Truyện:

Chương 138 Yêu Nhược Tiên.(7)

🎧 Đang phát: Chương 138

– Đường Lang nào cơ?
Miêu Nghị giả vờ hỏi lại.
– Con mẹ nó, còn coi ta là thằng ngốc à?!
Vù…một chiếc trượng nhỏ màu hồng bay ra từ chiếc nhẫn trữ vật của lão già, lao thẳng xuống đầu Miêu Nghị.
– Khoan đã!
Miêu Nghị vội vàng kêu lên, nhìn chiếc trượng dừng ngay trên trán mình, sợ đến toát mồ hôi lạnh:
– Tiền bối, hình như ta nhớ ra rồi, ngài thu pháp bảo lại đi.
Hắc Thán bên cạnh bất ngờ lao mạnh về phía lão già bẩn thỉu, con súc sinh này vốn giỏi đánh lén.
Lão già vung tay đánh trả, một chưởng trúng trán Hắc Thán, khiến nó trượt dài một bước mới đứng vững được.
Nhưng cũng chỉ đến thế, Hắc Thán không thể tiến thêm, bốn vó đạp mạnh cũng vô dụng.Cao thủ Hồng Liên đã đạt tới cảnh giới ngự không, có thể dễ dàng húc đổ cả ngọn núi, Hắc Thán đánh lén không thể lay chuyển được.
– Chậc chậc, khỏe phết, con heo mập này còn biết đánh lén cơ đấy?
Lão già nhếch mép cười khẩy, tỏ vẻ kỳ lạ.
Đúng như lời Chu Đại Năng, trại chủ Đồng La trại khi còn sống đã nói, long câu tương truyền là con lai giữa rồng và thiên mã, mang hai dòng huyết mạch phi thường.
Chính vì hai dòng huyết mạch này quá mạnh, không dễ bị áp chế, dẫn đến xung đột ức chế linh tính long câu, khiến chúng khó khai khiếu.Dù trời sinh khỏe mạnh nhưng không thể tu luyện, chỉ làm vật cưỡi cho người, cúi đầu nghe lệnh.
Vì thế, lão già lần đầu thấy long câu có linh tính như vậy, còn biết giở trò đánh lén.
Sau kinh ngạc, lão cười lạnh:
– Chủ nhân không thật thà, vật cưỡi cũng thế, đúng là nồi nào úp vung nấy.
Ống tay áo rộng thùng thình của lão tự động phất phới, một luồng pháp lực mênh mông tràn ra, lão vung tay, Hắc Thán lập tức bị hất văng, ngã nhào xuống đất.
Có lẽ Hắc Thán cũng sợ hãi, vội vàng chạy trốn sau lưng Miêu Nghị, nhưng thân hình Miêu Nghị làm sao che giấu được nó, chỉ che được cái đầu mà thôi.
– Còn dám trốn, ta chặt chân ngươi, xem con heo mập này còn dám không ngoan ngoãn không!
Trượng nhỏ lại lóe hồng quang, chuẩn bị đánh Hắc Thán.
– Dừng tay!
Miêu Nghị đột ngột quát lớn:
– Tiền bối, ta không cần nữa, cho ngài hết, xin ngài tha cho nó.
Trượng nhỏ bay về lơ lửng sau lưng lão già, lão nhìn hơn hai trăm chiếc nhẫn trữ vật dưới đất, rồi nhìn lại long câu đang trốn sau lưng Miêu Nghị, mắt thoáng kinh ngạc, vuốt bộ râu rối bẩn, cau mày hỏi:
– Ngươi phải hiểu rõ, đồ trong một chiếc nhẫn trữ vật có thể đổi được không ít long câu, ngươi thật sự cho ta hết sao?
– Không dám giấu tiền bối, nó đã cứu mạng ta, chỉ cần ngài không làm nó bị thương, ngài có thể lấy hết!
Miêu Nghị dang tay bảo vệ Hắc Thán.
Với hắn, Hắc Thán không chỉ có cước lực siêu cường, có thể phát huy tác dụng lớn vào thời khắc quan trọng, mà còn cứu mạng hắn không ít lần.
