Đang phát: Chương 284
Ngày đầu năm 68 của Hiến Lịch 37, ủy ban Trung ương Phiến Quân đang họp bàn việc khai trừ ủy viên Mạch Đức Lâm.Đồng thời, công việc tình báo mà ông ta phụ trách cũng bị chỉ trích và chịu áp lực lớn chưa từng có.Hơn 300 tình báo và gián điệp đang ẩn náu trong S1, việc liên lạc với họ cần một đầu mối rất quan trọng.
Trong một lều trại nhỏ trên đỉnh núi, người đứng đầu hệ thống tình báo của Phiến Quân với vẻ mặt trầm ngâm mệt mỏi, chau mày dặn dò cấp dưới:
– Ra lệnh cho những tình báo viên bí mật nhất cũng phải hành động, nhanh chóng nắm bắt hành tung của đối tượng.
***
Ngày 4 tháng 1 năm 68 Hiến Lịch 37, một chiếc phi thuyền vận chuyển từ S1 hạ cánh xuống không cảng công nghiệp lớn nhất Hoàn Sơn Tứ Châu, khí lưu từ động cơ thổi bay lá khô.
Nửa tiếng sau, hai người đàn ông mặc đồ tối màu ngồi lên xe tự lái tiến sâu vào bên trong không cảng.Hệ thống quét thân phận hay hệ thống giám sát điện tử của Liên Bang đều không thể kiểm tra được thông tin của họ.
Trong một nhà kho tối tăm, một người lấy từ trong túi áo ra một chiếc mũ đội lên đầu.Chiếc mũ như ngọn núi lớn đè lên cặp lông mày thẳng như dao.Đôi mắt híp lại thành hình lưỡi liềm.
***
Có lẽ Thanh Long Sơn thuộc đại khu công nghiệp nặng S2 của Hoàn Sơn Tứ Châu không phải là nơi tập trung toàn bộ tiền bạc của Liên Bang, nhưng Hứa Nhạc biết rằng phần lớn thiết bị công nghiệp đều nằm ở bình nguyên với vô số nhà xưởng này.Mỗi thiết bị dù lớn hay nhỏ đều mang vẻ lạnh lẽo của kim loại.Kim loại có thể mỏi mệt, nhưng những công nhân ở đây thì không.Họ làm việc đúng giờ như những cỗ máy để đổi lấy đồng lương ít ỏi.Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua, họ không dám ngẩng đầu.Và dù có ngẩng đầu, họ cũng chỉ thấy bầu trời sao mà không bao giờ có cơ hội chiêm ngưỡng từ phi thuyền.
Cuộc sống máy móc ở tinh cầu S2 từng bị phá vỡ nhiều năm trước, khi có người dám đứng lên từ địa ngục để nhìn lên thiên đường và cảm thấy phẫn nộ.Dù công nhân khu công nghiệp không trở thành những người phi thường, nhưng họ vẫn khát khao thay đổi cuộc sống.
Trước sự tham lam của các doanh nghiệp lớn và tư bản, những người công nhân bắt đầu đấu tranh nhưng đều thất bại dưới sự đàn áp của quân đội Liên Bang.Như những con thú bị thương, họ trốn trong vùng núi Thanh Long Sơn để dưỡng thương, rồi lại ra ngoài chiến đấu và thất bại.
Quá trình này lặp đi lặp lại.Đội du kích Thanh Long Sơn dần nhận được sự ủng hộ từ người dân Hoàn Sơn Tứ Châu và có được vị trí chính trị trong Phiến Quân, trở thành một lực lượng hợp pháp.
Những người theo chủ nghĩa lý tưởng và con cháu của họ không quên những nguyện ước ban đầu.Tuy nhiên, quyết tâm chống lại Chính phủ Liên Bang không chỉ dựa vào những nguyện ước đó, mà còn dựa vào nhiệt huyết và tình yêu với những người tiền bối đã đổ máu trên mảnh đất này.
