Đang phát: Chương 283
Hứa Nhạc tháo tai nghe, liếc nhìn xung quanh, cười tươi rồi lại cúi đầu tập trung lắp ráp các linh kiện kim loại lấp lánh trước mặt.Bàn tay hắn không nhanh nhưng rất vững vàng, mỗi thao tác đều chuẩn xác.Chỉ khoảng một phút sau, hắn đã lắp xong một khẩu súng bán tự động dài 40cm.
Bạch Ngọc Lan im lặng quan sát từng động tác của Hứa Nhạc.Bỗng nhiên, anh ta hiểu ra lý do Hứa Nhạc học nhanh đến vậy.
Anh ta từng gặp những người mê súng, nhưng thái độ của họ có phần lệch lạc.Họ thích dùng từ “chơi súng”, còn Hứa Nhạc thì không.Với Hứa Nhạc, súng chỉ là một công cụ để giết người.
Muốn sử dụng súng tốt, ngoài việc vượt qua cảm giác lạ lẫm ban đầu và nỗi sợ hãi với vũ khí vượt quá khả năng chịu đựng của cơ thể, còn phải hiểu các thông số kỹ thuật của súng, hiểu khả năng chịu đựng của cơ thể với từng loại súng.Khi đó, mới có thể nắm bắt nhịp điệu và độ chính xác.Nhưng quan trọng nhất vẫn là tố chất: bình tĩnh.Ngoại trừ bình tĩnh, cũng chỉ có bình tĩnh…
Hễ tiếp xúc với lĩnh vực chuyên môn, Hứa Nhạc sẽ tập trung học hỏi.Sự bình tĩnh thiên bẩm của một thợ sửa máy bao trùm toàn bộ con người hắn.Thêm vào đó, hắn có đôi mắt có thể phát hiện những sai sót nhỏ nhất, khả năng kiểm soát mạnh mẽ mà Phong Dư dạy cho, và một cơ thể tràn đầy năng lượng.Hắn có tất cả những điều kiện cần thiết để sử dụng súng tốt.Chỉ cần thêm sự chỉ dạy của một quân nhân xuất sắc như Bạch Ngọc Lan, hắn sẽ tiến bộ rất nhanh.
Nhìn Hứa Nhạc vào phòng huấn luyện, Bạch Ngọc Lan đeo lại tai nghe, im lặng theo dõi các thông số trên màn hình.Chúng thể hiện độ khó mà Hứa Nhạc đang cài đặt trong bài tập di chuyển trong không gian hẹp, tránh chướng ngại vật và bắn súng tốc độ cao.
Tiếng súng thanh thúy vang lên, được lọc bớt âm thanh bằng thiết bị chuyên dụng.Bạch Ngọc Lan nhíu mày nghe tiếng súng vọng vào tai nghe, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.Theo từng cử động nhỏ của Hứa Nhạc khi đặt tay lên cò súng, bóp cò…nòng súng tự động liên tục mở ra, đóng lại.Tốc độ bắn của hắn đạt tới hơn 210 viên đạn mỗi phút.Hứa Nhạc kiểm soát tần suất bắn rất tốt.
Âm thanh đạn bắn ra rất nặng nề, nhưng qua bộ lọc của tai nghe, đã dịu đi nhiều.Những âm thanh có tiết tấu như vậy nghe giống như một bài hát ru.Bạch Ngọc Lan biết Hứa Nhạc đã nắm bắt được trọng tâm bài học hôm nay, nên tinh thần thả lỏng hơn.Anh ta nhắm mắt lại, không ngủ, mà suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Anh không biết chuyện gì đã xảy ra ở hội sở phía sau Quảng trường Hiến Chương.Anh chỉ biết rằng từ sau hôm đó, tâm trạng của Hứa Nhạc dường như đã thay đổi.Sự thay đổi đó được giấu kỹ sau nụ cười rạng rỡ và vẻ mặt bình thản, rất khó nhận ra.Bạch Ngọc Lan luôn nghi ngờ mục đích thực sự của Hứa Nhạc khi đòi học về súng.Anh ta đã đoán ra phần nào, nhưng không dám tin.Vì vậy, anh ta cố gắng không để suy đoán ấy tiếp tục phát triển.
