Chương 288 Nghe thấy tiếng súng (1).

🎧 Đang phát: Chương 288

Năm 68 Hiến Lịch, ngày 18 tháng 1, Thi Thanh Hải nằm dài bên khẩu ACWW, gối đầu lên đống lá đỏ, mắt nhìn lên bầu trời còn chưa sáng rõ.Hắn đang xem một bộ phim cũ trên máy tính xách tay để giết thời gian, miệng hát khe khẽ, tâm trạng vui vẻ.Trông hắn chẳng giống đi giết người mà giống đi du lịch hơn.
Một nửa màn hình máy tính chiếu phim, nửa còn lại hiện hình ảnh từ ống ngắm của khẩu ACWW.Buổi sáng ở Cơ Kim Hội yên tĩnh lạ thường.Thỉnh thoảng mới có một tên cảnh vệ trốn vào phòng hút thuốc, còn cô nhi viện và trung tâm văn hóa nghệ thuật vẫn đóng kín cửa.Bọn trẻ và các cô gái còn đang ngủ say.
“Lão béo, thiếu gia ta thức cả đêm, nằm đây làm mồi cho muỗi cũng coi như hết tình hết nghĩa với ông rồi.”
Thi Thanh Hải chu môi mỏng, đôi mắt hoa đào ánh lên tia cười tinh nghịch.Một đêm không hút thuốc khiến hắn khó ngủ, nên lẩm bẩm nói chuyện với lão Cục trưởng béo đã yên nghỉ dưới mồ.
Theo thông tin hắn biết từ giới chính trị, giờ này Mạch Đức Lâm chắc chắn đang nằm dài trong phòng ngủ, theo dõi lễ nhậm chức của tân Tổng thống trên TV.Thời gian từ lúc Mạch Đức Lâm rời phòng ngủ đến khi vào phạm vi ngắm bắn còn dài, nên Thi Thanh Hải không vội, chỉ thầm cầu nguyện lão hồ ly ấy đừng xuống thẳng bãi đậu xe và chui vào xe chống đạn.
Dù tin vào uy lực của ACWW, nhưng ở khoảng cách xa thế này, lại còn xuyên qua lớp thép chống đạn, hắn không dám chắc sẽ bắn trúng ngay.
Nằm đợi ở đây, Thi Thanh Hải cảm thấy sắp ngủ gật.Nếu không vì đám lá khô hơi cứng, và ánh nắng sớm chiếu thẳng vào mặt, có lẽ hắn đã không nghe thấy tiếng hét dưới chân núi.
Tiếng hét vọng ra từ phía chân núi, có lẽ ngay trong khu Cơ Kim Hội.Vì khoảng cách xa, tiếng hét yếu ớt.Hai tay đang nắm chặt màn hình hơi đờ ra, hắn nín thở nghe ngóng, nhưng không nghe thêm được gì.
“Ảo giác chăng?”
Hai mắt hắn nheo lại, chạm nhẹ vào nút đỏ bên cạnh màn hình.Bộ phim tắt, góc ngắm bắn chiếm trọn màn hình.Góc nhìn trượt nhanh theo ngón tay hắn trên điểm đỏ.Hắn tìm kiếm nơi phát ra tiếng hét trong khu kiến trúc xung quanh Cơ Kim Hội.
Tiếng “két két” nhỏ vang lên giữa rừng thu.Ngay cả côn trùng dưới lá cũng không dám động.Họng súng đồ sộ của khẩu ACWW chuyển động, tạo cảm giác mềm mại, nhưng đường kính nòng súng và hệ thống giảm thanh lại khiến người ta cảm thấy chết chóc.
Thi Thanh Hải nằm dài trên lá khô, mắt khép hờ, khóe môi cong lên, tay xoa lên điểm đỏ.Ống ngắm hướng thẳng vào khoảng xanh giữa cô nhi viện và trung tâm văn hóa nghệ thuật.Chếch khoảng xanh là lối vào bãi đậu xe, bên ngoài có một nhà vệ sinh sơ sài.Sau nhà vệ sinh là một khoảng rừng hỗn độn khó nắm bắt.
Trong ánh bình minh yếu ớt, khu rừng càng thêm yên ắng, tĩnh mịch.