Nếu phải chọn giữa Hắc Thán và lũ “tiểu tử”, hắn thà bỏ qua “tiểu tử” chứ không bỏ Hắc Thán.”Tiểu tử” không chỉ có một con, hết rồi còn có thể đến Vạn Trượng Hồng Trần lấy, Hắc Thán chỉ có một con, chết rồi coi như không tìm được con thứ hai, hai bên sống chung mấy năm đã có tình cảm.
Lão già chậm rãi vuốt râu, mắt lóe lên như suy nghĩ, từ từ quan sát Miêu Nghị, trầm mặc một hồi mới nói:
– Không được, dám đánh lén ta, ta dễ dàng bỏ qua cho nó sao.Trừ khi ngươi nói rõ chuyện Đường Lang kia, nếu không ta nhất định đánh con heo mập này tan thành tro bụi.
Không đợi Miêu Nghị trả lời, trượng nhỏ lại lóe hồng quang, chuẩn bị đập chết Hắc Thán.
– Ta nói!
Không kịp nghĩ nhiều, Miêu Nghị vội vàng ngăn cản.
Trượng nhỏ vẫn lơ lửng giữa không trung chờ lệnh, lão già quát lớn:
– Nói mau!
Miêu Nghị hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thực lực hai bên quá chênh lệch, khác nhau một trời một vực.
Một kẻ bay trên trời, một kẻ chạy dưới đất, khác biệt không lớn mới lạ.
Không có khả năng phản kháng, Miêu Nghị nhìn quanh, làm bộ vẫy tay, dùng ý niệm sai khiến, lập tức có hai mươi con “tiểu tử” từ bốn phương tám hướng bay tới.Hắn vẫn còn giữ lại một số “tiểu tử”, đề phòng bất trắc.
Lão già đang vuốt râu trợn mắt, nhìn lũ “tiểu tử” lơ lửng trước mặt, kinh ngạc hỏi:
– Nhìn chẳng có gì đặc biệt, thật sự là lũ Đường Lang này làm Viên Khai Sơn nếm mùi đau khổ sao?
Miêu Nghị gật đầu:
– Đúng vậy.
Lão già xòe rộng năm ngón tay, một con Đường Lang bị hút vào lòng bàn tay, đưa lên trước mặt quan sát tỉ mỉ.
Mi mắt Miêu Nghị giật giật, liếc nhìn thi thể vượn già sau lưng phủ đầy sương lạnh.Thực lực Viên Thống Lĩnh còn mạnh hơn cả lão già này, ngay cả y còn không chống nổi lũ “tiểu tử”, vậy lão già này…
Hắn quay lại nhìn lão già đang quan sát Đường Lang, trời có lối không đi, địa ngục không cửa lại vào, lão già, tự chuốc lấy thôi…
Không phải hắn chưa từng nghĩ đến việc dùng lũ “tiểu tử” đối phó lão già, chỉ là không có cách nào tiếp cận.Giờ người ta tự dâng đến cửa, sao có thể bỏ qua.
Miêu Nghị khẽ động ý niệm, Đường Lang trong lòng bàn tay lão già đột ngột giơ đôi lưỡi hái nhỏ nhắn đâm mạnh, đồng thời há miệng cắn vào lòng bàn tay lão.
Một luồng khí lạnh lẽo kinh khủng như từ địa ngục chui vào cơ thể, lão già run lên, kinh ngạc nói:
– Giỏi thật, lại phá được pháp lực phòng ngự của ta!
Đường Lang lập tức bắn ra khỏi lòng bàn tay lão, bị một luồng pháp lực kiềm chế không thể động đậy.Dù vũ khí và miệng có thể phá pháp lực, nhưng thân thể thì không.
Lão già túm lấy sau lưng “tiểu tử”, gật đầu liên tục:
– Thứ tốt, thứ tốt, thảo nào tiểu tử ngươi tu vi Bạch Liên tam phẩm dám đến Tinh Tú Hải, còn một mình giết trại chủ bảy mươi hai trại, thứ tốt…
Khen không dứt miệng, mắt tỏa sáng, lão đã nhận ra đám “tiểu tử” này có giá trị lớn đến mức nào.

☀️ 🌙