Chương 796 Truy vấn chuyện năm xưa (Hạ)

🎧 Đang phát: Chương 796

– Đối với tôi, chuyện này chẳng có gì đáng cười cả.
Hứa Nhạc cầm điếu thuốc dở, nhìn quanh quẩn như tìm chỗ gạt tàn, chợt nhận ra mình thật nực cười nên tự giễu, bĩu môi rồi vứt tàn thuốc xuống đất, dùng mũi giày dập tắt.
Anh ngẩng đầu nhìn Phong Dư, nghiêm túc nói:
– Nếu có cơ hội trở lại Đế Quốc, gặp lại Hoàng đế, tôi nhất định sẽ hỏi vì sao lại tùy tiện ném tôi sang đây mà không hỏi ý kiến tôi.Rốt cuộc ông ta có ý gì?
Hoài Thảo Thi đứng dưới gốc cây khô, khẽ nhíu mày, không đồng tình với cách xưng hô của Hứa Nhạc.Không gọi là Bệ hạ hay Phụ hoàng thì ít nhất cũng nên gọi một tiếng phụ thân.
Phong Dư nhún vai, rít một hơi thuốc cuối cùng rồi nhổ bọt xuống đất:
– Chuyện này ta tán thành, lão già đó đúng là có chút biến thái, bất cận nhân tình!
– Nhưng ông ta ở quá xa, còn lão già nhà tôi thì chết rồi.Ba lão già thay đổi cuộc đời tôi, giờ chỉ còn ông ở đây.Tôi muốn hỏi rõ ràng…
Hứa Nhạc uống cạn ly rượu, đặt ly lên chiếc xe đẩy tàn tạ, nhìn Phong Dư nghiêm túc hỏi:
– Rốt cuộc ông là ai đối với tôi? Ông nghĩ mình có quyền gì mà nắm giữ cuộc đời tôi? Ông là ai? Một lữ khách chán chường đi khắp vũ trụ sao? Không, Đại Sư Phạm tiền nhiệm có thể là lữ khách, nhưng ông thì không!
– Mấy chục năm qua, ông gây ra bao nhiêu sóng gió trong vũ trụ, rốt cuộc là vì cái gì? Báo thù cho sư phụ sao? Vậy tại sao ông lại bỏ dở giữa chừng? Vì ông thiếu kiên nhẫn hay bản tính ông bạc bẽo, không quan tâm đến ai?
– Ông lấy thân phận Kiều Trì Tạp Lâm, mở toang cánh cửa sổ trên đầu dân chúng Liên Bang, cho họ thấy ánh sáng mặt trời, rồi liều mạng phá bức tường bao vây họ bao nhiêu năm.Học sinh và dân chúng Thanh Long Sơn hô hào tạo phản.Ông còn tặng Tào Thu Đạo dụng cụ phát lam quang, khiến mâu thuẫn thêm gay gắt.Đến khi chiến đấu thì ông lại bỏ trốn?
– Ông chạy đến Đế Quốc, giúp Tổ chức Bình dân Phản kháng, kết bạn với Lãnh tụ, rồi nhét Tề Đại Binh vào đó, muốn bồi dưỡng hắn thành lãnh tụ tiếp theo.Rồi ông lại nhớ đến Liên Bang, cứ thế bỏ mặc mà quay về?
– Ông sinh ra một đứa con gái, lại ném cho lão già mà ông luôn khinh thường và oán hận, còn mình thì tiêu dao khắp vũ trụ?
– Ông thu nhận tôi ở Đông Lâm, nhìn xem tôi thành ra thế này.Ông không thấy như vậy là vô trách nhiệm sao? Người Đế Quốc? Người Liên Bang? Cảm ơn ông, tôi sống hai mươi mấy năm mà không biết mình là ai! Đến tên thật của mình tôi cũng không biết.Ông thấy như vậy là vui lắm sao?
Hứa Nhạc nheo mắt, nhìn Phong Dư giang tay ra, nghiêm túc hỏi:
– Cả đời này ông có biết hai chữ trách nhiệm viết thế nào không?
Phong Dư im lặng nghe Hứa Nhạc trút giận, đột nhiên nhướng mày, đùa cợt nói:
– Chịu trách nhiệm? Tao dựa vào cái gì mà phải chịu trách nhiệm? Tao phải chịu trách nhiệm thế nào?
