Truyện:

Chương 158 Nhân sinh hà xứ bất tương phùng.(3)

🎧 Đang phát: Chương 158

Ông Khánh được thay thế, người của Hà Vân Dã nắm quyền ở Nam Tuyên phủ, vậy lợi ích cống nạp hàng năm của Nam Tuyên phủ chắc chắn sẽ vào tay Hà Vân Dã, chứ không còn của Phùng Chi Hoán nữa.Đương nhiên, ông ta phải ra sức bảo vệ Dương Khánh.
Điều khiến Phùng Chi Hoán cảnh giác là, phủ chủ Nam Tuyên phủ trước đây, Lư Ngọc, lại là người của Hàn Lục Bình.Theo lý, Hàn Lục Bình phải là người có thành kiến với Dương Khánh nhất.Nhưng hiện tại, Hàn Lục Bình im lặng không nói gì, tại sao Hà Vân Dã lại khơi chuyện này ra?!
“Không cần tranh cãi nữa!”
Điện chủ Hoắc Lăng Tiêu ngồi trên cao, khẽ mở mắt nhìn xuống, ánh mắt dừng trên người Dương Khánh:
“Dương Khánh!”
“Thuộc hạ có mặt!”
Dương Khánh nhanh chóng bước ra khỏi hàng, chắp tay nghe lệnh.
Trong lòng y có chút thấp thỏm, không biết hôm nay xảy ra chuyện này là thế nào, càng không biết điện chủ sẽ có ý kiến gì.Nếu điện chủ thật sự muốn tước chức phủ chủ Nam Tuyên phủ của y, y cũng không thể làm gì được.
Hoắc Lăng Tiêu không phải là Lư Ngọc năm đó, muốn giết là giết ngay được.Dương Khánh vẫn chưa có bản lĩnh đó, chỉ có thể cúi đầu nghe lệnh.
Cho dù y có thể giết Hoắc Lăng Tiêu thì sao? Muốn làm điện chủ Trấn Ất điện ư, chuyện đó không thể nào.Tu vi của chín lộ phủ chủ khác đều cao hơn Dương Khánh, không ai phục y, họ sẽ liên thủ giết y ngay.Hơn nữa, y cũng không có quan hệ ở Nguyệt Hành Cung, cung chủ Nguyệt Hành Cung không thể nào bổ nhiệm y làm điện chủ Trấn Ất điện.
Ngay cả khi có thể làm điện chủ Trấn Ất điện, thế lực nhân thủ dưới tay y hiện tại cũng không đủ dùng.Không có đủ người, ngay cả lo cho Nam Tuyên phủ cũng đã quá sức, còn phải nhờ người của Lam Ngọc Môn giúp đỡ.Đừng nói là lo cho cả địa bàn rộng lớn của Trấn Ất điện.Dù tu vi của Dương Khánh cao hơn nữa cũng không thể một mình giải quyết mọi việc lớn nhỏ xảy ra trên địa bàn, vẫn cần người giúp thống trị.
Tuy Nam Tuyên phủ là do y tạo phản đánh chiếm, nhưng sau khi chiếm được, Phùng Chi Hoán đã giúp y có được pháp chỉ bổ nhiệm của điện chủ.Chắc điện chủ sẽ không rút lại lời nói, tự vả vào mặt mình trước mặt mọi người.
“Xử lý Nam Tuyên phủ cho tốt.Nếu nộp Nguyện Lực Châu không đủ, bản điện chủ sẽ bắt ngươi chịu tội!”
Hoắc Lăng Tiêu uy nghiêm nói.
Nghe vậy, Dương Khánh thở phào nhẹ nhõm, cung kính đáp:
“Dạ! Thuộc hạ nhất định không phụ sự kỳ vọng của điện chủ.”
Hoắc Lăng Tiêu vừa mở miệng đã giải quyết gọn gàng chuyện này, không ai dám lên tiếng nữa.
Sau khi nghị sự xong, mọi người rời khỏi đại điện Trấn Ất điện.Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã nhìn nhau, hừ lạnh một tiếng rồi mỗi người đi một ngả.
Dương Khánh đương nhiên đi theo sau Phùng Chi Hoán.
Chuyện hôm nay có vẻ kỳ quái, y phải tìm Phùng Chi Hoán hỏi thăm xem đã xảy ra chuyện gì.Có một số việc người ở dưới không cùng đẳng cấp sẽ không biết rõ.
***
Trấn Ất điện tọa lạc ở một nơi không thể so sánh với Nam Tuyên phủ.
Diện tích rất rộng, phong cảnh tuyệt đẹp, núi non trùng điệp trong mây, chẳng khác nào tiên cảnh.
Trong quần sơn, ngọn chủ phong cao nhất bị Trấn Ất điện chiếm cứ, ba ngọn núi cao tiếp theo thuộc về ba vị Hành Tẩu.
Trở lại phủ đệ tu hành của mình, Hà Vân Dã ngồi xuống, vẫy tay với thủ hạ Chấp Sự Vạn Thuận Xương, bảo ngồi xuống nói chuyện.
Sáu đại Chấp Sự của Trấn Ất điện, mỗi người thuộc quyền một trong ba đại Hành Tẩu, xử lý công việc hàng ngày.Vạn Thuận Xương là người của Hà Vân Dã.

☀️ 🌙