Đang phát: Chương 159
Vạn Thuận Xương chắp tay cảm ơn, ngồi xuống hỏi ý kiến:
– Không biết Hành Tẩu có gì chỉ dạy?
Hà Vân Dã với thân hình mập mạp vuốt chòm râu đen dày, cười lớn:
– Thuận Xương, ngươi thấy chuyện ở đại điện hôm nay thế nào?
Vạn Thuận Xương im lặng, dĩ nhiên y không dám cãi lời Hà Vân Dã, trong lòng suy tính, ngoài miệng cười nói:
– Hành Tẩu nói chí phải, đúng là Dương Khánh không thích hợp quản lý Nam Tuyên phủ.
Hà Vân Dã cười hỏi:
– Nếu để ngươi đến quản lý Nam Tuyên phủ, ngươi thấy sao?
– Ặc…
Vạn Thuận Xương giật mình, vội đứng lên chắp tay:
– Hành Tẩu đã có lệnh, Vạn Thuận Xương sao dám không tuân, chỉ là chưa có điện chủ bổ nhiệm, e rằng…
Hà Vân Dã lắc đầu:
– Mấy hôm trước ta đánh cờ với điện chủ, điện chủ tình cờ hỏi ta, nghe nói năm trong mười phủ dưới quyền Trấn Ất điện đều do người của Phùng Chi Hoán nắm giữ.
– Điện chủ biết rõ còn hỏi, hẳn là điện chủ đã biết chuyện này từ lâu, vậy thì…
Vạn Thuận Xương nói đến đây thì im bặt, ánh mắt thoáng vẻ vui mừng:
– Chuyện ở đại điện hôm nay là ý của điện chủ sao?
Tuy chức Chấp Sự của y ngang hàng với phủ chủ, nhưng không có lợi lộc bằng phủ chủ trấn giữ một phương.Chấp Sự mỗi năm chỉ được năm trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, còn phủ chủ chỉ riêng các thành thị trực thuộc đã có thể thu được một ngàn viên, chưa kể thu nhập từ các ngọn núi.Đương nhiên y rất muốn làm phủ chủ.
– Hừ!!!
Trong mắt Hà Vân Dã chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hừ mạnh một tiếng cảnh cáo, lạnh lùng nhìn Vạn Thuận Xương.
Vạn Thuận Xương giật mình, có những việc chỉ nên hiểu ngầm trong lòng, sao có thể nói toạc ra như vậy?!
Y vội vàng chắp tay tạ lỗi.
– Thuận Xương, chuyện cần nói ta đã nói rồi, ta cũng đã dặn dò bên Thường Bình phủ, ngươi hãy bàn bạc cụ thể với Chương Đức Thành, ta chỉ có thể giúp ngươi đến thế thôi.
Hà Vân Dã thản nhiên nói.
Chương Đức Thành là phủ chủ Thường Bình phủ, cũng là người của Hà Vân Dã.
Vị trí địa lý của Nam Tuyên phủ có hình tam giác, phía trên có Thường Bình phủ, phía dưới có Vạn Hưng phủ chèn ép, bị hai phủ kìm kẹp ở giữa.
– Thuộc hạ đã hiểu.
Vạn Thuận Xương giấu niềm vui trong lòng, chắp tay hành lễ.
———–
Bên ngoài phủ đệ trên một ngọn núi khác, Phùng Chi Hoán và Dương Khánh đang đánh cờ dưới gốc tùng già.
Bên cạnh có thị nữ của Phùng Chi Hoán hầu hạ, xa xa là biển mây trập trùng, cảnh núi tuyệt đẹp, gió thổi mây bay, khung cảnh tao nhã.
Dương Khánh đặt quân cờ xuống, cuối cùng không nhịn được hỏi:
– Hành Tẩu, vì sao hôm nay Hà Hành Tẩu lại gây khó dễ cho ta?
– Ta cũng không biết.
Phùng Chi Hoán cũng nhẹ nhàng đặt quân cờ, khẽ lắc đầu, rồi hừ lạnh:
– Năm phủ chủ là người của ta, e là có người không vui trong lòng.