– Tao ghét cái đám Thất Đại Gia Tộc lúc nào cũng tỏ vẻ cao sang bí ẩn nhưng lại vô sỉ nhất trên đời, nên tao mới biến thành Kiều Trì Tạp Lâm, vạch trần sự dối trá của xã hội.Tao muốn thấy chúng bị đánh bại, chôn vùi vào lịch sử.Nhưng không có nghĩa là tao muốn thay đám dân chúng Liên Bang ngu xuẩn kia vác cờ chạy ra chiến trường.Ai cũng chỉ theo đuổi lợi ích của bản thân.Dựa vào cái gì mà hy vọng biến thành Chúa cứu thế, hoàn thành mọi chuyện?
Giọng Phong Dư đầy cảm xúc, cảm khái:
– Năm xưa Giáo sư Kiều Trì Tạp Lâm ở Đại học Thủ Đô ủng hộ sinh viên tự do báo chí, mắng chửi đám đại lão Quân đội nhát gan, yếu hèn, đám gia tộc chỉ thích ngồi trên ghế chỉ huy.Mắng từ Tổng thống Liên Bang yếu đuối như đàn bà, đến Lợi Duyến Cung trẻ mà cổ quái như lão già.Mắng chửi thống khoái lắm!
– Sau đó Ngân hàng Liên hợp Tam Lâm lấy danh nghĩa góp vốn cổ phần gửi cho tòa soạn báo của sinh viên một khoản tiền lớn.Sinh viên mở hội nghị, thảo luận hai chủ đề: Nhận tiền hay không? Kết quả là nhận! Nhận rồi có tiếp tục mắng chửi không? Vẫn tiếp tục mắng.Vì sau khi góp tiền, họ đã là cổ đông, cổ đông làm sai thì vẫn phải mắng!
– Tao bảo không nên nhận tiền, chúng mất hứng.Chúng hỏi tòa soạn báo không cần vốn để mở rộng quy mô sao? Tao bảo đây không phải là vốn, chúng hỏi vậy là cái gì?
Khi kể chuyện năm xưa, giọng Phong Dư chua ngoa và sắc bén hơn.Hắn nhìn Hứa Nhạc, lắc đầu:
– Tao định nói đây là tiền hối lộ, nhưng sau khi phát hiện chúng dùng tiền đi ăn chơi, gái gú, hưởng thụ…thì tao nghĩ nên gọi là tiền hỗ trợ ăn chơi thì đúng hơn!
– Vì thế tao bỏ đi, không thèm để ý đến tòa soạn báo nữa.Sinh viên có được vốn lớn, tự nhiên không cần một gã chiêu bài phiền phức như tao nữa.Chúng vẫn mắng chửi mạnh mẽ, vẫn khoái trá vô cùng.Mãi đến khi bị cảnh sát bắt gian tại kỹ viện, khép tội vi phạm thuần phong mỹ tục, đóng cửa tòa soạn báo, công khai tin tức, chuyện mới kết thúc bi thảm.
– Đương nhiên, tao không cho rằng chúng chỉ vì mắng người mà bị bỏ tù mấy năm.Nên tao đã đi tìm Lợi Duyến Cung, mượn cái mũ quả dưa nhỏ của hắn chơi mấy ngày.Nhưng chuyện này khiến tao hiểu ra một điều, chúng là sinh viên đã được giáo dục đẳng cấp cao rồi, mà còn ngu xuẩn và hỗn trướng như vậy, thì tao phải dựa vào cái gì mà phụ trách với đám dân chúng Liên Bang còn ngu xuẩn và hỗn trướng hơn?
– Cái gì mà tin tức bị khống chế, cái gì mà gia tộc hắc ám vô sỉ, cái gì mà pháp chế bất công? Tất cả đều là giả.Con người là một loài sinh vật kỳ diệu khó hiểu, mọi sự ác độc và đê tiện đều luôn nằm sẵn bên trong mỗi người.
Phong Dư dang rộng hai tay, cười nhạt:
– Còn những chuyện khác mà mày muốn tao chịu trách nhiệm? Lão sư của tao chết trong tay anh trai ruột của tao, tao phải chịu trách nhiệm thế nào? Giết chết hắn? Cũng được, cho dù tao chấp nhận đại nghĩa diệt thân, chẳng lẽ cứ muốn là giết được hắn sao? Như vậy có tính là chịu trách nhiệm không?
– Khi tao bước qua tuổi trung niên, tao yêu một cô gái trẻ.Sau này nàng trốn khỏi Hoàng cung Đế Quốc, tao vừa chuẩn bị đón nàng đi, thì căn nhà nàng ở bị tên lửa đạn đạo của Liên Bang oanh kích thành đống gạch vụn, ngay cả thi thể tao cũng không tìm được.Tao phải chịu trách nhiệm thế nào?
– Tao vừa vất vả tìm lại được đứa con gái ruột may mắn sống sót, thì tao lại bị cái cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến Chương lạnh như băng chết tiệt kia phát hiện ra.Mày nói tao nên chịu trách nhiệm thế nào?
