Truyện:

Chương 4348 Không sợ trời phạt.

🎧 Đang phát: Chương 4348

– Viêm Quang, chuyện đó để sau đi, đừng tưởng ta không biết, năm xưa cái bảo vật hệ phong kia ngươi cũng lén nuốt riêng, rồi bán lại cho Phong Minh đổi lấy bảo vật hệ hỏa.
Phi Thiên lão yêu tức giận quát.
– Ta…
Viêm Quang ấp úng, có vẻ như chột dạ.
Lục Thiếu Du liếc nhìn ba người rồi trầm giọng nói:
– Tinh thạch, công pháp, đan dược ta không thiếu.Thông linh bảo khí cũng không tệ, nhưng các ngươi nghĩ ta, một thánh chủ Tuyên Cổ điện, lại thiếu thông linh bảo khí sao? Ai cũng biết ta có hai kiện bán thánh khí, lẽ nào còn để thông linh bảo khí vào mắt?
Nghe vậy, sắc mặt ba người Phi Thiên khó coi hẳn.Họ biết Lục Thiếu Du nói thật.
Lục Thiếu Du nhìn sắc mặt biến đổi của ba người, tiếp tục nói:
– Hơn nữa, các ngươi đã rơi vào tay ta, muốn tự bạo cũng không có cơ hội.Đến lúc đó, đồ của các ngươi chẳng phải đều là của ta sao?
– Lục Thiếu Du, ngươi…
Ba người nghe vậy càng thêm tối sầm mặt.
– Ngươi cái gì mà ngươi…đừng vội, ta sẽ không giết các ngươi.
Lục Thiếu Du cười nhạt:
– Thực lực của ba ngươi không tệ.Nếu ta luyện chế các ngươi thành khôi lỗi, dùng linh hồn phân thân và hồn anh bồi dưỡng khí linh, đó mới là tận dụng triệt để.Tài liệu khôi lỗi như các ngươi thật khó mà tìm được.
Lời này khiến ba người im lặng, nhìn nhau đầy sợ hãi.
– Lục Thiếu Du, ngươi đừng quá đáng! Đồ lòng dạ độc ác, sẽ gặp báo ứng!
Viêm Quang chửi ầm lên sau một hồi im lặng.
Lục Thiếu Du cười nhạt, không hề để ý:
– Con đường tu luyện vốn là nghịch thiên mà đi, sợ báo ứng cái gì? Mọi người đều biết ta là Chân Lý Niết Bàn, ít nhất từ Hóa Hồng cảnh đến hư vô ta cũng không gặp Hồng Kiếp, còn sợ gì trời phạt?