Nhưng xét cho cùng, khả năng dùng súng của Hứa Nhạc càng thành thục, lợi hại, sức chiến đấu của Hứa Nhạc càng mạnh mẽ, thì Bạch Ngọc Lan càng lo lắng.
Anh không dám hỏi Hứa Nhạc điều gì, bởi ông chủ đã cho anh ta 20 triệu, mà một thư ký như anh vẫn chưa phát huy được tác dụng gì.Bất kể là khi đối mặt với nguy hiểm hay thử nghiệm robot MX kiểu mới, mọi vấn đề đều do Hứa Nhạc tự giải quyết.Bạch Ngọc Lan muốn xứng đáng với 20 triệu đã nhận, vì vậy tận tâm dạy dỗ Hứa Nhạc, lặng lẽ dõi theo từng hành động cử chỉ của hắn, thầm cầu nguyện cho vị kim chủ không phạm phải bất kỳ sai lầm nào.
***
Những ngày luyện tập buồn tẻ và đầy áp lực dưới nhà kho Công ty Tịnh Thủy cứ diễn ra từ ngày này sang ngày khác.Năm 67 Hiến Lịch 37 cũng đã đi đến ngày cuối cùng.
Phần lớn người dân Liên Bang đều rất mau quên.Lúc này, mọi người đều tập trung vào lễ nhậm chức của tân Tổng Thống vào tháng 1 tới, mà quên đi những sóng gió đã xảy ra trong suốt thời gian qua.Vào một ngày tháng 1, ủy ban Tổng tuyển cử Liên Bang tuyên bố Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ đã thắng.Đây là một chiến thắng không có đối thủ cạnh tranh thực sự, nhưng 62% số phiếu bầu cũng đủ để ngài tân Tổng Thống được danh chính ngôn thuận.
Để chào đón vị lãnh tụ mới của Liên Bang, theo thông lệ cũ, cùng với sự nịnh bợ của Ban Giám Đốc vô số đài truyền hình công và tư, giới truyền thông, tất cả các cỗ máy truyền thông trong Liên Bang bắt đầu hoạt động hết công suất.Hình ảnh của Tân Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ liên tục được phát sóng ngày đêm.Từ những trải nghiệm của ngài trong quân đội, đến việc ngài lấy được bằng luật sư sau những tháng ngày dùi mài kinh sử tại lớp học ban đêm ở khu mỏ Đại khu Đông Lâm.Rồi ngài cùng vài doanh nghiệp lớn tiến hành tố tụng công ích.Cùng với năm trước, ngài đã cùng Phiến Quân Thanh Long Sơn ký kết hiệp ước hòa giải…Vô số hình ảnh và phim phóng sự được chiếu đi chiếu lại trên TV.Mặc dù không có động tĩnh gì suốt mấy tháng nay, nhưng cuối cùng ngài Mạt Bố Nhĩ cũng trở thành tâm điểm chú ý của toàn thể nhân dân Liên Bang.
Các cuộc du hành bãi công ở Hoàn Sơn Tứ Châu, các cuộc biểu tình do Đại Học Thành tại Lâm Hải Châu và sinh viên từ các trường trong cả nước tổ chức, cũng đã bị áp lực từ Chính phủ Liên Bang và sự khuyên nhủ từ Nghị Viên Mạch Đức Lâm dẹp yên.Châu trưởng La Tư và Nghị Viên Mạch Đức Lâm sau khi rút khỏi cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống vẫn hô hào cử tri bỏ phiếu cho Nghị Viên Mạt Bố Nhĩ.Nhưng những người ủng hộ này dường như còn quan tâm đến giải thưởng Tinh Vân Hòa Bình sang năm hơn.