– Vụ nổ lớn trên Tinh cầu có tính không? Tao trở thành tội phạm truy nã cao cấp nhất của Liên Bang có tính không? Lão đầu tử chết ở Phí Thành chính thức trở mặt với tao, có tính không? Hai hàm răng xấu xí mà mấy chục năm qua tao không chịu đi sửa có tính không? Thằng bạn tốt nhất của tao, vì không chịu ký lệnh truy nã, mà bị người phụ nữ hắn yêu thương nhất ghẻ lạnh, từ bỏ, như vậy có tính không?
Nụ cười trên mặt rất lạnh lùng, ngữ khí nói chuyện rất bình tĩnh, nhưng bên trong đoạn lời nói dài này, lại có vô số từ ‘có tính hay không’, giống như vô số những thanh đao hợp kim sắc bén, chém mạnh về bốn phía xung quanh, chém ra một vệt rãnh thật sâu, vết thương nặng nề, thê thảm vỡ nát.
Hứa Nhạc mím chặt môi, lặng lẽ nhìn hắn.Đại Sư Phạm đứng dưới tàng cây gần đó thì đứng thẳng người lên, cảm xúc dâng trào, trong mắt toát ra một tia bi thương nhàn nhạt.Chắc là chợt nhớ đến người tỷ tỷ ruột và đứa cháu gái ruột thịt mà mình chưa từng gặp mặt.
Hoài Thảo Thi trước đây luôn đạm mạc bình thản lạnh lùng nhìn cuộc đối thoại giữa hai người Hứa Nhạc, vào lúc này biểu tình trở nên phức tạp, có chút thương cảm, lại có chút tĩnh mịch.Nàng khẽ thấp giọng tự giễu:
– Ta không quan tâm đến mấy vấn đề nội bộ Liên Bang mà các người đang nói.Thời điểm mẫu thân bỏ trốn khỏi Hoàng cung Đế Quốc, ta đã có một chút ký ức mơ hồ rồi.Nếu bà ta còn sống, ta rất muốn hỏi bà ta một tiếng, bà đã cứ như vậy mà từ bỏ trượng phu và đứa con gái ruột của mình, có tính là không có trách nhiệm hay không?
– Thời điểm ta quen biết mẫu thân cô, đó là lúc nàng ta vừa mới được sinh ra.Ta đã tận mắt chứng kiến nàng ta lớn lên từng ngày, nên ta hiểu rõ nàng ta.
Ánh mắt Phong Dư u lãnh, chậm rãi nói:
– Tuy rằng ta không có cơ hội chính miệng hỏi nàng ta, nhưng ta tin rằng sự thống khổ nàng ta phải chịu trước khi bỏ trốn, ít nhất cũng không thua kém cô chút nào đâu.
Tiếp theo hắn hờ hững nói với Hứa Nhạc:
– Năm đó tất cả những người đã từng quen biết tao, cũng đều nói rằng tao bạc tình, lãnh huyết, không chịu trách nhiệm, nhưng trên thế giới này, đã từng có ai chịu trách nhiệm với tao đâu?
– Tao đã từng nói với Lý Thất Phu, sau này trên bia mộ của tao sẽ ghi dòng chữ: Một tên gia hỏa không cần tha thứ, các người cũng không cần ai phải tha thứ cho ta!
Một trận gió nhẹ thổi đến, mái tóc hoa râm rối tung của Phong Dư bị gió thổi run rẩy.Lúc này Hứa Nhạc mới để ý đến những nếp nhăn ở khóe mắt hắn hằn lên rõ ràng hơn so với năm đó, màu tóc bạc trắng hai bên mai tóc cũng đã dị thường chói mắt.Không biết có phải vì Lý Thất Phu đã chết, đại thúc mất đi đối thủ cuối cùng trong vũ trụ, tâm tình buồn chán, nên có vẻ già nua hơn hay không?
– Đại thúc, ông không phải là một tên gia hỏa cần người khác phải đồng tình với mình!
Hứa Nhạc trầm mặc một lát, mới mở miệng:
– Tôi chưa từng tham dự vào lịch sử cuộc đời ông, nên tôi cũng không cần phải tha thứ cho ông.Và tôi cũng không có bất cứ chuyện gì cần phải được ông tha thứ cả.Điều này tôi nghĩ phải nói cho rõ ràng một chút.
Phong Dư vui vẻ cười ha hả:
– Đây mới chính là bộ dáng mà tao muốn nhìn thấy!
