Đang phát: Chương 795
Cuộc đời Phong Dư là một huyền thoại, thậm chí còn hơn cả người anh trai Lý Thất Phu đã qua đời.Nếu những điều khó tin về cuộc đời ông được hậu thế khám phá, xã hội loài người sẽ bùng nổ hơn cả vụ nổ Big Bang khai sinh vũ trụ.
Với một người mạnh mẽ như vậy, ít ai có thể đe dọa được ông, ngoại trừ Quang Huy Đệ Nhất Hiến Chương.Nhưng hôm nay, trong làn sương mù trắng đục trên mặt hồ cạn, có ba người khác, ít nhiều gì cũng có khả năng đó.Nhất là Hoài Thảo Thi, người đã không khách sáo chứng minh sức mạnh của mình.Vì vậy, Phong Dư buộc phải thừa nhận sự đe dọa này.
Đây là một cảnh tượng kỳ diệu, chưa từng có từ Hiến Lịch 37, khi bốn người mạnh nhất vũ trụ tụ tập cùng một chỗ.Nếu cỗ Máy Vi Tính Trung Ương Hiến Chương phát hiện ra họ dưới rừng cây khô héo mùa đông, nó sẽ không do dự mà bắn một phát đạn Chủ Pháo Chiến Hạm, tiêu diệt hơn nửa số cường giả vũ trụ và hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó.
Phong Dư nhìn người đối diện với ánh mắt thương hại:
– Ông hẳn phải biết rõ cái tai nạn mỏ và người nhà mà tôi vừa nói là chỉ về cái gì!
Gió nhẹ thổi qua mái tóc hoa râm của ông ta.Sau một hồi im lặng, ông ta bình tĩnh trả lời:
– Không phải tao làm!
Nghe bốn chữ này, Hứa Nhạc khẽ run lên, ngước mặt nhìn bầu trời vẫn bị sương mù che phủ, nở một nụ cười nhẹ nhõm.Có lẽ vì đã thoát khỏi nỗi sợ hãi lớn nhất kể từ khi biết Phong Dư còn sống, cơ thể hắn thả lỏng và ấm áp hơn, như đang ngâm mình trong suối nước nóng.
Cuộc đời Phong Dư là một chuỗi những lời dối trá, không ai nghĩ rằng ông có khí chất quang minh chính trực.Nhưng không hiểu vì sao, giống như năm xưa trước khi trốn chạy trong hầm mỏ ngoại ô Hà Tây Châu, khi Hứa Nhạc hỏi ông về vụ nổ trên tinh cầu nọ của Đế Quốc, chỉ cần Phong Dư nói không phải, hắn liền tin là không phải.
Dù Phong Dư là một kẻ lãnh huyết vô tình, vô trách nhiệm, Hứa Nhạc vẫn tin tưởng ông, hoặc đúng hơn là nguyện ý tin tưởng.
Phong Dư lục lọi trong chiếc xe đẩy tàn tạ, lấy ra hai túi thịt bò khô lớn, một chai rượu đỏ và bốn ly thủy tinh tinh xảo.Ông chậm rãi rót rượu vào hai ly, rồi ném những thứ còn lại qua một bên.Đại Sư Phạm đón lấy, lắc đầu, cùng Hoài Thảo Thi đi về phía gốc cây khô.
Đại Sư Phạm dựa lưng vào gốc cây ngồi xuống, Hoài Thảo Thi im lặng đứng dưới tán cây.Hứa Nhạc nhận lấy ly rượu từ Phong Dư, đứng tại chỗ.Phong Dư dựa lưng vào xe đẩy, chậm rãi nhấp một ngụm rượu, thở dài thỏa mãn.
Ông theo thói quen sờ túi, phát hiện trống rỗng.Hứa Nhạc đưa cho ông một bao thuốc lá 777 hạng nhất màu lam.
Phong Dư khẽ rùng mình, cười nhạt châm một điếu, rồi đưa bật lửa trước mặt Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc cảm ơn, cúi đầu châm thuốc, giọng trầm thấp:
– Nói một chút về mấy chuyện năm xưa đi…
– Năm đó sau khi tao chạy đến Đông Lâm, cũng đã từng điều tra về cái tai nạn mỏ kia.Quả thật nó không giống như là chuyện ngoài ý muốn.Nó xảy ra quá gần khu dân cư, hơn nữa uy lực vừa khéo, chỉ đổ sập khu dân cư đó, chứ không ảnh hưởng đến khu vực ngoại thành cách đó không xa.