Nòng súng ngừng di động, hình ảnh trên màn hình dừng lại ở giữa khu rừng.Thi Thanh Hải nhíu mày quan sát mấy cành cây xanh đang lay động bất thường.
Rồi trong một khoảnh khắc, một bóng người xuất hiện trên màn hình rồi biến mất.Người đó mặc đồ thể thao rộng rãi, đeo balo, vẻ ngoài sáng sủa che giấu khí chất quỷ dị.Người này không đi ra khỏi rừng mà tiến thẳng vào trung tâm văn hóa trong Cơ Kim Hội.
Người đó bắt đầu leo tường, dường như bề mặt trơn bóng của tòa nhà không ảnh hưởng gì đến hắn.Dây leo bên ngoài giúp hắn che thân.Lúc nghe tiếng hét, có lẽ hắn hơi hoảng, nên không đi đường cũ mà chọn cách leo tường.
Mang theo balo to như vậy mà vẫn leo tường được, e rằng quân nhân đặc chủng của quân đội Liên Bang cũng không làm được.Nếu không có cơ thể dẻo dai cường tráng, cảnh này không thể xảy ra.
Người đó leo lên cửa sổ tầng bốn một cách nhanh nhẹn.Qua ống ngắm, Thi Thanh Hải thấy tâm trạng người đó không hề dao động, hành động dứt khoát, mạnh bạo.
Lúc nghiêng người qua cửa sổ, người đó để lộ nửa khuôn mặt.Dù hình ảnh trên màn hình hơi mờ, nhưng trong mắt Thi Thanh Hải vẫn rất rõ ràng.
Hắn không kinh ngạc mà chỉ nheo mắt nhìn người đó biến mất trong Cơ Kim Hội.Dựa theo trực giác và những gì vừa thấy, hắn khẳng định không chỉ mình hắn muốn giết lão già đó, mà cả tên kia cũng có ý định này.
Thi công tử thầm nghĩ:
“Tên khốn này dám tranh chuyện làm ăn của thiếu gia ta.”
Hứa Nhạc đã đến, hơn nữa còn đột nhập vào bên trong.Không biết đã làm kinh động đến người của Cơ Kim Hội chưa.
Theo thông tin tình báo, hắn biết kế hoạch hôm nay phải thực hiện nhanh chóng.Chồm dậy khỏi lá khô, hắn bước tới phía sau khẩu ACWW, nheo mắt cúi đầu điều chỉnh các thông số cuối cùng.Sau khi nhập số liệu vào máy tính, hắn mím môi di chuyển khẩu súng lớn nặng nề.
Khẩu súng trượt về phía sau, vang lên tiếng “rắc rắc”.Hệ thống đánh lửa tự động bắt đầu hoạt động liên tục.
Thi Thanh Hải im lặng cúi đầu chuyển sự chú ý lên hệ thống ngắm bắn và nòng súng.Trong những lối đi chằng chịt bên trong Cơ Kim Hội, bất luận Hứa Nhạc xuất hiện ở đâu, hắn cũng sẽ ấn nút đỏ trên tay và dùng thuốc súng giấu trên đỉnh núi để mở đường cho tên huynh đệ dũng mãnh có phần ngu ngốc kia.
o0o
Việc đứa trẻ bắt gặp trong rừng là do vận may rủi, không liên quan đến kế hoạch ban đầu.Bất luận là Hứa Nhạc, Bạch Ngọc Lan hay lãnh tụ tình báo của tổ chức Phiến Quân bí mật, cũng không ngờ trẻ con còn chơi trốn tìm vào ban đêm.Và trong đó, có một cậu bé ngây thơ hồn nhiên đến độ ngồi cả đêm trong bụi cây chờ người đến tìm.
Theo một nghĩa nào đó, cậu bé này có những phẩm chất ưu tú.Ví dụ như chuyên chú, chấp nhất, nghĩ là phải làm…Những phẩm chất này cũng có ở Hứa Nhạc.Nếu trong hoàn cảnh khác, có lẽ Hứa Nhạc đã dẫn cậu bé đi công viên chơi và dùng kem kết nghĩa huynh đệ.Nhưng đứa bé đã nhận định Hứa Nhạc là người xấu, đột nhập vào cô nhi viện chắc chắn có âm mưu, thì trong trường hợp này, phẩm chất đó là một sự nguy hiểm chết người.