Nghe vậy, ba người câm nín.
Lục Thiếu Du tiếp tục:
– Hơn nữa, tu luyện đến trình độ như các ngươi, chắc hẳn đã làm không ít chuyện ác.Nếu không, sao có được tu vi như ngày hôm nay? Ta có ác độc với các ngươi, cũng coi như thay trời hành đạo.
– Lục Thiếu Du, ngươi…
Viêm Quang không biết nói gì hơn, vì Lục Thiếu Du nói đều là sự thật.
Càng nghĩ càng tức, Viêm Quang trừng mắt nhìn Phi Thiên, trầm giọng nói:
– Phi Thiên lão yêu, đồ vương bát đản! Lần này bị ngươi hại chết!
Ánh mắt Phi Thiên lóe lên liên tục, dường như đang nghĩ cách.
– Lục Thiếu…không, thánh chủ, xin đừng giết ta!
Song Kỳ vẫn im lặng nãy giờ, đột nhiên nhìn Lục Thiếu Du, quỳ một gối hành lễ:
– Song Kỳ nguyện ý đi theo thánh chủ, vì thánh chủ dốc sức, vượt lửa qua sông, muôn chết không chối từ.Như vậy chẳng phải tốt hơn là để thánh chủ luyện chế chúng ta thành khôi lỗi sao?
Lục Thiếu Du thản nhiên:
– Ta làm sao tin ngươi?
Song Kỳ cúi đầu, bất đắc dĩ lại lộ vẻ cung kính, nói:
– Thánh chủ không cần tin chúng ta, tin vào chính mình thì hơn.Với thực lực và địa vị của thánh chủ, nếu ta phản bội, trừ khi trốn khỏi ba ngàn thế giới, nếu không chúng ta cũng không còn chỗ dung thân.
– Vậy sao…để ta suy nghĩ.
Lục Thiếu Du cau mày, vẻ khó quyết.
– Ta cũng nguyện ý đi theo, chỉ cần đừng luyện chế ta thành khôi lỗi là được.
Viêm Quang thấy Lục Thiếu Du có vẻ muốn cho họ một con đường sống, liền vội vàng làm theo Song Kỳ, quỳ xuống hành lễ.
– Thánh chủ, Phi Thiên mắt mù không thấy Thái Sơn, mạo phạm thánh chủ.Từ nay về sau nguyện đi theo hầu hạ, xin thánh chủ tha thứ.
Phi Thiên cũng không chịu thua kém, cung kính quỳ một gối hành lễ.So với việc bị luyện chế thành khôi lỗi, giữ được mạng mới là điều quan trọng.
Lục Thiếu Du nói:
– Trong Tuyên Cổ điện cường giả vô số.Công bằng mà nói, thực lực của các ngươi cũng không yếu…
– Đúng vậy! Trước đây có không ít sơn môn muốn chúng ta gia nhập, còn đưa địa vị cao, nhưng chúng ta thích tự do nên không thèm để ý.
Viêm Quang ngẩng đầu cười, cảm thấy như vừa thoát khỏi đại nạn, có vẻ như Lục Thiếu Du đã đồng ý với hắn.
– Chỉ tiếc, với điều kiện của các ngươi, ngoài Song Kỳ có thể miễn cưỡng vào ngoại điện, còn lại thậm chí không đủ tư cách vào nội điện.Tuyên Cổ điện chưa chắc đã nhận ba người các ngươi.
Lục Thiếu Du nói:
– Ta cần suy nghĩ thêm, khi nào quyết định sẽ báo cho các ngươi.
Nói xong, Lục Thiếu Du biến mất.
Xuy lạp lạp!
Thân ảnh hắn vừa biến mất, tử kim lôi vân lại tụ tập.
– Viêm Quang lão đạo, ngươi bớt nói một câu thì chết à!
Thấy vậy, Phi Thiên ngẩng đầu nhìn lôi vân, tức giận nói.
Song Kỳ cũng đứng dậy, trầm giọng:
– Viêm Quang lão đạo, lần này đúng là bị ngươi hại chết! Còn nói là không thèm ngó tới, miệng ngươi thật tiện! Tốt thôi, người ta cũng không thèm ngó tới chúng ta nữa rồi.
– Ta không cố ý! Ta chỉ nói thuận miệng, không ngờ…
Viêm Quang cũng cảm thấy mình lỡ lời, không dám nhìn Song Kỳ và Phi Thiên.
Xuy xuy…
Không gian xung quanh ba người dao động, họ còn chưa kịp định thần thì hư không đã lặng lẽ thay đổi.
– Đây là đâu?
Ba người ngạc nhiên nhìn xung quanh.
Họ cảm thấy không gian này thoải mái hơn nơi đầy lôi đình khi nãy.
Hưu hưu hưu…
Trước mặt ba người xuất hiện dao động, ba viên đan dược đột ngột xuất hiện, giọng Lục Thiếu Du vang lên:
– Nuốt đan dược chữa thương đi.Ta cần cân nhắc xem có nên giữ mạng cho các ngươi hay không!
– Đa tạ thánh chủ!
Ba người mừng rỡ hô.
Họ cầm đan dược trong tay, nhìn năng lượng tỏa ra thì biết đây không phải là vật phàm.
– Hừ!
Sau đó, ba người trừng mắt nhìn nhau, hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi, mỗi người một góc ăn đan dược chữa thương.
Tầng thứ tám Thiên Trụ giới, Lục Thiếu Du khoanh tay đứng thẳng, khóe môi nở nụ cười nhạt.Chợt, hắn cau mày, vẻ suy tư…
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Thái gia đã phong tỏa hoàn toàn tin tức về sự xuất hiện của Lục Thiếu Du.
Mấy ngày nay, cường giả Thái gia tinh thần sảng khoái, thậm chí có chút kích động.
Tầng thứ tư Thiên Trụ giới, ba người Phi Thiên đã thay quần áo mới, khoanh chân ngồi, thần thái vẫn còn chút mệt mỏi.
Bên ngoài ba ngày, ở tầng thứ tư đã qua bốn tháng, vết thương của họ đã không còn là vấn đề.
Xuy!
Thân ảnh Lục Thiếu Du chợt xuất hiện.Ba người mở mắt, tinh quang lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.

☀️ 🌙