Phong Dư rít một hơi thuốc, thả ra làn khói trắng, mắt nhìn xuyên qua cành cây khô và lớp sương mù kỳ lạ:
– Theo tao suy luận từ những chứng cứ còn lại, thì cái tai nạn hầm mỏ đó có thể là do một tên mầm mống Đế Quốc nào đó đến Đông Lâm trước mày gây ra.Khiến cho cha mẹ nuôi và em gái nuôi của mày chết đi, như vậy thì việc mày che giấu thân phận thật sự sẽ dễ dàng hơn.
Hứa Nhạc nheo mắt, mơ hồ thấy có gì đó không đúng, nhưng không rõ là gì.Hắn lạnh lẽo, hung hăng rút điếu thuốc ra.
– Với tính cách của mày, chắc chắn là không nhớ rõ lúc trước khi chia tay trong hầm mỏ ngoại ô Hà Tây Châu, trong những lời di ngôn mà tao giao phó, đã từng có một câu, chính là bảo mày hãy quên đi việc báo thù!
Phong Dư nhìn chằm chằm Hứa Nhạc, nhíu mày:
– Ai cũng không biết rõ, cái tên mầm mống đã giúp mày ẩn giấu thân phận kia, là chú bác họ hàng xa, hay là anh em họ gì đó của mày… Hơn nữa hiện tại hắn có vẻ như đã chết vì bệnh tật thông thường, hoặc là đã bị Cục Hiến Chương Liên Bang tiêu diệt trong cuộc thanh trừng mấy năm trước.Cho dù mày có nhớ lại chuyện này, cũng không có ý nghĩa gì cả.
Hứa Nhạc không để ý đến lời Phong Dư, mắt đầy vẻ lạnh lẽo và kiên định, giống như khi nhìn về phía ngôi mộ nhỏ cô độc trên sườn núi ngoại ô Hà Tây Châu.Hắn trầm giọng:
– Tôi chỉ biết là đã có hai nhóm mầm mống Đế Quốc được gửi sang Liên Bang, vậy người kia thuộc nhóm nào?
– Không chỉ có hai nhóm, thật ra là được tiến hành hằng năm.
Hoài Thảo Thi đang đứng dưới tán cây, cầm thịt bò khô xem xét, nghe Hứa Nhạc nói vậy thì bình tĩnh:
– Nhóm của cậu là nhóm cuối cùng, nhưng danh sách đã bị hủy.
– Bản danh sách đó do tao hủy!
Phong Dư bình tĩnh nói ra sự thật khiến người khác kinh ngạc.Ông liếc nhìn Hoài Thảo Thi và Đại Sư Phạm:
– Kế hoạch Mầm mống của lão sư vốn dĩ có ý tốt, nhưng đã bị Hoàng đế Hoài Phu Sa của các người hủy hoại.Vốn dĩ là một lý tưởng lớn để xúc tiến sự hòa hợp giữa hai bên, nhưng cuối cùng lại biến thành một kế hoạch gián điệp vụng về nhất vũ trụ.Vậy thì cần gì phải tiếp tục thực hiện?
Đại Sư Phạm nhìn ly rượu đỏ, nhớ đến người cha quá cố, thở dài.
– Lúc ấy Quân đội Liên Bang đang tiến công lãnh thổ Đế Quốc lần đầu tiên, ngay trước khi xảy ra vụ nổ.Lý Thất Phu và tao gần như đồng thời điều tra ra chuyện này.Nhưng lúc đó chúng ta tưởng rằng đây là kế hoạch do Đế Quốc thực hiện theo di nguyện của lão sư, không ngờ nhiều năm trước, khi lão sư còn sống, đã bắt đầu kế hoạch này rồi.Cho nên chúng ta chỉ biết đến danh sách cuối cùng này, không biết đến những chuyến trước đó, bao gồm cả việc Mạch Đức Lâm là mầm mống Đế Quốc.
Phong Dư nâng ly rượu ngang ngực, xoay nhẹ, nhìn rượu đỏ xoay tròn trong ly:
– Lúc đó tao và Lão đầu tử đã trở mặt với nhau.Nhưng vụ nổ xảy ra một năm sau đó, nên dù tao rất hận hắn, nhưng lúc đó hắn chẳng có gì để hận tao cả.Tao và hắn đã đàm phán.Tao thuyết phục hắn đồng ý rằng đám trẻ con sơ sinh không biết gì là vô tội, hắn đồng ý giữ im lặng, không tiết lộ chuyện này.Nhưng có một điều kiện tiên quyết, đó là tao phải sang Thiên Kinh Tinh phá hủy di bản danh sách mật kia.