Bất luận là những cô giáo xinh đẹp trong cô nhi viện, hay ông Mạch Đức Lâm thân thiện tốt bụng trong Cơ Kim Hội, đều là những người cậu bé muốn bảo vệ.Nhưng ngoài dự đoán của Hứa Nhạc, cậu bé lại chọn cách hét lên để cảnh báo.
Hứa Nhạc dũng cảm có thể sẽ thất bại dưới tiếng hét của một cậu bé dũng cảm, nên hắn có chút choáng váng.
Hắn nhanh chóng đánh ngất cậu bé, nhưng lo lắng không biết có bao nhiêu người đã tỉnh giấc và nghe được tiếng hét.
“Có bảy tên cảnh vệ sắp đến chỗ anh.”
Tai nghe vang lên giọng nói gấp gáp mà bình tĩnh của Bạch Ngọc Lan:
“Tất cả các ngả đường đều có người.Anh nên nhanh chóng nấp vào bãi đỗ xe rồi tìm cách đột nhập vào tầng 7 trung tâm văn hóa nghệ thuật.”
Sự việc xảy ra quá đột ngột, mọi kế hoạch đều không thay đổi kịp.Rõ ràng đám cảnh vệ trong khu nhà đã chú ý đến động tĩnh trong khu rừng nhỏ.Trên đỉnh núi, Bạch thư ký chỉ có thể quan sát động tĩnh xung quanh để đưa ra gợi ý, chứ không thể chỉ ra con đường nào không có người mai phục.
Trung tâm văn hóa nghệ thuật là một tòa nhà phụ nối trực tiếp với Cơ Kim Hội bằng một cây cầu vượt trên tầng 7.Hứa Nhạc nheo mắt nhìn tòa nhà cao lớn bên cạnh, rồi lại quan sát đám dây leo chằng chịt bên ngoài.Trong đầu bỗng nảy ra một ý tưởng mới.
Lúc bước qua cậu bé đang mê man, hắn đã rũ bỏ được cảm xúc phiền não trong lòng.Vốn dĩ đã không thể lặng lẽ đột nhập vào phòng ngủ của Mạch Đức Lâm, chỉ là từ giờ thời gian sẽ được rút ngắn lại mà thôi.
“Trong tương lai cậu nên hát giọng nam cao.”
Hắn nói với cậu bé trước mặt, rồi hít một hơi thật sâu, dồn tất cả sức mạnh vào tứ chi, đặc biệt là 10 đầu ngón tay bám chặt vào khe tường, rồi bò lên với sức mạnh và tốc độ không phải ai cũng có thể làm được.
Mặt trời chưa lên, gió thu lành lạnh.Hứa Nhạc bám vào đám dây leo trên tường từ từ bò lên.Chắc chẳng ai tưởng tượng ra được hắn lại đột nhập theo cách này.
o0o
“Mọi chuyện đã ổn.Bây giờ đứa trẻ trong khu rừng vẫn đang bị đối phương thẩm tra.Hệ thống cảnh báo vẫn chưa có động tĩnh gì.Anh phải nhanh lên.”
Hứa Nhạc cúi đầu, bước nhanh trong dãy hành lang vắng, đến tận cuối bức tường dây leo thì bắt đầu trổ tài, khẽ khàng mở chốt cửa sổ, hắn lách nhanh vào khu vực văn hóa nghệ thuật.
Áp chặt tai nghe, nghe những chỉ thị rõ ràng vang lên, hắn thấy lòng mình thoải mái hơn.
“Đám cảnh vệ đã bắt đầu tập kết.Bọn đặc công bên Cục Đặc Cần hình như đang nói chuyện qua bộ đàm.Không thể nghe lén được, nhưng hình như đang chuẩn bị xuất động điều tra.”
Giọng Bạch Ngọc Lan cũng nhanh và ổn định hơn:
“Từ bây giờ bắt đầu tăng tốc.”
“Ừm.”
Hứa Nhạc nhẹ nhàng đáp rồi nhanh chóng tăng tốc.Dù vẫn phải nhẹ nhàng để tránh làm kinh động đến người trong phòng, nhưng tốc độ cũng nâng lên trông thấy.