Tối ngày 31 tháng 12, Hứa Nhạc trở về từ bữa tiệc đêm tại Đại viện Bộ Quốc Phòng ở Tây Sơn.Hắn không có người bạn nào ở Đặc khu Thủ Đô, nhưng trong cột cha ruột của Trâu Lưu Hỏa vẫn kiên quyết điền tên hắn vào, nên việc hắn đến nhà Trâu Gia ăn cơm đón năm mới cũng không có gì ngạc nhiên.Chỉ là nếu không phải Trâu Phó Bộ Trưởng đích thân gọi điện yêu cầu thì hắn chưa chắc đã đi.
Trong bữa tiệc tối, Trâu phu nhân không ngừng nhắc nhở việc hôn lễ nên được mau chóng cử hành.Sau bữa tiệc, Trâu Phó Bộ Trưởng gọi hắn vào thư phòng nói chuyện.Ông không biết chuyện gì đã xảy ra ở hội sở Lưu Phong Pha, nhưng vẫn cảm nhận được gì đó, nên muốn lựa lời vừa cảnh cáo, vừa khuyên nhủ.
Rời khỏi thư phòng, Hứa Nhạc ngồi một lúc trong phòng Trâu Úc.Cô gái trẻ xinh đẹp không nói gì, chỉ mang theo một tia sầu lo, lặng lẽ nhìn hắn, đồng thời khuyên hắn làm việc gì cũng phải cẩn thận, đừng làm theo cảm xúc.
Dù sao cũng là bạn bè đã từng sống chung dưới một mái nhà trong một thời gian dài, Trâu Úc có thể nhìn thấy rất nhiều thứ sau vẻ bình thản của Hứa Nhạc.Mặc dù không biết mục tiêu cuối cùng của Hứa Nhạc là gì, nhưng trong lòng cô có chút run rẩy.Nghe những lời đó, Hứa Nhạc chỉ ngẩn ra đôi chút rồi khẽ mỉm cười, lắc đầu.
Sau khi lặp đi lặp lại 7 lần mười động tác mà đại thúc dạy, rồi đứng tấn hơn nửa tiếng, phần năng lượng rất lâu không có cơ hội phát động mới bắt đầu tràn đầy trong cơ thể.Nhưng chỉ cần vận động khẽ, cơ bắp đã bắt đầu tê mỏi, mồ hôi chảy ra ào ào.Đến khi mỗi sợi cơ bắp trong cơ thể phải kêu lên mệt mỏi, Hứa Nhạc mới chịu dừng lại rồi đi tắm nước lạnh.
Mặc chiếc áo ngắn tay màu xanh lục, hắn đứng trên ban công căn nhà trọ Vọng Đô, vừa xoa mái tóc ướt đẫm, vừa trầm ngâm quan sát ánh đèn lung linh tỏa ra từ mọi gia đình trong thành phố.Từ khi sức mạnh bí ẩn trong cơ thể chui xuống ẩn sau làn da, hợp nhất với cơ thể hắn, hắn rất ít khi cảm thấy lạnh.Bây giờ đang là mùa đông lạnh lẽo, tuyết rơi không ngừng, nhưng hắn vẫn mặc rất ít đồ.
Hít thật sâu một cơn gió lạnh trên sân thượng, Hứa Nhạc khẽ rùng mình rồi bất chợt cúi xuống nhìn đám dây trường xuân bên ngoài cửa sổ.Đám lá xanh đã chuyển sang đỏ và bắt đầu rụng dần.Đến ngày cuối cùng của năm 67 Hiến Lịch 37, cả đám dây leo chẳng còn chiếc lá nào, hoàn toàn trơ trụi.
Đúng lúc này, tiếng điện thoại mà hắn chờ đợi vang lên.Sau khi im lặng lắng nghe một lúc, vẻ vui mừng lại xuất hiện trên khuôn mặt hắn.
Lý Duy đã được người trong Quân Khu Tây Lâm tìm thấy ở Bách Mộ Đại xa xôi và đang được bảo vệ an toàn.Thông tin này khiến Hứa Nhạc lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm trong suốt mấy ngày qua.Hắn thành khẩn nói:
– Chung phu nhân.Cảm ơn bà.
