Đang phát: Chương 99
Người trung niên kia dường như rất đói, nuốt trọn cây lạp xưởng, thở dài:
– Mẹ nó, phi thuyền nhập cư lậu không có cơm, quá đáng thật…Ê nhóc, cậu chạy đi đâu nãy giờ, làm tôi suýt chết đói.
Thi Thanh Hải hít sâu, nói:
– Đi mua quần áo với một người bạn.
– Là người gác cổng tên Hứa Nhạc phải không?
Người trung niên miệng còn đầy lạp xưởng, nói không rõ:
– Thôi không nói nữa, dẫn tôi đi ăn trước đã.
Thi Thanh Hải cười khổ, dẫn người trung niên đến nhà hàng.Không cần ám hiệu liên lạc, người có thể nhận ra cậu trong đám đông, biết cậu có bạn tên Hứa Nhạc, dáng vẻ lôi thôi không ai muốn nhìn, chỉ có thể là hắn.
Trong nhà hàng yên tĩnh, Thi Thanh Hải nhìn người trung niên đối diện, hết kinh ngạc.Cậu không ngờ, nhân vật số hai của quân phản chính phủ, người khiến Cục Điều Tra và Cục Đặc Vụ đau đầu, hận không thể lột da, lại là một người như vậy.Dù biết gián điệp, nhất là gián điệp cao cấp, càng bình thường càng tốt, nhưng Thi Thanh Hải thấy đối phương…quá xấu.
Thi Thanh Hải kiêu ngạo, hết kinh ngạc, câu đầu tiên với lãnh đạo có vẻ không cung kính:
– Ngài có biết trong liên bang có rất nhiều người muốn ngài chết không?
– Không nhiều lắm, chỉ bốn người.
Người trung niên cúi đầu che mặt, nói mơ hồ:
– Tổng thống, Bộ trưởng Quốc Phòng, Cục trưởng Cục Đặc Vụ, Cục trưởng Cục Điều Tra liên bang…Một lũ thỏ con, nếu không có Cục Hiến Chương quản, tôi chết lâu rồi.
Thi Thanh Hải nhíu mày.Hào quang thần bí của người trước mặt biến mất, cậu chưa kịp thích ứng, hắn đã đùa giỡn, thật khó chấp nhận, cậu nhịn không được nói:
– Ngài có biết thân phận của ngài mà xuất hiện ở Lâm Hải Châu nguy hiểm thế nào không? Ngài là người có khả năng bị giết cao nhất, tôi thứ hai.
Người trung niên ăn xong mì, ngẩng đầu cười:
– Sợ chết cũng phải tới.Không sợ chết cũng phải tới…Dù sợ hay không, tôi cũng phải thành thật mà tới.Chuyến này, không thể sợ chết…Diều Hâu, cậu làm việc những năm gần đây không tệ.Tôi tin cậu có thể bảo đảm an toàn cho tôi.
Nghe danh hiệu Diều Hâu vừa lạ vừa quen, Thi Thanh Hải nhăn mày:
– Tôi chưa chuẩn bị gì cả, làm sao đưa ông vào vũ hội gặp Thái tử?
Cậu nhìn người bị truy nã toàn liên bang, thấy khuôn mặt dịch dung của đối phương có chút quen thuộc.Cậu nhìn kỹ khóe mắt và giữa mày, nói:
– Dù ngài dịch dung, như vậy cũng quá nguy hiểm.
Bị Thi Thanh Hải phát hiện, người trung niên cười, không để ý.Hắn biết đồng chí trẻ tuổi trước mặt có sự kiêu hãnh của mình.Trầm mặc một lát, hắn nói:
– Tôi tin cậu sẽ sớm chuẩn bị tốt mọi việc.
Thi Thanh Hải thở dài, lấy từ trong ngực ra tấm thiệp mời, rồi như ảo thuật lấy ra túi to, đưa cho hắn, nói:
– Đây là thiệp mời và quần áo.Vấn đề là…Phòng Ngoại Cần luôn giám sát chúng tôi.Ông xuất hiện bên cạnh tôi, còn muốn vào lễ hội, người khác sẽ nghi ngờ.Tôi phải giới thiệu ông thế nào?