– Lúc nhỏ, lão sư đối đãi vô cùng tốt với tao, thậm chí còn cho tao luôn chiếc Phi thuyền vũ trụ gia truyền.Tao muốn báo đáp lại ông ta, nên mới chọn chạy tới Đông Lâm nhìn mày lớn dần lên.Dù sao lúc đó tao vẫn nghĩ rằng mày là đứa bé mầm mống duy nhất trong kế hoạch cuối cùng trước khi chết của ông ta.Nhưng lúc ban đầu, tao không định sẽ tham gia vào cuộc sống của mày, thậm chí tao cũng không định sẽ nói cho mày biết thân thế thật sự của mày nữa.
– Mày nhớ rõ ràng là năm đó tao đã từng hỏi mày, ở Hà Tây Châu có nhiều cửa hàng sửa chữa đồ gia dụng như vậy, vì sao mày lại cố tình chọn cửa hàng của tao.Hiện tại tao mơ hồ hiểu được rằng, cái này đại khái chính là vận mệnh!
Phong Dư ngẩng đầu nhìn bầu trời có chút mơ hồ không rõ ràng, tựa hồ cũng giống như hắn, có vô số những gương mặt khác nhau, nhẹ nhàng ung dung nói:
– Mày đã tìm được tao, tao đây cũng chỉ đành gánh lấy trách nhiệm dạy dỗ mày thôi.Mày hỏi tao trước giờ đã từng chịu trách nhiệm với cái gì chưa à? Ít nhất mày chính là cái đầu tiên đó!
Hắn cúi đầu nhìn Hứa Nhạc, lạnh nhạt nói:
– Phương pháp tao chịu trách nhiệm với người khác, từ trước đến giờ cũng khác với những người bình thường.Tao vốn hy vọng mày có thể trở thành một gã đàn ông có đủ gan làm tổn thương người khác để tránh cho chính mình bị tổn thương, nhưng không ngờ mày lại kỳ diệu biến thành một khối tảng đá cứng đầu, khiến kẻ khác phải ghét cay ghét đắng như thế này.
– Về phần vừa rồi mày nói là không tha thứ cho tao, tao thật sự rất vui mừng…Đàn ông sống trong vũ trụ này, tốt nhất là nên làm một gian khách!
o0o
Sâu bên trong lòng đất bên dưới tòa nhà Cục Hiến Chương, trong một đại sảnh rộng lớn.
Trên màn hình hai chiều cực lớn gắn trên tường, là vô số những dòng thác dữ liệu điện tử, do những ngôn ngữ điện tử máy móc màu xanh biếc không ngừng tuôn chảy xuống.Bên trong đại sảnh rộng lớn mà tĩnh lặng này, không có bất cứ nhân viên Cục Hiến Chương nào cả, chỉ có những dòng số liệu xanh biếc này và những thanh âm điện lưu tĩnh điện nhàn nhạt vang lên, nhìn qua giống như một thác nước màu xanh lục không ngừng lặng lẽ tuôn rơi.
Trừ bỏ gã thiên tài biến thái hiện tại đã bị tiêm thuốc khiến cho ngây ngốc, sinh hoạt buồn chán cho đến cuối đời tại bệnh viện tâm thần Bối Đức Mạn, trong Liên Bang cũng không có ai có thể đọc được rõ ràng, hoặc là nhìn hiểu được ý nghĩa chân chính của những thứ ngôn ngữ máy móc khô khan này, tự nhiên cũng không có ai có thể nhìn ra được, cứ cách khoảng một phút, bên trong dòng thác nước số liệu màu xanh biếc kia liền xuất hiện hình ảnh một con mắt, ngay sau đó liền biến mất đi.
Thời gian xuất hiện của nó chỉ là 0,1 giây.
Ánh mắt kia không có chút cảm xúc nào của con người, chỉ luôn duy trì hình dáng như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó ở phía trước.Cũng không biết ánh mắt hờ hững kia đang muốn xuyên qua nền đất dày không biết bao nhiêu thước kia, đến tột cùng là đang nhìn về nơi nào?
– Tình huống dị thường Số 1 đến Số 73 tập hợp lại cùng một địa điểm.Kế hoạch Mồi câu tiến nhập vào giai đoạn tiếp theo!
– Đã xác định xong phương án công kích.Chuyển giao phương án cho các ban ngành tương quan tiến hành thẩm định.
– Cảnh báo: Đây là sự kiện thuộc danh sách hành động cấp độ I!
Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang lạnh như băng phát ra lời cảnh báo máy móc, sau đó đem tọa độ chính xác của khu vực trung tâm phiến hồ cạn đang bị sương mù dày đặc che phủ trong khu vực bảo hộ động vật hoang dã kia, dùng tốc độ ánh sáng mà chuyển giao sang các ban ngành có tư cách phê duyệt phương án tấn công này.

☀️ 🌙