– Nhóm người cuối cùng này thật sự rất ít, hoặc chính là nói, đám trẻ con sơ sinh còn sống sót sau khi bị Hoài Phu Sa điên cuồng ném vào thông đạo không gian, thật sự rất ít…
Ông ngẩng đầu nhìn Hứa Nhạc:
– Đó chính là chỉ có duy nhất một mình mày!
Đại Sư Phạm nhíu mày, nhanh chóng xoay ngón tay, ngẩng đầu nhìn Phong Dư:
– Có phải chính là lần lẻn vào Thiên Kinh Tinh đó, mà cậu tiện tay bắt cóc tỷ tỷ của ta ra khỏi Hoàng cung Đế Quốc hay không?
Hoài Thảo Thi khẽ cúi đầu, thể hiện thái độ của mình.Nàng không thể tham gia vào đề tài này, vì nó liên quan đến mặt mũi và tôn nghiêm của Hoàng thất Đế Quốc!
Phong Dư im lặng một lát, nhưng không trả lời câu hỏi này.Ông nhìn sang Hứa Nhạc, tiếp tục:
– Bản danh sách đã bị hủy, tổ chức buôn người bên Bách Mộ Đại, những kẻ đã sắp xếp đưa mày vào Liên Bang cũng bị Lý Thất Phu âm thầm tiêu diệt, hoàn toàn cắt đứt thông tin từ bên đó.Cho nên bắt đầu từ lúc đó, không ai biết được mầm mống Đế Quốc cuối cùng là mày đang ở đâu, ngoại trừ tao.
– Phụ hoàng và ta chỉ biết cậu vẫn còn sống, hẳn là đang ở Liên Bang, nhưng không biết cậu ở đâu, hiện tại cậu mang tên gì.Nhưng chúng ta thật sự không ngờ cậu lại ở Đông Lâm.Bởi vì những người chấp hành thông thường sẽ đưa các Anh hùng đến Tây Lâm hoặc Thượng Lâm.
Hoài Thảo Thi bình tĩnh nhìn Hứa Nhạc, trầm mặc nói:
– Nếu trước khi cậu tiến vào Đế Quốc, cậu và Giản Thủy Nhi đã định ra hôn ước, như vậy chúng ta sẽ biết được cậu không phải là con rơi bên ngoài của Nạp Tư Lý, lúc đó sẽ dễ dàng suy luận ra mọi chuyện.
Đại Sư Phạm nhấp một ngụm rượu, lắc đầu, cảm khái:
– Tuy lúc ấy ta cho rằng cậu và Giản Thủy Nhi là hai anh em cùng cha khác mẹ, còn tưởng rằng Nạp Tư Lý biết nhưng mặc kệ chuyện đó, vì ta nghĩ hắn đã biến thái đến mức độ không có thuốc chữa nữa rồi.
Phong Dư cười ha hả:
– Ta dù có biến thái đến thế nào, thì cũng không thể giương mắt nhìn con của mình phạm tội loạn luân mà vẫn mặc kệ được.Hơn nữa, ta làm sao có thể sinh ra một đứa con trai cổ hủ như thế này chứ?
Hứa Nhạc đã im lặng lắng nghe rất lâu, lúc này đột nhiên ngẩng đầu lên, cặp lông mày dày dặc thẳng tắp dính liền vào nhau của hắn, vào lúc này cũng khó có thể khống chế mà nhăn tít lại:
– Vậy… lão gia tử hẳn là đã sớm biết được tôi chính là người Đế Quốc rồi?
– Lão đầu tử trước khi chết có nói với tao, hắn ta có ý định muốn nâng đỡ mày, cho nên mới luôn đứng bên cạnh hỗ trợ mày… Nói như vậy, hẳn là hắn đã phát hiện ra điều đó từ lâu rồi.Chỉ không biết là vào thời điểm nào mà thôi.