“Bên phải, lên lầu.”
Hứa Nhạc cúi đầu mở một cánh cửa tiến lên lầu 7.Ngay ở cửa lầu 7, hắn đã nghe thấy mệnh lệnh tiếp theo trong tai nghe.
“Tạm dừng 3 giây.”
Đúng 3 giây sau, hắn biến mất khỏi khúc giao giữa hai con đường nhanh như một cơn gió, ánh mắt thoáng thấy bóng dáng của 2 tên cảnh vệ.Đúng là hú hồn.
Lúc này, trên đỉnh núi, Bạch Ngọc Lan đã hoàn toàn kiểm soát hệ thống theo dõi của toàn bộ khu nhà.Một mặt, hắn phải thay đổi lại những hình ảnh Hứa Nhạc xuất hiện trên màn hình camera, mặt khác lại phải giúp hắn quan sát từng hành động của đám bảo vệ, để đưa ra những mệnh lệnh hợp lý nhất.
Bất luận là mệnh lệnh kỳ cục đến đâu, ví dụ như cúi xuống buộc dây giày, dán người lên tường, Hứa Nhạc cũng răm rắp làm theo, không lãng phí bất cứ giây nào cho hoài nghi và do dự.Có lẽ chính sự phối hợp chặt chẽ này mà Hứa Nhạc có thể đi lại trong trung tâm văn hóa nghệ thuật mà không bị ai phát hiện.
Nhưng trời mỗi lúc một sáng, người mỗi lúc một đông.Vấn đề mấu chốt là tiếng hét đã khiến rất nhiều người bắt đầu đề cao cảnh giác.
Vì vậy phải tăng tốc độ.Chưa đến một phút, Hứa Nhạc đã tiến gần đến cây cầu vượt trên tầng 7, áp sát mục tiêu bên trong Cơ Kim Hội.
“Phía trước chỉ có duy nhất một tên cảnh vệ.”
Trên đỉnh núi, Bạch Ngọc Lan vẫn chăm chú quan sát những ô vuông nhỏ trên màn hình, đặc biệt là viên cảnh vệ có dáng người cao lớn, hắn nói:
“Đừng trốn, cướp quần áo mặc vào.”
Hứa Nhạc rất nghe lời, tiến thẳng lên phía trước, chân không hề dừng lại.Ở đúng chỗ giao nhau giữa hai lối đi, trước mặt tên cảnh vệ lực lưỡng bỗng xuất hiện một người thanh niên mảnh dẻ, đội mũ, hành tung khả nghi.
Liên tưởng đến những tin tức vừa được thông báo trong bộ đàm, hắn đã chuẩn bị tinh thần bấm chuông cảnh báo.Theo ngài Nghị viên bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ hắn thấy thích khách nào dám đột nhập vào Cơ Kim Hội.Chuyện mạo hiểm lần này hắn không muốn tham gia một mình.
Đáng tiếc là Hứa Nhạc không cho hắn cơ hội thể hiện sự trưởng thành vững chãi của mình.Đôi ủng quân đội trượt nhanh trên nền đá trơn bóng, rồi hai cánh tay vèo vèo lướt qua như hai cành củi khô cứng đập thẳng vào nửa thân trên của tên cảnh vệ.
“Rắc rắc” hai tiếng, tên cảnh vệ toàn thân cứng đờ, ngã lăn xuống đất.Dưới sự chỉ đạo của Bạch Ngọc Lan, Hứa Nhạc kéo tên cảnh vệ vào một căn phòng không người, rồi lột bộ đồng phục trên người hắn.
Trong kế hoạch ban đầu không có chuyện thay đổi trang phục, mọi chuyện xảy ra sớm hơn dự định, nên Bạch Ngọc Lan mới đưa ra mệnh lệnh lâm thời này.
Khoác lên mình bộ quần áo cảnh vệ rộng thùng thình, Hứa Nhạc sờ lên lớp bảo vệ cứng trước ngực.Lúc này hắn mới nghĩ may mà tên cảnh vệ cũng khá to cao, nếu không thì khó mà mặc vừa bộ quần áo này.
