Chương 41 Thiên Mộng Nhất Chỉ (1)

🎧 Đang phát: Chương 41

Hôm qua còn bận rộn với mẻ cá nướng, trước khi cùng Đường Nhã đến xem Bối Bối so tài với Từ Tam Thạch, Hoắc Vũ Hạo đã nhanh tay “chôm” được một kim hồn tệ dính trên lò.Giờ có tiền rủng rỉnh trong túi, đến nhà ăn, hắn quyết định “chơi lớn” một phen, gọi toàn món bổ dưỡng.Hai người đến sớm nhất, ăn no căng bụng mà vẫn chưa thấy ai đến mấy.
“Còn lâu mới đến giờ học, hay là về ký túc xá nghỉ ngơi một lát?” Hoắc Vũ Hạo xoa xoa cái bụng no tròn, vươn vai thoải mái.Từ khi vào Sử Lai Khắc, cuộc sống của hắn đã dần tươi đẹp hơn, có bạn bè, lại có Tiểu Nhã và Bối Bối luôn quan tâm, so với những ngày cô độc ở công tước phủ thì khác biệt một trời một vực.
Vương Đông cười nói: “Đừng có lúc nào cũng cắm đầu vào tu luyện thế, dây đàn căng quá là đứt đấy.Thỉnh thoảng phải thư giãn một chút chứ.Ra hồ Hải Thần dạo mát đi, ngươi vừa uống Huyền Thủy Đan xong, cũng không cần phải luyện ngay đâu.”
“Cũng được.” Hoắc Vũ Hạo gật đầu.Từ khi nhập học, hắn vẫn chưa có dịp đến hồ Hải Thần.Mà giờ học cũng chưa tới, đi dạo một chút cũng không tệ.
Hai người rời khỏi nhà ăn, đi vòng ra sau dãy nhà giáo tân sinh, men theo con đường nhỏ phía Đông Nam quảng trường.Chỉ một lát, bóng dáng hồ nước đã thấp thoáng sau những hàng cây.Không khí mát rượi, hơi nước dịu dàng phả vào mặt.Hồ nhân tạo mà chẳng khác gì tiên cảnh, nước xanh biếc như ngọc, mặt hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, phản chiếu bóng cây và mây trời.
“Đẹp quá…” Vương Đông hít một hơi thật sâu, dang tay vươn vai.Khi hắn ưỡn người, thân trên hướng về phía trước, vòng ba lại ưỡn cao lên.Hoắc Vũ Hạo vốn không định nhìn, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua, lại nhớ đến mảng trắng xóa hôm trước…
Ngượng ngùng, hắn vội quay mặt đi, hướng mắt về phía hồ Hải Thần.Hồ rộng mênh mông, có lẽ còn lớn hơn cả quảng trường.Phía xa, mặt hồ phủ một lớp sương mờ ảo.Sau khi Tử Cực Ma Đồng tiến hóa, thị lực của hắn cũng tăng lên đáng kể, không cần vận dụng hồn lực cũng có thể nhìn được rất xa.Hắn thấy lờ mờ phía bên kia hồ có một dãy nhà.Nhớ lại lời Tiểu Nhã và Bối Bối, có lẽ đó là nội viện.Đại sư huynh tài giỏi như vậy mà vẫn phải học ở ngoại viện, vậy đám đệ tử nội viện kia chắc phải là quái vật phương nào!
“Hả?”
Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên, một điểm đỏ rực xuất hiện ở phía xa.
“Chuyện gì vậy?” Vương Đông hỏi.
Hoắc Vũ Hạo chỉ tay về phía trước: “Chỗ đó…hình như có một điểm đỏ.”
Vương Đông nheo mắt nhìn theo hướng tay Hoắc Vũ Hạo chỉ, chỉ thấy sương giăng mờ ảo: “Có gì đâu?”
Vừa dứt lời, hắn liền trợn tròn mắt.Điểm đỏ kia đang dần hiện rõ hơn, và nó đang di chuyển với một tốc độ kinh hoàng về phía bọn họ.Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông trao nhau một ánh mắt: “Học trưởng nội viện?”
Tốc độ của người kia thật sự quá nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến gần bờ hồ.Mỗi bước chân hắn lướt đi, mặt hồ lại khẽ gợn sóng.Hắn đạp lên mặt nước, mượn lực lao tới, tựa như một đám mây đỏ rực.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo đã nhìn rõ hơn.Người này không chỉ mặc y phục đỏ, mà cả mái tóc cũng đỏ như máu.Thân hình cao gầy, nhưng lại tỏa ra một khí thế kinh người, lạnh lẽo như một hung thú.Trên mặt là một chiếc mặt nạ đỏ tươi, đôi mắt cũng rực lửa…Không khí xung quanh hắn như vặn vẹo, dưới chân hắn bước qua thậm chí còn bốc hơi nước.
“Học trưởng này mạnh thật! Nhìn kìa, hắn còn chưa dùng vũ hồn mà đã có thể đi trên mặt nước!” Vương Đông phấn khích phân tích.
Tuy tu vi của Hoắc Vũ Hạo không bằng Vương Đông, nhưng trực giác của hắn lại vô cùng nhạy bén: “Vương Đông, ta cảm thấy có gì đó không ổn.”
Người kia quả thật quá nhanh.Trong khi hai người còn đang nói chuyện, hắn đã đến gần, chỉ còn cách bờ hồ vài trăm mét.Một luồng khí nóng kinh khủng ập đến.Khuôn mặt Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đồng loạt biến sắc, bọn họ cảm nhận được một cỗ khí tức điên cuồng, khác thường từ người này.
Xoẹt! Đôi cánh lam rực rỡ sau lưng Vương Đông xòe ra.Hắn vội kéo lấy Hoắc Vũ Hạo, định bay lên không trung.Nhưng động tác còn chưa hoàn thành, thân ảnh đỏ rực kia đã xuất hiện.Không khí trở nên nóng bỏng đến nghẹt thở, Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo có cảm giác như đang đứng giữa biển lửa.Đôi cánh sau lưng Vương Đông co rút lại, rồi đột ngột biến mất, khiến cả hai người rơi xuống đất.Trong khoảnh khắc, toàn bộ cỏ cây xung quanh đã biến thành một màu vàng úa.
Tu vi quá chênh lệch! Vương Đông vừa định phóng thích hồn kỹ, đã bị luồng khí nóng kia đánh úp, thét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm.Tuy tu vi Hoắc Vũ Hạo không bằng Vương Đông, nhưng hắn lại có một vũ hồn băng chưa hoàn thiện.Bị không khí nóng rực xung quanh kích thích, vũ hồn băng của hắn lập tức trỗi dậy.Nhưng hồn lực cấp mười hai đỉnh phong vừa phát ra đã bị khí nóng thiêu đốt sạch sẽ.Lúc này, chưởng phong của người kia đã đánh tới.
Khí thế xung quanh người kia đã kinh khủng đến vậy, nếu bị hắn đánh trúng, không chết cũng trọng thương.Hoắc Vũ Hạo dốc hết sức lực, phóng ra linh hồn trùng kích.Nhưng chênh lệch giữa hai bên quá lớn, linh hồn trùng kích vừa chạm phải khí tức nóng bỏng kia đã tan biến.Chưởng phong kia đã ở ngay trước mắt hắn.Đúng lúc này, hai mắt Hoắc Vũ Hạo bỗng trở nên trống rỗng, khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo…

☀️ 🌙