– Cậu có nhị thúc tên Thi Đạt.
Người trung niên vừa cười vừa nói:
– Từ giờ, tôi là Thi Đạt.Hắn vừa khảo sát khoáng thạch ngoài không gian trở về, gặp cậu, tiện thể đi vũ hội.
Thi Thanh Hải quên nhị thúc mình thế nào rồi, hỏi:
– Thi Đạt thật đâu?
– Hắn đang thực nghiệm khoáng thạch.Nếu tình báo của mấy tên nhóc không sai, mấy ngày nay hắn đang trên đường.Vừa hay, chúng ta có thể khống chế phi thuyền đó.
Thi Thanh Hải không bất ngờ với sự chu đáo của đối phương.Là thủ lĩnh tình báo quân phản chính phủ, nếu sai sót chuyện này, làm sao sống sót dưới sự truy lùng của liên bang bao năm.Cậu im lặng rồi nói:
– Tôi có thể đưa ngài vào, nhưng gặp được Thái tử hay không, không phải việc tôi có thể làm được.Ngài biết rõ, đại học Lê Hoa bảo vệ hắn rất tốt, ngoài hiệu trưởng, không ai tiếp cận được hắn…Anh em Trâu gia cũng không.
– Chàng trai, muốn tiếp xúc với ai đó, không cần vòng vo, cứ trực tiếp là hiệu quả nhất.
Người trung niên vừa cười vừa nói:
– Tôi không phải gián điệp như các cậu, chỉ suy nghĩ vấn đề trực tiếp thôi.
Thi Thanh Hải kinh ngạc nhìn hắn, thầm nghĩ thủ lĩnh gián điệp thành công nhất trong Hiến Lịch thứ 37 lại nói mình không phải gián điệp, nếu không nghe chính miệng hắn nói, cậu sẽ cho là chuyện cười nhạt nhẽo.
– Nếu ngài muốn gặp người thừa kế Thai gia, phải dùng thân phận thật.Sau việc này, thân phận của tôi sẽ bại lộ…Tổ chức định sắp xếp tôi thế nào?
Đề cập đến vấn đề then chốt, Thi Thanh Hải hỏi thẳng:
– Tôi không muốn đối mặt với cơn giận của Cục Điều Tra liên bang.
– Người trong núi không gặp được nhân vật có thực quyền ở liên bang, chúng ta không như ủy viên Mạch Đức Lâm gặp được người ở tầng cao.
Người trung niên vừa cười vừa nói:
– Đây là cơ hội đáng mạo hiểm.Nếu đàm phán thuận lợi, đối phương sẽ dùng lực lượng gia tộc để giúp chúng ta che giấu mọi chuyện.Nếu đàm phán không thuận lợi…Chắc tôi khó sống sót trở về, vậy thì cậu theo tôi gặp Kiều Trì Tạp Lâm, có thể là lựa chọn không tồi?
Sắc mặt Thi Thanh Hải hơi đổi, không ngờ lãnh đạo quân phản chính phủ lại nói vậy, nhưng cậu nhận ra trong lời nói còn có điều gì đó, nhất là đối phương gọi nghị sĩ Mạch Đức Lâm là ủy viên, ủy viên là cách gọi trong nội bộ tổ chức…Cậu nhíu mày hỏi:
– Trong núi…sắp không trụ nổi nữa?
Người trung niên vẫn cười, nhưng nụ cười có chút buồn:
– Tuyển cử ở Hoàn Sơn Tứ Châu thành công rồi.Ủy viên Mạch Đức Lâm được ủng hộ lớn, những người muốn duy trì vũ trang tự có…kể cả tôi, đều cô đơn.Quân đội liên bang chuẩn bị tấn công liên tục, nếu cứ như vậy, tôi không biết trong núi còn duy trì được bao lâu.
Thi Thanh Hải trầm mặc hồi lâu, cậu lo lắng cho đồng đội trên núi, nhưng cậu càng muốn biết tổ chức mạo hiểm lớn như vậy, để “Hắn” tham gia lễ thành nhân của người thừa kế Thai gia, rốt cuộc muốn gì.Một lát sau, cậu gạt tin tức sang một bên, nghiêm túc nói:
– Cảm ơn ngài đã cho tôi biết tình hình thực tế.