Kéo lê chiếc balo dưới đất, chỉnh lại vành mũ, Hứa Nhạc quang minh chính đại bước lên cây cầu vượt.
o0o
Bên dưới cầu là một hồ nước nhân tạo.Có thể nhìn thấy bãi đất ven hồ, đám cảnh vệ đang tập hợp lại ở đó.Những tên bảo vệ vũ trang với vũ khí hạng nặng bắt đầu chiếm vị trí địa hình có lợi hơn.Xa hơn nữa còn có thể nhìn thấy những gã đặc công mặc áo khoác đen của Cục Đặc Cần hình như cũng đang bàn bạc về chuyện gì đó.
Hứa Nhạc kéo chiếc balo to đùng bước lên cầu.Từ trên này, hắn có thể nhìn thấy những tia nắng vàng óng ánh phía chân trời xa xa.Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt hắn ấm áp.
Hệ thống theo dõi vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Bạch Ngọc Lan.Hắn mặc bộ đồ cảnh vệ, quang minh chính đại bước lên cầu mà không thu hút sự chú ý của người bên dưới.Lúc này, hắn thầm cảm ơn những người trong văn phòng Mạch Đức Lâm đã không quá tin tưởng vào Cục Đặc Cần.
Nếu Cơ Kim Hội không kiên quyết đòi xếp đặc công của Cục Đặc Cần ra vòng ngoài cùng, thì với trình độ chuyên môn của mình, Cục Đặc Cần hẳn đã không mắc phải những sai lầm kiểu này.
Hắn đang cẩn thận bước trên cầu vượt thì bên tai vang lên giọng nói của Bạch Ngọc Lan.
“Đối phương bắt đầu tập kết.Báo động nội bộ cũng đã được kích hoạt.Bây giờ bọn chúng hẳn đang cho hệ thống theo dõi tự kiểm tra.Tôi có lẽ chỉ bảo vệ cho anh thêm 20 giây nữa thôi.”
Hứa Nhạc vẫn không hề dừng lại.
“Tôi tạm thời thoát khỏi mạng lưới theo dõi để tránh bị lộ.Trong 10 phút nữa mới có thể quay lại.Trong thời gian đó chỉ có một mình anh thôi.Anh phải cẩn thận đấy.”
“Hiểu rồi.”
“Phải biết bắt đầu giết người rồi đó.Đừng ngây ra như đêm qua nữa.Đám phần tử vũ trang trong Cơ Kim Hội đều là những kẻ đã đi theo Mạch Đức Lâm nhiều năm nay.Nếu anh kiên quyết tin rằng Mạch Đức Lâm có tội, thì tôi nghĩ đám người này ắt hẳn cũng có không ít tội lỗi đâu.”
“Hiểu rồi.”
Hứa Nhạc đi qua cầu, tiến thẳng vào khu vực trung tâm của Cơ Kim Hội.Lúc này, thời gian 20 giây cũng đã kết thúc.Hệ thống phòng ngự an toàn của đối phương bắt đầu tự kiểm tra.Bạch Ngọc Lan đã thoát khỏi hệ thống theo dõi, bây giờ hắn thực sự phải đơn thương độc mã đối diện với những khó khăn và cản trở trước mắt.
Cho đến tận lúc này, hệ thống tình báo của Hứa Nhạc, dưới sự giúp đỡ chuyên nghiệp của Bạch Ngọc Lan, đã xuyên thủng thành công hai lớp bảo vệ bên ngoài, tránh khỏi vòng bảo vệ của đặc công Cục Đặc Cần và đám người của công ty bảo an.Bây giờ đã sắp tiếp cận được vòng trong cùng, cũng là nơi nguy hiểm nhất trong cả tòa nhà này.Bởi vì những nhân viên bảo vệ phụ trách an ninh nơi này đều là những phần tử vũ trang đã theo Mạch Đức Lâm rất nhiều năm.Phần lớn những phần tử vũ trang này đều xuất thân từ Phiến Quân và đã trải qua đào tạo nghiêm ngặt.Hơn nữa, Hứa Nhạc tin rằng đối phương cũng có những tố chất đặc biệt hơn người.
