Truyện:

Chương 4347 Đao thúc.

🎧 Đang phát: Chương 4347

– Đừng gọi ta là Chí tôn như bọn phàm phu tục tử kia, ngày xưa chủ nhân ta xem ta như huynh đệ, còn ngươi cứ gọi ta Đao thúc là được.
– Đao thúc?
Lục Thiếu Du nhăn nhó:
– Đao thúc thì Đao thúc.
– Sao, còn thấy ta chiếm tiện nghi của ngươi chắc?
– Đâu dám, con thấy vinh hạnh mới đúng.
Biết con dao này không phải dạng vừa, Lục Thiếu Du vội chuyển chủ đề:
– Đao thúc muốn con vào cái bí cảnh kia, chắc chắn là có bảo vật gì đó?
– Ta cũng không chắc.Chỉ là ta ngửi được trên người bọn Thái gia có mùi vị quen thuộc, chắc là từ trong bí cảnh mang ra.Mùi này yếu lắm, ta cũng không cảm nhận được nhiều.Đến lúc đó ngươi vào xem thế nào, may ra ta lại nhận ra được gì đó.
– Vâng, đến lúc đó con sẽ cố gắng.
Lục Thiếu Du ngập ngừng:
– Đao thúc này, Linh Vũ thế giới trước kia có biến cố gì lớn lắm đúng không? Sao thúc lại ở đây, cả cái đỉnh Tử Lôi Huyền kia nữa?
– Ngươi mới có chút xíu tu vi mà tò mò làm gì? Khi nào đạt đến Hư Vô cảnh rồi ta kể hết cho nghe, giờ thì lo tu luyện đi.
– Đến Hư Vô cảnh…e là khó lắm ạ.
Lục Thiếu Du cười khổ.
– Ngươi có Hỗn Độn bổn nguyên, lại còn tu luyện Hỗn Độn Âm Dương quyết, mà không đến được Hư Vô cảnh thì chỉ có thể trách ngươi quá kém cỏi.
Đao thúc chẳng nể nang gì:
– Rảnh thì đừng làm phiền ta, ta còn phải tĩnh tâm suy nghĩ lại mọi chuyện.Lúc trước bị thương nặng quá.
Nói xong, hào quang tắt ngấm, Đao thúc im bặt.
Lục Thiếu Du chau mày, Tử Lôi Huyền Đỉnh lóe lên rồi cậu chui tọt vào trong.
Ầm ầm ầm!
Bên trong mây tím cuồn cuộn, lôi đình dày đặc, uy áp khủng khiếp khiến người ta dựng tóc gáy.
Xẹt xẹt…
Không gian rung chuyển, lôi quang xé toạc mây lao xuống, điện mang màu tím vàng giáng thẳng vào ba thân ảnh đang chật vật chống đỡ.
Từ khi sinh ra đến giờ, có lẽ ba người này chưa từng thê thảm đến thế.
– Chắc chắn là bên trong Tử Lôi Huyền Đỉnh rồi!
– Lại nữa, thế này sớm muộn gì chúng ta cũng bị Tử Kim Huyền Lôi này oanh thành tro mất!
– Xong thật rồi, Lục Thiếu Du muốn hại chết chúng ta!
Phi Thiên lão yêu, Viêm Quang lão đạo và Song Kỳ lão quái run rẩy không ngừng.
Ầm ầm!
Phụt!
Cả ba người cùng phun máu, vết thương cháy đen, thân thể bị đánh bay, căn bản không thể chống lại sức mạnh của lôi đình.
– Phi Thiên lão yêu, đồ vương bát đản lừa chúng ta đi đối phó Lục Thiếu Du, còn bảo hắn mới nhị nguyên Hóa Hồng cảnh, dễ xơi lắm, bắt xong rồi đi ngay, không có chuyện gì đâu…
Viêm Quang mặt mày đen kịt, nghiến răng:
– Cuối cùng thì kẻ chạy trốn lại là ngươi! Cũng may trời có mắt, không cho ngươi thoát, để ngươi nếm mùi Tử Kim Huyền Lôi!
– Oan cho ta quá! – Phi Thiên than thở: – Ai mà biết thằng nhãi đó mạnh đến thế chứ? Biết vậy ta dại gì đâm đầu vào!
– Phi Thiên lão yêu, ngươi nói thế là ý gì? Chẳng lẽ chúng ta đáng bị rơi vào đây chắc?
Viêm Quang nổi giận.
– Viêm Quang lão đạo, ta cũng bị thương không nhẹ hơn ngươi đâu, thậm chí còn nặng hơn ấy chứ! Ngươi tưởng ta sung sướng lắm chắc? Biết Lục Thiếu Du khó xơi thế này, ta hơi đâu đi trêu vào!