Biểu tình của Phong Dư cực kỳ lạnh nhạt, bàn tay phải đột nhiên giơ ra, nắm chặt không khí lạnh lẽo rồi buông ra, một cỗ chân khí mãnh liệt chậm rãi phun trào ra khỏi lòng bàn tay, khiến cho một mảnh lá khô phiêu phù bên trên bàn tay đột nhiên bay múa nhẹ nhàng giống hệt như là một con bướm vậy:
– Điều này cũng không quá khó đoán.Ngoại trừ mấy tên biến thái của Lý Gia bọn tao, những người có được loại năng lực này, không phải là Hoàng tộc Đế Quốc thì cũng là Hoa Gia của Đế Quốc, cả hai đều là người Đế Quốc.Nhưng mày lại xấu xí như vậy, căn bản không thể nào là hậu nhân của cái đám nam nhân mà còn đẹp hơn cả nữ nhân của Hoa Gia được! Chỉ có thể là người của Hoàng tộc Đế Quốc mà thôi…
Cặp lông mày nhăn tít của Hứa Nhạc vẫn không giãn ra, hai bàn tay đang thả dọc hai bên thân thể chợt siết chặt lại một chút, buồn bực hỏi:
– Vậy thì vì cái gì mà ông ấy không vạch trần tôi?
– Cái này thì phải quay lại cái tràng đối thoại lúc trước.Lão đầu tử trước khi chết đã từng nhắc lại chuyện của mày khá kỹ.
Phong Dư nở nụ cười trào phúng:
– Hắn nói nếu như đây là một hồi đánh bạc, như vậy thì hắn đã chân chính nhập cuộc rồi.Hơn nữa hắn chắc chắn sẽ giành được thắng lợi cuối cùng.Cả đời này hắn có một chuyện tuyệt đối không cam lòng, nghĩ mãi cũng không cách nào hiểu rõ được.Đó chính là vì cái gì mà cái gã đệ đệ ruột của hắn, rõ ràng là một người Liên Bang không chút nghi ngờ, nhưng lại chỉ là bởi vì có được một gã lão sư là người Đế Quốc, lại đứng ở bên phía mà hắn gọi là đối lập với Liên Bang, tranh thủ lợi ích giúp cho đám người Đế Quốc như vậy.
Hắn nhìn chằm chằm Hứa Nhạc:
– Mày là một người Đế Quốc, lại được đám người Liên Bang nuôi lớn lên, sống cuộc sống ở Liên Bang, tiếp nhận nền giáo dục của Liên Bang, Lý Thất Phu thậm chí còn không tiếc hết thảy mọi hậu quả mà tiến hành bồi dưỡng mày, chân chính trân trọng mày, chính là muốn biết xem, mày có thể nào giống như với tao vậy, trong tương lai cho dù có biết được thân phận chân chính của mình là người Đế Quốc, nhưng lại vẫn như cũ đứng ở bên cạnh Liên Bang!
Hoài Thảo Thi trầm giọng:
– Si tâm vọng tưởng!
Phong Dư nở nụ cười chế nhạo nhìn Hứa Nhạc:
– Phải vậy không? Tuy ta cho rằng cái ván bài này của lão đầu tử thật sự rất là ngây thơ, nhưng ít ra hiện tại ta cũng không cho rằng hắn đã thua!
Năm đó khi ở trong nhà giam quân sự Khuynh Thành, khi mà Quân Thần Lý Thất Phu của Liên Bang lần đầu tiên nhìn thấy Hứa Nhạc, đã từng có một quá trình đấu tranh tâm lý phức tạp như thế nào đối với chuyện tình này.Không ai biết được, mãi cho đến sau này khi mà vị lão nhân đã yên giấc ngàn thu bên cạnh bờ hồ Phí Thành rồi, cũng không có bất luận kẻ nào biết được chuyện này.Thế nhưng chỉ có bản thân Hứa Nhạc vẫn như cũ nhớ cực kỳ rõ ràng cái tràng gặp mặt năm đó.Không phải đó là bởi vì sự kinh sợ bởi vì lần đầu tiên được tận mắt gặp mặt đỉnh núi cao ngất bất diệt nhất bên trong toàn bộ vũ trụ này, mà còn là bởi vì rất nhiều chi tiết khó hiểu trong buổi gặp mặt đó.
Lúc đó lão gia tử đang phi thường nghiêm túc mà hỏi hắn:
– Dù dưới bất cứ trường hợp nào, cũng không được phản bội Liên Bang, có thể làm được hay không?
– Đương nhiên!
– Nếu trong tương lai xuất hiện vấn đề gì đó, ta sẽ tự mình giết chết cậu! Lý Phong, nếu như trong tương lai Hứa Nhạc phản bội lại Liên Bang, mà ta thì đã già chết đi, thì cháu phụ trách giết chết hắn thay ta!