Sau đó, chủ nghĩa cực đoan trỗi dậy.Những người phản đối Chính phủ lan nhanh từ Hoàn Sơn Tứ Châu đến tinh cầu S1 và khắp Liên Bang.Nhưng Nghị Viên Mạch Đức Lâm lại chủ trương phi bạo lực và gạt bỏ lực lượng vũ trang trong núi ra ngoài lề.Ông ta kêu gọi mọi người biến sự bất bình thành một loại sức mạnh tín ngưỡng.Cho đến ngày hôm nay…
Tượng Thụ Châu là một trong số các châu của Hoàn Sơn Tứ Châu.Hứa Nhạc vừa đi chậm rãi vừa ngắm nhìn kiến trúc hai bên đường để cảm nhận nhịp sống nơi đây.Trong mắt Hứa Nhạc, tinh cầu này dù có phát triển theo hướng công nghiệp hóa thì vẫn tốt hơn quê hương Đông Lâm của hắn rất nhiều.
Đại khu Đông Lâm là một vùng đất hoang, người dân sống dựa vào tiền trợ cấp của Chính phủ.Mặc dù cũng có café để uống, TV để xem, nhưng có việc làm và không có việc làm là hai chuyện khác nhau.
Vũ trụ rộng lớn, tính cách con người giữa các khu vực cũng khác nhau.Nhìn những lá cờ màu xanh của những người ủng hộ Phiến Quân treo trên các tòa nhà, Hứa Nhạc thầm nghĩ.
Hai người bước vào một câu lạc bộ đêm với những bức tường màu vàng sáng.Các nhân viên phục vụ mặc đồ trắng đen có chút ngạc nhiên khi thấy khách vào ban ngày, nhưng vẫn đón tiếp họ rất nhiệt tình.
Câu lạc bộ đêm này có tên là Khả Khả, một cái tên rất dịu dàng.Đây là một trong những địa điểm nổi tiếng nhất của Tượng Thụ Châu, nơi đã chứng kiến bao cuộc chia ly, hợp tan, tranh giành.Những người ngoài như Hứa Nhạc và Bạch Ngọc Lan không thể hiểu hết những chuyện này, nhưng họ nghe nói ông chủ của câu lạc bộ đêm này vẫn giữ nguyên cái tên Khả Khả, người thì nói để kỷ niệm, người thì nói để cố quên.
Mặt trời vẫn còn trên cao mà mặt trăng đã bắt đầu xuất hiện ở chân trời.Hứa Nhạc đứng bên cửa sổ, nheo mắt nhìn khung cảnh lạ lẫm.Hắn nhớ đã đọc về hiện tượng này, nhưng không biết tinh hệ S2 có bao nhiêu hành tinh và tinh cầu này có bao nhiêu mặt trăng.
Kéo tấm rèm cửa nặng nề, Hứa Nhạc trở lại băng ghế.Vừa ngồi xuống thì cửa phòng mở ra, một nữ quản lý trẻ tuổi bước vào hỏi họ có nhu cầu gì.Làm ở hộp đêm Khả Khả lâu năm, cô đã gặp đủ chuyện kỳ lạ và những người kỳ quái, nên sự hiếu kỳ của cô được che giấu rất kỹ trong đôi mắt đen láy.
Thư ký Bạch Ngọc Lan luôn đi theo Hứa Nhạc, thấy hắn đang quan sát những món đồ trang trí xa hoa trong phòng nên chỉ dặn dò vài câu.Hắn gọi một chai rượu vang không quá đắt, vài món đồ nhắm và hai bát mì.
Nữ quản lý mỉm cười gật đầu rồi bước ra.Khi cánh cửa từ từ khép lại, Hứa Nhạc thấy lông mày cô ta hơi nhíu lại.Hai người khách này thực sự kỳ lạ.Người thanh niên mắt nhỏ giống như ông chủ thì lại có vẻ ngốc nghếch, còn người thanh niên hiền lành đi sau thì lại quá mức thanh tú.Họ có vẻ làm một nghề đặc biệt, nhưng lại ở cả ngày trong câu lạc bộ đêm lớn nhất Tượng Thụ Châu và còn gọi hai bát mì.