Song Kỳ nhìn mây lôi, mặt mày tái mét:
– Đừng cãi nhau nữa! Cãi nhau có giải quyết được gì đâu, muốn sống thì nghĩ cách đi!
– Còn cách gì nữa? Đây là bên trong Tử Lôi Huyền Đỉnh, có muốn cũng không thoát ra được!
Viêm Quang run giọng.
Xẹt xẹt!
Từng đạo Tử Kim Huyền Lôi ngưng tụ, chuẩn bị giáng xuống.
– Hay là chúng ta giao hết trữ vật giới chỉ cho Lục Thiếu Du đi! Biết đâu hắn lại tha cho! Dù sao đây cũng là bên trong Tử Lôi Huyền Đỉnh, hắn nghe được chúng ta nói gì đấy!
Song Kỳ đề nghị.
Ba người nhìn nhau, rồi cùng ngước lên nhìn Tử Kim Huyền Lôi.Như đã bàn trước, cả ba cùng hét lớn:
– Lục Thiếu Du, chúng ta bằng lòng giao ra trữ vật giới chỉ, ngươi tha cho chúng ta đi!
– Lục Thiếu Du, sau này ta không dám bén mảng đến gần ngươi nữa đâu!
Viêm Quang gào lên…
Xẹt xẹt!
Mây tím cuồn cuộn, sức mạnh hủy diệt len lỏi khắp không gian, khiến không gian nứt toác ra, như sắp nổ tung.Giữa tiếng kêu gào của ba người, lôi đình lại giáng xuống.
– Không xong rồi…
Sắc mặt ba người tái mét, uy lực hủy diệt của lôi đình khiến linh hồn họ run rẩy, kinh hãi tột độ!
Vụt!
Tử Kim Huyền Lôi bỗng nhiên dừng lại.
Ba người ngơ ngác, không hiểu chuyện gì, đến cả mây lôi cũng ngừng dao động.
Một bóng người xuất hiện trước mặt họ.
Cả ba giật mình, khuôn mặt nhăn nhó lộ vẻ phức tạp.Người đến không ai khác chính là Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du khoanh tay, lạnh lùng nhìn:
– Giờ thì bằng lòng giao trữ vật giới chỉ cho ta rồi à?
– Bằng lòng, chúng con bằng lòng!
Nghe vậy, cả ba như vớ được phao cứu sinh, rối rít gật đầu.
– Lúc nãy sao không chịu, còn muốn liên thủ cướp ta?
Vẻ mặt Lục Thiếu Du âm trầm khiến cả ba rùng mình.
– Tại ba chúng tôi mắt mù không thấy thái sơn, xin thánh chủ đại nhân tha thứ, lần sau chúng tôi không dám nữa ạ!
Ba siêu cấp cường giả bị Tử Kim Huyền Lôi nện cho tơi tả, tính tình cũng bớt hung hăng, không dám hó hé nửa lời, càng không dám cậy già lên mặt với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du trầm giọng:
– Các ngươi nghĩ đơn giản nhỉ? Cho các ngươi cơ hội thì không cần, giờ ta dễ dàng thả các ngươi đi, thiên hạ nó cười cho thối mũi à? Ai cũng dám đến cướp ta chắc?
– Việc này…
Ba người nhìn nhau, không biết phải làm sao.
Lục Thiếu Du nói:
– Thế này đi, các ngươi thử nghĩ xem, có thứ gì khiến ta động lòng, khiến ta bỏ qua cho các ngươi được không?
– Vậy…
Ba người lại nhìn nhau.Viêm Quang lên tiếng:
– Ngươi không phải cần trữ vật giới chỉ à? Ta cho ngươi, đây là toàn bộ gia sản của ta bao năm qua đấy!
– Trong trữ vật giới chỉ của ta có ba kiện thông linh bảo khí, hai viên hồng phẩm đan dược, còn có công pháp và không ít thế giới tinh thạch.
Song Kỳ nói thêm.
Phi Thiên cũng không chịu thua kém:
– Ta có một kiện thông linh bảo khí hệ hỏa, không hợp với ta, có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi thả chúng ta đi là được!
– Phi Thiên lão yêu, đồ vương bát đản! Cái món thông linh bảo khí năm xưa lại bị ngươi lấy đi, ngươi nhớ mặt ta đấy!
Viêm Quang nghe vậy nổi trận lôi đình.

☀️ 🌙