– Vâng, Nguyên soái!
– Hứa Nhạc, nếu như cậu có thể một phen đem con chíp vi mạch nhân thể của cậu gỡ xuống… như vậy cậu có thể đi đến Đế Quốc giả mạo là thành viên Hoàng tộc!
Mặc dù đang là giữa trời mùa đông giá rét, thế nhưng mồ hôi lạnh lại chảy ra thấm ướt đẫm cả bộ quần áo trên người.Hứa Nhạc có chút hờ hững đứng trên mặt đất mềm mại ẩm ướt của cái hồ cạn, im lặng mà nghĩ đến cái chân tướng sự thật gần như chính xác mà đại thúc vừa mới nói đến kia.Ngay lần đầu tiên khi vị lão gia tử kia gặp mặt chính mình, hẳn là đã biết rõ ràng thân phận chân chính của mình rồi.Chỉ là chính mình hiện tại có xem như là phản bội lại Liên Bang hay không đây?
– Nạp Tư Lý, cái gã huynh trưởng quái vật so với cậu còn lãnh huyết vô tình hơn rất nhiều kia, không ngờ lại có quyết định xúc động đến như vậy sao? Hắn không để ý đến an nguy của căn cơ Liên Bang, liền chỉ vì sự tranh đấu cá nhân với cậu, đã không tiếc hết thảy hậu quả mà đi bồi dưỡng Hứa Nhạc, cái gã Thái Tử gia của Đế Quốc hay sao?
Đại Sư Phạm lắc lắc đầy, nói:
– Cái này cũng không phải là chuyện tình mà Lý Thất Phu có thể làm ra a!
– Cái này đại khái chính là chuyện tình mà Lý Thất Phu nguyện ý dốc hết khả năng của mình đi làm.Chỉ cần ta không nói ra, thì trên thế giới này có thể sẽ không có bất luận kẻ nào đoán ra được hắn là người Đế Quốc cả.Trên thực tế, cho dù ta có nói ra thì cũng sẽ chẳng có ai tin tưởng cả.Như vậy, cứ theo con đường mà hắn đã sắp xếp sẵn từ trước tiếp tục phát triển đi lên, cuối cùng cũng sẽ có một ngày, kẻ suất lĩnh Quân đội Liên Bang đi tiêu diệt Đế Quốc, khẳng định sẽ chính là Hứa Nhạc, người nối nghiệp do đích thân Quân Thần đại nhân Lý Thất Phu lựa chọn!
Phong Dư cực kỳ trào phúng nói:
– Để cho Đế Quốc bị hủy diệt ở trong tay của một người Đế Quốc, chẳng lẽ các người không nghĩ rằng lão đầu tử cả cuộc đời chỉ biết nói quy củ kia, đã nghĩ ra được một cái ý tưởng cực kỳ thú vị, cực kỳ mạnh mẽ hay sao?
– Nhưng mà cuối cùng cũng sẽ có một ngày bị bại lộ ra!
Hoài Thảo Thi khẽ nhíu chặt cặp mày lại, nói.
– Như vậy thì lại càng thú vị hơn nữa.Thế hệ Quân Thần mới của Liên Bang là một người Đế Quốc, như vậy thì kế tiếp sẽ phát sinh ra những chuyện gì? Có thể sẽ là hòa bình a!
Phong Dư đem rượu đỏ cuối cùng trong ly một hơi uống cạn, cười lạnh nói:
– Về phần cái ván bài này, hắn cũng không phải là đang đánh cùng với ta, mà là đang đánh cùng với cái vị lão sư đã bị hắn đích thân giết chết kia!
– Ở trong mắt của ta, lão đầu tử khi tuổi già sức yếu, lúc nào cũng luôn sống bên trong cái bóng râm của chuyện này.Hắn đã bằng vào chuyện này mà trở thành Quân Thần của Liên Bang, mỗi khi khi dân chúng Liên Bang thúc đẩy chính mình bước thêm một bước lên tượng đài Thần đàn kia, thì cái bóng râm trong lòng hắn sẽ càng lớn, càng nồng đậm hơn.Cho nên hắn phi thường muốn biết, cách làm của lão sư năm xưa có phải là chính xác hay không?
Vẻ mặt Phong Dư tràn ngập vẻ trào phúng nồng đậm, tiếng cười phi thường khoa trương cùng với dồn dập:
– Thật sự con mẹ nó khôi hài mà!
