Đang phát: Chương 139
Miêu Nghị ngớ người, đợi mãi mà lão già kia vẫn bình thường, cứ săm soi cái “tiểu tử” nọ.
Hắn quay lại nhìn xác con vượn già, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lão già cuối cùng cũng buông “tiểu tử” ra, hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại.
Mi mắt Miêu Nghị giật giật, tim đập thình thịch.
Râu tóc lão già bắt đầu đóng băng, da dẻ thì phủ một lớp sương trắng.Đến cả quần áo cũng bị đóng băng dày đặc, cả người cứng đờ như tượng.
Miêu Nghị khẽ động ngón tay, một cây ngân thương xuất hiện, hắn không do dự đâm thẳng vào ngực lão già:
– Chết đi!
Nhưng vừa ra chiêu, hắn đã thấy choáng váng.
Lão già bị đóng băng kia đột nhiên chộp lấy mũi thương, mở mắt nhìn hắn cười lạnh:
– Thằng nhãi ranh, lòng dạ hiểm độc thật, thảo nào con heo mập kia cũng biết đánh lén, chắc học theo ngươi đấy!
Một luồng pháp lực từ tay lão ta phóng ra, cây ngân thương như làm bằng nhựa, bị bóp nát từ mũi đến cán, khiến Miêu Nghị phải buông tay.
Bản thân Miêu Nghị bị pháp lực đánh bay ra xa, cố gắng bò dậy nhưng không được, chỉ còn biết kinh hãi nhìn lão già bị băng phong kín kia.
Chẳng qua là Miêu Nghị không biết Viên Khai Sơn chết như thế nào thôi.Trước khi chết, Viên Khai Sơn bị hạn chế thực lực nên mới bị lão già kia đánh chết.Nhưng sau khi bị hạn chế, lão ta vẫn dễ dàng giết Miêu Nghị như thái rau.
Hắc Thán thừa cơ quay đầu bỏ chạy, tốc độ cực nhanh, miệng cắn Miêu Nghị quẳng lên lưng rồi ba chân bốn cẳng chạy trốn.
Miêu Nghị cười khổ, trốn được sao?
Quả nhiên, một thanh bảo giản đỏ rực lao đến trước mặt bọn họ.Hắc Thán phanh gấp, đổi hướng mấy lần đều bị bảo giản chặn lại.
– Ta khuyên các ngươi ngoan ngoãn quay lại, còn chạy nữa thì đừng trách ta không khách sáo.
Giọng lão già vang lên.
Hết cách, Hắc Thán ủ rũ cúi đầu chở Miêu Nghị quay lại.
Chính xác là bị thanh bảo giản kia lùa về.
Miêu Nghị vừa xuống đất đã đấm đá Hắc Thán một trận, chửi rủa:
– Ai bảo mày chạy, ai cho mày chạy…
– Đừng có diễn trò nữa, ngươi cũng chẳng phải loại tốt lành gì, vừa rồi ai muốn giết ta hả?
Lão già đứng im một chỗ châm chọc, rồi đột nhiên giả giọng Miêu Nghị:
– Gặp được tiền bối ở Tinh Tú Hải cũng là duyên phận, chúng ta đều là tu sĩ loài người, không thể tự giết nhau ở đây để làm trò cười cho yêu quái, tiền bối nói có đúng không…Con thỏ nhỏ chết tiệt, miệng thì nói hay, ra tay thì không nương tay chút nào.May mà ta còn có chút bản lĩnh, nếu không hôm nay có khi lật thuyền trong mương rồi!
Có xấu hổ cũng vô ích, trong lúc sinh tử, trốn thoát được mới là bản lĩnh.Nhưng Miêu Nghị vẫn cảm thấy xấu hổ, muốn độn thổ luôn cho xong, lão ta chẳng nể nang gì mình cả.
Một lát sau, lão già đột nhiên vung tay áo.
Rầm…Băng trên người lão ta vỡ tan, rơi xuống đất.Khí tức âm hàn trong cơ thể bị bức ra ngoài.
Hắc Thán cúi thấp đầu, Miêu Nghị cũng cúi thấp đầu.Lão già chắp tay đi quanh hai người, mỉa mai:
– Đúng là chủ nào tớ nấy, xứng đôi thật! Đừng giả bộ nữa, ngẩng đầu lên đi.
Miêu Nghị từ từ ngẩng đầu, nặn ra một nụ cười:
– Tiền bối có gì chỉ giáo?
Lão già trừng mắt:
– Thằng nhãi ranh, ta không làm khó ngươi đâu.Đồ ngươi liều mạng có được ta cũng không cần, nhưng ngươi phải cho ta một thứ.Chỉ cần ngươi đồng ý, chuyện ta gánh tội thay ngươi coi như bỏ qua.
Miêu Nghị ngạc nhiên, có chuyện tốt thế sao? Hắn dè dặt hỏi:
– Thứ gì vậy?
Lão già chỉ vào đám “tiểu tử” đang bay vo ve trên không:
– Đưa chúng cho ta, cả cách điều khiển chúng nữa!
Lão ta đã nhìn ra giá trị tiềm năng của đám “tiểu tử” này.Chỉ cần có được chúng, hai trăm cái nhẫn trữ vật kia chẳng đáng gì.Ví dụ như Viên Khai Sơn kia, đồ trên người y chắc chắn hơn nhiều.
– Chuyện này…
– Sao, không bằng lòng à? Ta đối với ngươi thế là khách sáo lắm rồi đấy, đổi lại người khác chắc chắn không tha cho ngươi đâu.Đừng có ép ta phải dùng biện pháp mạnh!
Miêu Nghị vội xua tay:
– Tiền bối, không phải ý con là vậy.Con có thể đưa chúng cho ngài, nhưng cách điều khiển thì…dù muốn cho cũng không được.
Lão già cau mày:
– Vì sao?
– Cách điều khiển chúng là dùng cảm ứng tâm linh.Chúng vẫn còn là ấu trùng, tuy mới nuôi mấy năm nhưng từ nhỏ đã phải sống chung với chúng, như vậy mới có thể kết nối được tâm linh.Ngoài ra không còn cách nào khác, con cũng chịu thôi.
– Có chuyện như vậy sao?
Lão già nghi ngờ:
– Ý ngươi là chúng chỉ nghe lời ngươi, người khác vô dụng?
Miêu Nghị gật đầu cười khổ:
– Đúng là như vậy.
Lão già trừng mắt:
– Thằng nhãi ranh, ngươi dám đùa ta à? Không điều khiển được thì ta cần chúng làm gì?
Miêu Nghị bất lực:
– Tiền bối, con nói thật đấy.Nếu ngài không tin thì giết con đi, con cũng chịu!
– Đừng có mạnh miệng, ta thử một lần là biết ngay.
Lão già hừ lạnh, tiến lên đặt tay lên người Miêu Nghị, dùng pháp lực bao phủ toàn thân hắn.Chỉ cần hắn có bất kỳ dao động pháp lực nào, lão ta sẽ nhận ra.Rồi lão ta ra lệnh:
– Bảo chúng nó rơi xuống đất.
Miêu Nghị biết lão ta muốn thử mình, hắn khẽ động ý niệm, đám “tiểu tử” lập tức rơi xuống đất.
Lão già trợn mắt há mồm, nuốt nước bọt rồi đổi lệnh:
– Bảo chúng bay lên bay xuống thử xem…
Miêu Nghị lại dùng ý niệm sai khiến, đám “tiểu tử” lập tức làm theo.