– Không cần khách sáo.Năm đó cũng là cậu đã chăm sóc Yên Hoa cả quãng đường.
Chung phu nhân cười lớn trong điện thoại, tiếng cười vô cùng trong trẻo.
Có lẽ trước đó Thai phu nhân quyết định đưa Lý Duy đến khu vực Đại tam giác Bách Mộ Đại chỉ vì muốn biến điều này thành điều kiện, nên không làm khó gì tên kia.Chỉ là Thai phu nhân mưu trí cả đời, hồ đồ một lúc, bà ta làm sao có thể nghĩ được tên Hứa Nhạc này lại có thể thuyết phục được người của Chung Gia Tây Lâm giúp hắn cứu người.
Ở Đại tam giác Bách Mộ Đại hoang vu mà phồn hoa dị thường này, chỉ có Chung Gia là có đủ quyền lực và dám hành động dưới mắt Thai Gia.
– Yên Hoa và cha nó đều đang ở đây, không tiện nói chuyện cho lắm.Sau này có cơ hội ta sẽ cho nó nói chuyện với cậu.
Chung phu nhân nói thêm một câu.
Hứa Nhạc phải ngẩn ra một lúc mới hiểu Chung phu nhân đang nói tới cô bé con kia.Trong ký ức của hắn, cô bé nhu mì, ngoan ngoãn, dễ thương kia mãi mãi tên là Tiểu Dưa Hấu, chứ không phải Chung Yên Hoa.
Trong câu nói này của Chung phu nhân còn hàm ý khác.Hứa Nhạc cũng đã nghe ra.
Hắn không biết phải làm sao, chỉ mỉm cười trả lời:
– Để lần sau vậy.Chắc tiểu thư cũng đã quên tôi là ai rồi.
Chung phu nhân chỉ cười, không nói gì.Hứa Nhạc chúc cả gia đình bà năm mới vui vẻ, rồi nói thêm vài lời cảm ơn nữa mới ngắt điện thoại.
***
Cách đó khá xa, ở Tê Hà Châu, sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Chung phu nhân e dè nhìn chồng và con gái đang chơi đùa bên lò sưởi, rồi lại nghĩ đến thông tin mà Tiểu đội trưởng Lai Khắc vừa báo cáo cùng sự hoài nghi của Lai Khắc trước cái tên Hứa Nhạc.Nhưng nghĩ đến chuyện cả gia đình lâu lắm mới có cơ hội đoàn tụ, thật không phù hợp để nói ra những điều này.Chỉ mong lần này giúp Hứa Nhạc tìm người tên Lý Duy sẽ không mang đến bất cứ rắc rối nào.
***
Trong căn nhà trọ tại Vọng Đô, Hứa Nhạc sau khi ngắt điện thoại thì cũng không ngừng nghĩ về chuyện ấy.Sự an toàn của Lý Duy đã được đảm bảo, còn hắn thì lại nợ Chung Gia một món nợ ân tình.Nghĩ đi nghĩ lại, từ ngày trốn khỏi Tây Lâm, hắn đã nợ Giản Thủy Nhi một mạng sống.Bây giờ lại nợ cả Chung Gia…
Từ lúc nhận điện thoại, Hứa Nhạc đã quên lau tóc.Lúc này, đám tuyết mỏng dính trên tóc đã bị gió thổi thành băng.Những hạt băng nhỏ bị khăn phủi vỡ vụn, rụng xuống chân.
Bing một tiếng, pháo hoa nổ rực sáng bầu trời.Tiếng người đếm ngược trên tivi đã chuyển thành tiếng vỗ tay hò reo.Năm 68 Hiến Lịch 37 đã đến một cách bất ngờ như vậy đấy.
Hứa Nhạc cũng cười tươi.Pháo hoa làm hắn nhớ lại tiếng chuông một năm về trước.Rồi ngay sau đó, hắn chợt nhớ về sự kiện buổi biểu diễn ngay sau đó.Nụ cười trên mặt hắn dần biến mất.
