nói trúng.Tiên thiên hồn lực của Hoắc Vũ Hạo chỉ có một thôi a! Còn Hoắc Vũ Hạo, hắn không nghĩ thế.Vì rõ ràng hắn cảm nhận được sau khi sử dụng Huyền Thủy Đan, sự thay đổi ấy không phải chỉ là Tiên Thiên Hồn Lực tăng thêm một cấp, mà tốc độ tu luyện cũng tăng lên gấp bốn lần! Tuy vẫn chưa thể so với Vương Đông hay Bối Bối, nhưng ít ra đã ngang bằng một Hồn Sư bình thường, không còn phải gian khổ như trước kia nữa.
“Đại sư huynh…” Khóe mắt Hoắc Vũ Hạo có chút ươn ướt.Đại sư huynh lại cho mình một viên Huyền Thủy Đan giá trị vạn kim.Phần nhân tình này hắn nhớ mãi trong lòng.
Vận khí Hoắc Vũ Hạo cũng không tệ.Bình thường công dụng của Huyền Thủy Đan là giống với lời Vương Đông vừa nói, nhưng những gì hắn được còn hơn cả thế.Hôm qua hắn rèn luyện thân thể cả ngày, đạt được không biết bao nhiêu lần cực hạn, nên kinh mạch của hắn đã được Huyền Thiên Công ân cần chăm sóc vài lần.Hôm nay Hoắc Vũ Hạo tiêu hao quá nhiều tinh thần lực mà lâm vào hôn mê, sau đó mới được dùng Huyền Thủy Đan, nên những thứ hắn hấp thụ đều hoàn toàn theo bản năng, vì thế mà đạt được hiệu quả hoàn mỹ.
Hơn nữa, Huyền Thủy Đan thuộc tính thủy, mà nhờ Thiên Mộng Băng Tằm, nên Võ Hồn thứ hai của hắn là thuộc tính băng.Vì thế, hắn lại càng có điều kiện thuận lợi để hấp thụ nó.Sau khi được cải tạo thân thể, quầng sáng đầu tiên trong mười quầng sáng bị Thiên Mộng Băng Tằm phong ấn đã hiện ra vết nứt.Năng lượng trong đó cũng theo khe hở này mà hòa nhập vào cơ thể của Hoắc Vũ Hạo.Cho nên so với tu vi, tinh thần lực của hắn càng tăng lên nhiều hơn.Đây mới thật sự là nguyên nhân khiến phạm vi dò xét của hắn từ ba mươi tăng lên bốn mươi thước.
Có thể nói lúc này kinh mạch lẫn thân thể hắn đều đã tăng lên vài bậc.Tương lai hắn sau này còn được nhiều chỗ tốt hơn nữa.Thậm chí Tử Cực Ma Đồng cũng đã tăng cấp.Tử Cực Ma Đồng có bốn cảnh giới: Tổng Quan, Nhập Vi, Giới Tử, Hạo Hãn.Hoắc Vũ Hạo dùng Linh Mâu để tu luyện Tử Cực Ma Đồng, bản thân đã là làm ít được nhiều.Sau khi căn nguyên lực mà Thiên Mộng Băng Tằm phong ấn lại được hắn hấp thụ, thì nó lại dung hợp với năng lượng màu tím mà Hoắc Vũ Hạo hấp thu mỗi khi tu luyện Tử Cực Ma Đồng, khiến Tử Cực Ma Đồng của hắn trực tiếp bước vào cảnh giới Nhập Vi.Có thể nói trong lịch sử những người tu luyện Tử Cực Ma Đồng, hắn là người tăng cấp nhanh nhất, thậm chí còn hơn người sáng lập Đường Môn, Đường Tam.
Hoắc Vũ Hạo hiện giờ còn chưa biết Tử Cực Ma Đồng tiến giai hắn được nhiều chỗ lợi đến mức nào.Đầu tiên, khả năng khống chế các kỹ năng thuộc tính tinh thần của hắn tăng lên rất nhiều.Thứ hai, khi hắn sử dụng hồn kỹ, thì lượng hồn lực tiêu hao cũng ít hơn trước.Vương Đông thấy Hoắc Vũ Hạo hai mắt đỏ bừng liền vỗ vỗ vai hắn, nói:
“Đi thôi, đi ăn sớm một chút.Hôm nay ta muốn ăn hai phần.”
Hoắc Vũ Hạo cười nói: “Đi, bốn phần cũng được.”
Vương Đông trừng mắt nói: “Ta không phải heo.”
Hắn vừa nói xong, cả hai lập tức phá lên cười ha hả.Chuyện xấu hổ lần trước cũng biến mất.Bọn hắn đều còn nhỏ, mọi suy nghĩ hành động đều hết sức đơn thuần.