Bức rèm dày khiến căn phòng rộng rãi có phần tù túng, không khí trở nên căng thẳng.Bạch Ngọc Lan lặng lẽ rót rượu cho Hứa Nhạc, không gây ra tiếng động.Hứa Nhạc quan sát những chấm đen trên trán Bạch Ngọc Lan rồi bất ngờ nói:
– Tôi không hiểu tại sao anh lại đi theo tôi.
– Anh là ông chủ của tôi.Tôi không biết anh đi làm gì, nhưng tôi phải đi theo để yên tâm.
Bạch Ngọc Lan đưa ly rượu cho Hứa Nhạc.Chất lỏng đỏ tươi trong ly sóng sánh như máu.Hứa Nhạc hạ giọng nói:
– Tôi không biết anh làm thế nào mà đưa chúng ta qua được hệ thống kiểm tra ở không cảng.Nhưng hàng phải chiều muộn mới tới.Không có tôi, anh định nhận hàng bằng cách nào?
Hứa Nhạc nhìn Bạch Ngọc Lan, định nói gì đó nhưng lại im lặng.Bạch Ngọc Lan giống như con dao nhỏ hắn mang theo bên mình, nhìn thì dễ thương nhưng lại có khả năng sát thương.Hắn không muốn kéo Bạch Ngọc Lan vào vũng lầy này, nhưng trong những ngày chờ đợi, có Bạch Ngọc Lan bên cạnh sẽ giảm bớt rắc rối.
Vấn đề là hòm súng vẫn đang trên phi thuyền vận chuyển hàng hóa.Việc nhập lậu từ S1 và đưa những công cụ nguy hiểm đó đến tay hắn đều do Bạch Ngọc Lan sắp xếp.
Từ khi đặt chân lên Tượng Thụ Châu, Hứa Nhạc mới nhận ra Bạch Ngọc Lan là một người tài giỏi và từng trải trong thế giới ngầm.Chỉ có loại người này mới nắm rõ những đầu mối ngầm trong Liên Bang và lo liệu mọi việc một cách đáng tin cậy.
– Câu lạc bộ đêm này không có hệ thống máy quét phân hình, vì vậy tôi quyết định ở lại đây vài ngày.
Hứa Nhạc giải thích ý đồ của mình cho Bạch Ngọc Lan rồi nâng ly uống một ngụm rượu.Vị chua chát khó chịu khiến hắn khó khăn lắm mới nuốt xuống được.
Bạch Ngọc Lan uống rất thuần thục, không có vấn đề gì.Từ S1 đến S2 không xa nhưng chi phí rất đắt, nhất là con đường họ chọn lại không bình thường, cộng thêm phí vận chuyển hòm súng khiến hắn tốn không ít tiền.Nhìn Bạch Ngọc Lan đang lặng lẽ uống rượu, Hứa Nhạc cảm thấy có chút áy náy.
Tiền là mượn của Lợi Hiếu Thông, đường đi là do Bạch Ngọc Lan sắp xếp.Hứa Nhạc thấy mình có lỗi với họ.Lợi Thất thiếu gia không hề biết hắn dùng tiền này vào việc gì.Khoản đầu tư này chắc chắn sẽ thất bại, hơn nữa còn thất bại một cách ngớ ngẩn.
Ngồi trong phòng suốt từ chiều đến tối thì dù phòng có xa hoa, rượu có ngon, thức ăn có phong phú đến đâu cũng sẽ trở nên nhàm chán.Bạch Ngọc Lan liếc nhìn Hứa Nhạc rồi nói:
– Bên ngoài ồn ào quá, còn chúng ta trong này thì lại yên tĩnh quá.
Hắn đoán được Hứa Nhạc đang chờ đợi điều gì, có thể là thời gian, có thể là tin tức.Là một người làm việc vì tiền, hắn chỉ biết ngồi đợi hoặc thỉnh thoảng nhắc nhở đối phương xem có sơ hở nào không.