Hồi còn đọc sách trong thư viện Đại học Hà Tây Châu ở Đại khu Đông Lâm, Hứa Nhạc đã biết mình không có hứng thú với triết học.Ruột của hắn cũng khúc khuỷu như bất cứ người bình thường nào khác, nhưng suy nghĩ trong đầu thì luôn trực tiếp hơn.Quá trình tranh biện này nọ trong giấc mơ kia chắc hẳn sẽ không bao giờ xuất hiện trong suốt phần đời còn lại của hắn.Chàng trai này rõ ràng là một tảng đá, mà lại còn là một tảng đá đầy rêu trơn ẩm ướt, chẳng bao giờ hài lòng với bất cứ điều gì.
– Ta có quyền lợi gánh vác một nghĩa vụ.Đó là điều mà lúc nào ta cũng cảm thấy đúng đắn.
Dưới bầu trời sáng rực pháo hoa, trong không khí năm mới, nhớ về những lời Phong Dư đại thúc nói mỗi khi uống rượu say, hắn lại thở dài chán nản.Hai tay đặt nhẹ trên thành lan can, chiếc vòng kim loại trên cổ tay phản chiếu lại ánh sáng lấp lánh trên trời, nhưng vẫn che đi những dòng chữ li ti trên đó.
***
Một năm bình thường của Liên Bang luôn lấy Thủ Đô Tinh Quyển tại Đại khu S1 làm tiêu chuẩn, cho nên Hoàn Sơn Tứ Châu trên Bán cầu S2 chưa hết mùa hè, cũng chưa vào thu, nhưng cũng đã bắt đầu đón năm mới cùng với khu trung tâm.Kiểu năm mới không phù hợp chút nào với khái niệm thiên văn này, mặc dù khiến nhiều nhà thiên văn khó chịu, nhưng trải qua bao nhiêu năm, cuối cùng mọi người cũng quen.
Tình báo Phiến Quân cũng đã quen với việc không có ngày nghỉ.Là một tổ chức tình báo nổi tiếng nhất vũ trụ, nhưng những sóng gió trong năm 67 Hiến Lịch 37 của Liên Bang, liên tiếp bị người khác che mắt, chẳng thể hiện được năng lực của mình.Mà ngược lại, Phiến Quân tại Thanh Long Sơn lại biến thành vật hy sinh và trò cười cho những thỏa hiệp trong cuộc tranh giành lợi ích trong nội bộ giới thượng tầng Liên Bang.
Khẩn cấp rời khỏi S1, hôm nay Trương Tiểu Manh cũng đang lãnh đạo một tổ chức tình báo nhỏ.Đến tận bây giờ, cô vẫn cho rằng ngày đó mình không nên rời đi.Mặc dù việc cô ở lại có nguy hiểm, nhưng sau khi cô rời đi, Liên Bang cũng dừng điều tra và chuyển tất cả những công việc đang tiến hành sang thế bị động.
Căn phòng u ám chẳng có chút không khí nào của năm mới, chỉ có tiếng tút tút đều đặn từ chiếc máy điện báo kiểu cũ.Nhạt nhẽo và khô khan.Cảm giác này giống hệt thái độ Bạch Ngọc Lan đối đãi với những khẩu súng.Tổ tình báo đứng đầu Phiến Quân vẫn luôn trung thành với những công cụ nguyên thủy nhất, nhưng đáng tin cậy nhất.Mặc dù Cục Hiến Chương bị chi phối bởi Đệ Nhất Hiến Chương và luôn giữ vai trò trung lập giữa Chính phủ Liên Bang và Phiến Quân, nhưng hệ thống giám sát điện tử của Cục Điều Tra Liên Bang cũng là một thứ đáng sợ không kém.
Trương Tiểu Manh nheo mắt sắp xếp trong đầu vô số tin tức tình báo nhỏ lẻ được chuyển về từ S1, rồi lựa chọn đối tượng được quan tâm nhất để giải mã.Sau đó, thông qua một mạng lưới trung chuyển thông tin bí mật, tin tức sẽ được chuyển lên trạm tình báo cấp cao.