Tuy không nói rõ là ai, nhưng Dương Khánh hiểu ý, không khỏi hít một hơi lạnh.Chắc chắn không phải Hà Vân Dã, mà là người ở vị trí cao hơn.Nếu không có người này chống lưng, dù Hà Vân Dã có ý kiến cũng vô dụng, không thể dùng sức mạnh cướp đoạt.
Dương Khánh mím môi hỏi:
– Là đang tái lập thế cân bằng sao?
Phùng Chi Hoán nhìn Dương Khánh với ánh mắt tán thưởng, nói chuyện với người thông minh thật dễ dàng, không cần nói rõ cũng hiểu.
Y thở dài:
– Vị trí của ngươi xem ra đã bị người ta nhắm tới rồi.
Trong mắt Dương Khánh lóe lên vẻ tàn nhẫn:
– Tại sao lại nhắm vào mình ta trong mười phủ chủ, coi ta là miếng bánh dễ xơi sao? Xem ra hôm nay ở đại điện chỉ là diễn kịch, điện chủ bảo vệ ta chỉ là để mọi người thấy, để chứng minh y không nhắm vào ta, để sau này dù ta có chuyện gì cũng không liên quan đến y.Nếu đã không ưa Dương mỗ, chỉ cần hạ lệnh là xong, cần gì phải giấu đầu hở đuôi như vậy, chẳng lẽ coi người khác là kẻ ngốc?!
Trong lời nói tràn đầy oán hận, vị trí mà y vất vả lắm mới có được, lại có người muốn cướp đi, sao có thể không hận?
Phùng Chi Hoán thừa nhận Dương Khánh mới lên chức phủ chủ không lâu.Trong năm phủ chủ dưới trướng y, Dương Khánh có tu vi kém nhất, nhưng lại là người thông minh nhất, chỉ cần gợi ý là hiểu ngay.
Phùng Chi Hoán thở dài:
– Sở dĩ y làm vậy, hẳn là ngươi cũng hiểu, y ăn cơm, người dưới cũng phải có chút cháo.Nếu y áp đặt ý chí của mình, người dưới không có cơ hội kiếm cháo, thì ai còn làm việc cho y? Chuyện này cũng là để giữ thể diện cho mọi người, nếu y dùng thủ đoạn cứng rắn thì không ai ngăn cản được, nên y làm vậy chỉ là để danh chính ngôn thuận thôi.
Dương Khánh biết một khi người kia đã có ý định, vị trí của mình khó mà giữ được, nhưng y không cam tâm.
Y đặt quân cờ xuống, đứng lên, chắp tay cúi mình bái Phùng Chi Hoán:
– Kính xin Hành Tẩu chỉ cho Dương mỗ cách tự cứu!
– Chuyện này…
Phùng Chi Hoán trầm ngâm buông quân cờ xuống:
– Y hiềm ta nắm giữ quá nhiều vị trí, nếu đã bị nhắm tới thì ta cũng không thể cứu vãn được, e là phải dựa vào chính ngươi thôi.
– Nói cách khác, trong năm phủ chủ phải có một người xui xẻo, và người đó là ta vì ta yếu nhất, dễ xơi nhất sao?
Dương Khánh hỏi lại.
Phùng Chi Hoán không né tránh, khẽ vuốt cằm:
– Nếu ngươi là khúc xương cứng, họ không gặm được thì sẽ tìm người khác.Nhưng nếu họ đã nhắm vào vị trí của ngươi, ngươi có giữ được không?
Dương Khánh hỏi:
– Chẳng lẽ Dương mỗ không còn cách nào cứu vãn sao?
Phùng Chi Hoán im lặng rồi đứng lên, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng:
– Không phải là không có cách.Dương Khánh, ta rất coi trọng ngươi, dù không bảo vệ được ngươi, ta cũng không muốn thấy ngươi gặp chuyện không may.Vậy đi, còn người là còn của, ngươi quay sang dựa vào Hà Vân Dã đi! Sau chuyện này ta sẽ không làm khó ngươi, nhưng ngươi sẽ mang tiếng xấu, và ta sẽ không còn coi trọng ngươi nữa!