– Tôi tin cậu trung thành với tín ngưỡng của tổ chức.
– Không phải trung thành với tín ngưỡng, tôi chỉ không thích cái liên bang này thôi.
Thi Thanh Hải mỉm cười:
– Kỳ thực tôi rất hiếu kỳ, ngoài cái danh hiệu quá đơn giản, tôi có thể gọi ngài thế nào?
– Cậu có thể gọi tôi là người trên núi.
Người trung niên mỉm cười nói.
***
Hứa Nhạc không biết Song Nguyệt Vũ Hội tối nay đã bị những người có địa vị cao trong liên bang biến thành sân khấu, thậm chí thành cuộc cạnh tranh của hai thế lực lớn trong quân phản chính phủ.Cậu càng không biết trung tâm của dòng xoáy là Thai Chi Nguyên, sao cậu biết được, bạn của mình lại là nhân vật có thể ảnh hưởng đến toàn bộ liên bang.
Vũ hội được tổ chức trong tòa nhà thanh tịnh và đẹp đẽ trong đại học Lê Hoa, xung quanh là cây đại thụ xinh đẹp băng sương, dưới đèn chiếu rọi mỹ lệ như Quỳnh Cung Ngọc Thụ.Hứa Nhạc buồn chán đợi Thi Thanh Hải ở lối vào, ngửa đầu nhìn trời, thấy mây mù đã tan, vô số vì sao vây quanh hai vầng trăng tròn, phong cảnh yên tĩnh mênh mông làm người khác phải sầu.
Trương Tiểu Manh và công tử của nghị sĩ kia giờ này ở trên vũ hội chưa? Hứa Nhạc nhìn hai vầng trăng tròn, híp mắt nghĩ, trong đầu trống rỗng không nói nên lời, nếu Thi Thanh Hải không đến, có lẽ cậu vẫn đang ở khu H1 huấn luyện cấp 6 không bao giờ kết thúc…Đương nhiên, sau chuyện ở nhà thi đấu tổng hợp hôm nay, Hứa Nhạc không chắc có còn cơ hội vào khu H1 nữa không.
Vai bị vỗ, cậu quay đầu lại thấy Thi Thanh Hải, đồng thời thấy vẻ nặng nề ẩn sau vẻ thờ ơ của cậu và người trung niên bên cạnh.
Thi Thanh Hải tối nay không muốn gặp Hứa Nhạc, nhưng không biết vì sao, vị lãnh đạo quân phản chính phủ to gan đi theo bên cạnh cậu lại chỉ đường đến chỗ Hứa Nhạc, cười nói muốn qua bắt chuyện.
– Ta là thúc của Thi Thanh Hải…Cậu là Hứa Nhạc phải không? Ta thường nghe hắn nhắc đến cậu trong thư.
Người trung niên cười với Hứa Nhạc.
– Cậu có thể gọi ta là thúc.
Hứa Nhạc ngẩn ra, thầm nghĩ mình chưa từng nghe Thi công tử nói qua, nhưng vẫn gọi một tiếng thúc, không nhận ra vẻ mặt của Thi Thanh Hải đang rất phong phú.Đúng lúc này, ánh mắt của Hứa Nhạc lạnh đi, vì cậu thấy một nhóm ô tô quý báu đang chạy nhanh đến phía trước tòa nhà vũ hội.
Cửa xe nặng nề mở ra, một nhóm nam nữ chậm rãi bước xuống.Trâu tiểu thư mặc lễ phục dạ hội màu hồng đi phía trước, hai nam nữ gặp trong cửa hàng buổi chiều cùng đi song song với nàng, thân phận có vẻ cũng không thấp.
Phiền phức sắp đến, Thi Thanh Hải nói nhỏ với người trung niên điều gì đó, người trung niên chỉ lắc đầu cười.Còn Hứa Nhạc không chú ý đến những người này, cậu chỉ nhìn vào cô gái ở trung tâm đoàn người, cô gái mặc váy lụa màu lam nhạt, trông như Tinh Linh đang đi về phía cậu – Trương Tiểu Manh.