Sâu bên trong Cơ Kim Hội, vì lý do thời gian nên chưa có quá nhiều nhân viên làm việc xuất hiện.Đứng bên ngoài cánh cửa này vẫn còn nghe thấy tiếng thời sự trên TV.Hứa Nhạc cúi đầu đi trên dãy hành lang, tay vẫn kéo chiếc balo nặng trĩu.Hắn biết lúc này toàn bộ hình ảnh của mình đều đã lọt vào camera theo dõi, chỉ hy vọng đối phương đến chậm hơn chút nữa.
Còi báo động nội bộ sớm đã vang lên.Cơ Kim Hội cũng đã tăng cường thêm phòng bị nội bộ.
o0o
“Cậu đến đây để làm gì?”
Nghe thấy câu nói này, Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, mang theo chút nghi ngại nhìn hai tên nhân viên trước mặt.Nét mặt hai gã này lạnh lùng đến phát sợ, không biết đã tham gia bao nhiêu trận chiến đấu đẫm máu.Nhưng bọn chúng lại không mặc quần áo cảnh vệ.
Có lẽ nên gọi chúng là phần tử vũ trang thì hợp hơn.Huống hồ Hứa Nhạc còn phát hiện ra hai khẩu súng giấu dưới áo khoác bên ngoài của hai gã đó.
Hứa Nhạc lại cúi đầu, lao đến.Trước khi hai tên phần tử vũ trang kịp rút súng, hắn đã uốn mình, len vào giữa rồi giơ tay chặt ngang vào cổ một tên, một đòn tương tự cũng nhanh chóng giáng xuống gáy tên còn lại.
Tiếng xương gãy vang lên giòn giã.Hai tên phần tử vũ trang chẳng kịp kêu lên đã ngã gục xuống.Bọn chúng cũng là những chiến sĩ đã từng tắm máu, nhưng trước một Hứa Nhạc nhanh nhẹn, mạnh mẽ, ra tay hiểm độc, ngay cả một hành động ngăn cản bọn chúng cũng không kịp làm.
Hứa Nhạc cúi đầu, nhặt chiếc balo dưới chân lên tiếp tục tiến về phía trước.Chỉ cần bây giờ hắn ra tay là sẽ lộ hết mọi hành tung.Bây giờ hắn phải tranh thủ lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, để lẻn vào phòng ngủ Mạch Đức Lâm thì mới hoàn thành công việc ngày hôm nay được.
Cả Cơ Kim Hội bắt đầu vang lên tiếng còi báo động trầm đục mà rõ ràng.Điều này khác hoàn toàn với những báo động nội bộ trước đó.Thể hiện với tất cả mọi người rằng kẻ địch đã xâm nhập vào bên trong và gây ra những tổn hại nhất định.
Rồi theo tiếng còi báo động, những bóng đèn đỏ trên hành lang cũng sáng lên, xoay tít.
Hứa Nhạc bắt đầu lao về phía trước, tốc độ nhanh đến chóng mặt và không hề có ý định dừng lại.Hắn biết lúc này mình đang bị hệ thống camera theo dõi chặt chẽ, nên chỉ cần dừng lại sẽ bị bao vây bởi vô số cảnh vệ.
o0o
Cánh cửa bên trái bị đẩy bung ra, một họng súng ngắm thẳng về phía Hứa Nhạc, sẵn sàng bóp cò.
Hứa Nhạc quay đầu, súng vừa nâng lên đã nhanh chóng nhả đạn, lực giật xuống lòng bàn tay cũng vô cùng mạnh mẽ.Giữa trán tên phần tử vũ trang nhanh chóng xuất hiện một lỗ đạn nhỏ.Máu tươi từ đó tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng tường trắng.
Hắn cúi đầu tiếp tục lao về phía trước rồi đột ngột dừng sang một bên.Chỉ nghe thấy tiếng đạn nổ đì đùng rồi vô số khói xanh xuất hiện ở nơi mà hắn vừa dừng bước.
Tiếng súng vang lên khô khốc, vụn đá bay vèo vèo.Trong bóng tối không ai có thể nắm bắt được dấu vết của viên đạn, nhưng trong đầu đều có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở của tử thần.