Hứa Nhạc ngẩn ra rồi gật đầu.Bạch Ngọc Lan mỉm cười, bước ra ngoài gọi mấy cô tiếp viên vào hát chung.Quản lý của câu lạc bộ đêm làm việc rất hiệu quả.Dù mới bắt đầu buổi tối nhưng chỉ nửa phút sau, một hàng các cô gái mặc đồ đen, váy tím, thắt bím đuôi ngựa đã xuất hiện trước mặt Hứa Nhạc.Tốc độ này khiến người ta phải bái phục.
Hồi còn ở Hà Tây Châu, tháng nào hắn cũng giúp đại thúc thanh toán tiền chơi gái, dẫn Thái Tử gia nhà Thai Gia đi nếm trải, cũng như không ít lần đến câu lạc bộ đêm với Lợi Thất thiếu gia.Mặc dù chưa lần nào Hứa Nhạc tham gia, nhưng hắn cũng không xa lạ gì với khung cảnh này.Hắn mỉm cười mời một cô gái xinh đẹp nóng bỏng ra ngồi cạnh, mặc kệ cô ta làm gì tùy ý.
Hệ thống loa phát nhạc tự động nãy giờ mới thực sự có người hát.Căn phòng xa hoa im ắng bắt đầu trở nên náo nhiệt bởi những giọng ca nữ.Bạch Ngọc Lan thỉnh thoảng mỉm cười đáp lại những cử chỉ âu yếm của cô gái trong lòng.Hứa Nhạc thì cắm cúi ăn mì.Hắn ăn rất nhanh, như thể vừa bị bỏ đói năm ngày.
Cô gái đang hát bên cạnh Hứa Nhạc chỉ biết há hốc miệng kinh ngạc nhìn hắn.Dù thái độ phục vụ có tốt đến đâu thì cũng chỉ có thể biến thành kinh ngạc.Cô ta cầm micro trong tay, cặp môi tô son đỏ chót mở rộng ngạc nhiên như đang hát một nốt cao…
Bạch Ngọc Lan liếc nhìn Hứa Nhạc và cũng bị sức ăn của hắn làm cho kinh hãi.Hắn tự hỏi trong mấy ngày vừa qua đã xảy ra chuyện gì mà khiến Hứa Nhạc trở thành một con quỷ đói khát đến vậy?
Hát mãi đến lúc trời gần sáng thì Hứa Nhạc cũng ăn xong bát mì thứ 6, Bạch Ngọc Lan thì uống hết 3 chai rượu, còn hai cô gái hát thì giọng bắt đầu khàn khàn.Họ nhìn nhau nhưng không ai dám rời đi.Ai mà biết được hai gã quái nhân này muốn làm gì.Thật đáng cười, nhưng cả đêm họ còn chưa chạm vào người hai cô gái.Ngoài hát ra thì chắc không còn cách nào khác để giải tỏa sự áp lực trong căn phòng này.
Đúng lúc này thì có tiếng gõ cửa, một nữ nhân viên mặc đồ đen cực kỳ kính cẩn bước đến, khẽ cúi nửa người trước mặt Hứa Nhạc, nhỏ nhẹ nói:
– Xin lỗi tiên sinh vì việc phục vụ có phần chậm trễ.Chị Khả muốn hỏi khi nào ngài rảnh rỗi cho chị ấy xin phép gặp một lát ạ?
Lời vừa nói ra, hai cô gái tiếp viên kinh ngạc nhìn Hứa Nhạc rồi lại nhìn nữ quản lý đang cúi mình trước mặt Hứa Nhạc, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ.Vị trí của nữ quản lý này trong câu lạc bộ đêm vốn rất cao, vậy mà bây giờ lại nhu mì như một con thỏ non.Còn nhân vật “chị Khả” vừa được nhắc đến chẳng lẽ chính là nhân vật huyền thoại mà mọi người vẫn thường nhắc đến?
Hứa Nhạc có chút bất ngờ, nghiêng đầu nhìn nữ quản lý đang cúi đầu trước mặt.Nhớ tới bức thư điện tử nhận được ngay trước khi đi, hắn liền hiểu ra vấn đề, đặt bát mì xuống bàn đá cẩm thạch sang trọng, mỉm cười gật đầu.