Hứa Nhạc ngồi ngay dưới chân tường, thở ra mấy hơi nặng nhọc, hắn liếm môi, lẩm bẩm gì đó rồi mở ba lô bên cạnh lôi ra một khẩu súng hợp kim bóng loáng.
o0o
Đám cảnh vệ vũ trang đầy đủ từ từ tiến lên trên lầu theo chỉ thị từ hệ thống giám sát.Mấy tên nhanh hơn còn định xông qua cầu, cắt đứt đường rút từ phía sau.Nhưng đúng lúc bọn chúng vừa ập đến thì đã bị Hứa Nhạc chặn lại, nên cũng không còn khả năng sống sót nữa.
Bất ngờ, từ đỉnh núi đằng xa bỗng vang lên những tiếng lạo xạo khe khẽ, đám lá khô đỏ úa thi nhau rớt xuống mặt hồ phẳng lặng.Cảnh tượng hiện ra tuyệt đẹp mà cũng tanh mùi máu.
Ba tên cảnh vệ lao đến đầu tiên chính là ba kẻ hứng đạn sớm nhất.Ba thân hình đột nhiên khựng lại, rồi mềm nhũn, rồi gục xuống, tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Tên thứ nhất trúng một viên ở bụng, tên thứ hai trúng một viên ở ngực, tên thứ ba thì trúng một viên ở đầu.Nhưng bất luận trúng đạn ở đâu, bọn chúng đều có cùng một con đường duy nhất: cái chết.
Đây chính là uy lực của ACWW.
o0o
Dưới ánh hoàng hôn, Thi Thanh Hải ẩn mình dưới lớp lá khô, nheo mắt quan sát những hình ảnh trên màn hình theo dõi, ngón tay vẫn không rời khỏi nút điều khiển màu đỏ.Rồi theo từng thao tác chính xác, nòng của khẩu ACWW uy lực bắt đầu thay đổi phương hướng, ngạo nghễ như ánh mắt của một vị quân vương lạnh lùng quan sát đám con dân dưới chân mình.
Thước định vị trên màn hình giám sát quét liên tục bốn phía xung quanh tòa nhà, tốc độ cực nhanh nhưng không hề bị cản trở.Tầm nhìn của vị quân vương lạnh lùng cũng vô cùng rõ nét.
Theo những cử động tay nhỏ trên nút điều khiển màu đỏ, khẩu ACWW nặng nề như bị kích thích bỗng chốc trở nên vô cùng mãnh liệt.Một tia lửa nhỏ phun ra từ đầu nòng mang theo 3 viên đạn từ báng súng hợp kim.Khẩu súng kim loại giật mạnh về phía sau.
3 viên đạn bay ra khỏi nòng súng, xé toạc không khí, lao thẳng đến địa điểm cách đó vài trăm mét, nơi đang bắt đầu hỗn loạn bởi những tiếng la hét.Đối với con người mà nói, khẩu súng này thực sự là một sự tra tấn đáng sợ.Ngoài sức công phá khủng khiếp, nó còn có bộ phận giảm thanh triệt để.
Thi Thanh Hải nét mặt lạnh lùng vừa theo dõi màn hình, vừa nhanh nhẹn thao tác núm điều khiển màu đỏ trong tay.Chỉ cần một cử động nho nhỏ thôi là dưới kia, một sinh mạng nữa lại tan tành xác pháo.Hắn có thể nhìn thấy những hình ảnh chết chóc trên màn hình, nhưng không nghe được những tiếng kêu gào thảm thiết.
Hơn nữa, hình thức điều khiển không khác gì chơi game của ACWW khiến xạ thủ như hoàn toàn thoát khỏi thế giới thực, mà tiếp tục những thao tác giết chóc lạnh lùng, tàn nhẫn.
Giữa rừng cây lá đỏ, khẩu ACWW vẫn tiếp tục bắn phá theo một tiết tấu cố định.”Rắc rắc tạch tạch”, từng đám lá khô đỏ ối bay lên theo những cú giật của khẩu súng.Xa xa dưới kia, cả tòa nhà đã hoàn toàn chìm trong những tiếng la hét.
Ẩn trong làn sương sớm mờ ảo là những vết đạn, những tiếng súng đáng sợ.Không khí chết chóc bao trùm lên toàn bộ Cơ Kim Hội và những con đường xung quanh.

☀️ 🌙